Bỗng nhiên Khương Vong không tài nào đặt chân bước ra nổi.
Bị chỉ trích ngay giữa đám đông là việc cực kì tổn thương tự ái đối với người trưởng thành, huống hồ còn kèm thêm cái tát.
“Chỉ biết chạy sang đây thôi thì ích gì? Bố con lo nghĩ lao lực quá mới thành ra như thế!” Trông người phụ nữ vừa già nua vừa đau khổ, vật vã trút hết hết mọi áp lực cuộc sống lên đầu Quý Lâm Thu: “Nói đến nước đấy rồi mặt con vẫn trơ trơ thế kia —— đúng là cái thằng quái vật!”
Quý Lâm Thu khẽ nhúc nhích, có vẻ đã nghe hiểu ẩn ý đằng sau.
“Lần này bố mẹ giấu con lên tỉnh thành, thực tế là định thu xếp con đi xem mắt nhỉ.” Anh nói hờ hững: “Vừa ghé nhà em ở hai hôm đã xuất huyết não nửa đêm, cũng là tại con?”
Mẹ Quý lớn tuổi căm tức liếc xéo anh một cái.
“Ngày xưa bố mẹ nhịn ăn nhịn mặc cho con vào đại học để giờ phải dè chừng con đấy hả!”
“Giờ bố đang nằm trong phòng theo dõi đặc biệt rồi,” Giọng Quý Lâm Thu lạnh dần: “mẹ vẫn muốn con bỏ mặc bố lại đây để đi xem mắt, mẹ nghiêm túc đấy ạ?”
Người phụ nữ rít lên xuýt xoa, lao về phía trước chọc nghiến vai anh đầy khổ sở dằn vặt.
“Quý Lâm Thu, con sắp 30 tuổi rồi con có biết không hả?? Có phải con giấu giếm bệnh tật gì chưa chịu cưới xin không??”
“Cứ Tết nhất đến cơ quan là bố con bị lãnh đạo đồng nghiệp hỏi han cười cợt, mẹ con về nhà ngoại rồi vẫn bị mọi người chất vấn, ai nấy đều tưởng tại bố mẹ không quan tâm con đàng hoàng.”
“Bố mẹ nợ nần gì con ư? Bố mẹ đã bao giờ yêu cầu gì quá đáng với con chưa?? Bố mẹ chỉ van nài con sống cho giống người bình thường đi thôi mà!”
Quý Lâm Thu vẫn đang trông theo bóng dáng trong phòng bệnh, mãi lâu sau, khi có vẻ đã lọc được hết mọi tâm trạng tiêu cực ảnh hưởng từ mẹ anh mới thờ ơ đáp: “Con biết rồi.”
Em gái anh đứng cạnh vừa luống cuống vừa buồn tủi song suốt từ đầu đến cuối chẳng dám can thiệp vào cuộc đối thoại của họ, cảm giác đã ngầm chấp nhận vị trí ngoài cuộc.
“Trưa mai, con đi ăn với con gái chú Đồng, người ta là gia đình giáo sư gốc gác trí thức chính hiệu, làm sao cho họ Quý nhà ta nở mày nở mặt với!”
Người phụ nữ chưa xả xong cơn bức xúc, chỉ tay dí vào người anh liên hồi: “Đừng có để đổ bể nữa, nghe thấy chưa hả!”
Chợt Quý Lâm Thu giằng mạnh tay về, lạnh nhạt nhìn mẹ.
“Mẹ đang phối giống đấy ạ.”
“Sao, sợ con không cứng được, không cho mẹ bế cháu đích tôn được à?”
Gương mặt mẹ Quý đã trắng bệch tái xanh, Khương Vong cảm nhận thấy tình hình không ổn vội xông tới vớt vát, đồng thời một y tá đã nghiêm mặt xuất hiện.
“Cãi vã gì đây? Chỗ này là khu nội trú, bao nhiêu bệnh nhân cần nghỉ ngơi kia kìa!”
“Nhờ các anh các chị có việc gì đi ra ngoài nói, làm ồn nữa tôi gọi bảo vệ đấy nhé!”
“Vâng vâng vâng, bọn tôi không nói nữa, không nói nữa đâu ạ,” Mẹ Quý lại trở về với điệu bộ khúm núm trước đó, như thể nãy giờ chưa hề nổi nóng chút nào: “cho gia đình xin lỗi ạ, làm phiền các cô quá.”
Khương Vong bước tới đứng giữa họ, giả vờ tình cờ che chắn Quý Lâm Thu đằng sau, nở nụ cười rất khách sáo.
“Thầy Quý thay phiên lái xe với cháu cả đêm, buổi trưa chưa kịp chợp mắt đã đi ăn luôn thì cũng khó duy trì hình mẫu lý tưởng lắm ạ.”
Các mặt khác mẹ Quý cực kì hợp tác, chỉ riêng đúng việc này cương quyết không thỏa hiệp.
“Cơ hội như thế bỏ qua là không có lần sau nữa đâu, cứ ăn xong về ngủ cũng tốt cho dạ dày mà!”
“Cơ hội gì ạ?” Quý Lâm Thu ngước mắt nói: “Cơ hội ở rể trèo cao à?”
Mẹ Quý không ngờ đứa con lâu nay ngậm bồ hòn làm ngọt lại dám trả treo hết lần này sang lần khác, bác duỗi thẳng tay định tát thêm phát nữa ngay trước mặt Khương Vong.
Song bị người đàn ông đưa hai ngón tay gạt đi.
“Bác ơi, không nên thế đâu ạ.” Khương Vong cười giả lả bảo: “Bác cũng bảo đó, cậu ấy gần 30 đến nơi rồi.”
Mẹ Quý thở hắt thật nặng nhọc, lập tức chuyển lại trạng thái oán phụ cực kì mượt mà, rì rầm lải nhải kể mình khổ sở não nề ra sao.
Khương Vong nghe thôi cũng bức bối, đành lấy cớ thủ tục nhập viện còn đang dở dang, kéo Quý Lâm Thu đi sang phía dãy văn phòng bác sĩ để tranh thủ yên ổn chốc lát.
Tầm khoảng một hai tiếng sau trời sáng trưng, Khuông Dã có cậu em vợ ở viện cũng chạy tới.
Người anh em này to cao vạm vỡ như con gấu nâu, vừa trông thấy mặt đã vung cho Khương Vong quả đấm.
“Thằng nhãi này ghê gớm! Đêm hôm hành hạ tao!”
Khương Vong cười cười: “Hai ta tình sâu nghĩa nặng, cuối cùng vẫn lo liệu ổn thỏa đấy thây.”
Hắn hơi nghiêng người, giới thiệu đôi bên cho nhau.
“Đây là thầy Quý, là người tao rất kính trọng.”
“Cậu này là Khuông Dã, tôi quen trong lúc làm ăn, mạng lưới quan hệ bên tỉnh thành rộng lắm.”
Quý Lâm Thu lịch sự chào hỏi, Khuông Dã phóng khoáng thoải mái bắt tay với anh.
“Người có học nhìn thôi đã thấy khí khái gấp bội, yên tâm ha, ca của bố cậu tôi đã đặc biệt dặn riêng họ rồi, sau đây em trai tôi cũng sẽ ghé theo dõi thường xuyên.”
Quý Lâm Thu đã thức trắng cả đêm có phần phờ phạc, lúc cúi gập xuống người anh còn thoáng ngả nghiêng.
“Thực sự làm phiền anh quá, buổi tối xin phép mời mọi người bữa cơm.”
Khuông Dã người hệt như tên, tính tình hoang dại, nhà giàu mà suốt ngày vi vu con môtô lượn lờ khắp chốn, bạn bè cứ vui là nhận.
Khương Vong biết chuyện lần này nhờ cậy gã đảm bảo thỏa đáng, về sau ưu tiên hợp tác với xưởng nhà gã nhiều hơn là được, hắn bèn đùa mấy câu dẫn mẹ con họ Quý sang làm quen.
Chờ đến hơn 10 giờ gần trưa, cơn buồn ngủ ập đến ngoài tầm kiểm soát, cảm giác toàn bộ máu trong động mạch từ não xuống cổ đều bị hút cạn.
Bản thân hắn chống chọi đã lao đao, ánh mắt nhìn Quý Lâm Thu cũng vô cùng thấu hiểu.
“Phải đi thật á?”
“Xem như ăn chùa bữa cơm.” Quý Lâm Thu khẽ cười tự giễu: “Có khi người ta đánh giá là trai đào mỏ, chả nói được mấy câu đâu ấy mà.”
“Ớ, tôi đi cùng được không?”
Quý Lâm Thu ngẩn ra, gật đầu đồng ý.
“Vậy lại hay,” Hình như giờ anh mới thở phào nhẹ nhõm: “bình thường toàn con gái dẫn bạn theo, lần đầu tôi được hưởng đãi ngộ thế này.”
Miễn thấy con trai nhân nhượng đồng ý xem mắt là mẹ Quý hài lòng, thậm chí lo Khương Vong thiếu ngủ, phải làm bộ làm tịch khách sáo mấy câu.
“Đứa nhà tôi nhát gái giữ khoảng cách từ bé luôn rồi, khả năng cũng tại hồi trước tôi hơi nghiêm, cả ngày cứ chăm chăm soi xét sợ nó yêu sớm,” Mẹ Quý gạt nước mắt, kiểu phải một mình cáng đáng nỗi lo toan gấp bội: “giờ có bạn bè như các cậu đồng hành với nó thì tốt quá, tốt quá, mãi cũng sáng sủa hơn được tí.”
Bụng dạ Khương Vong bừng tỉnh ngộ ra, nghĩ thầm có khi tại bác soi cho lắm mới thành ra cái tật đấy.
Buổi hẹn chọn hẳn địa điểm cao cấp, dạng nhà hàng xoay nằm trên tầng 22 của một khách sạn 5 sao, phóng tầm mắt ra sẽ chiêm ngưỡng được phong cảnh toàn bộ thành phố từ trên cao.
Đèn chùm pha lê rủ tròn trịa tựa chiếc vỏ sò, khăn trải bàn nhung đỏ thẫm phẳng phiu hoàn mỹ.
Cô gái năm nay 25 tuổi, khuyên tai ngọc trai đong đưa, lớp trang điểm tinh xảo.
Song trông biểu cảm nín cười của bạn nữ theo kèm bên cạnh thì xác suất rất cao cũng bị bố mẹ cưỡng chế áp giải đến thôi.
Các món ngon được phục vụ lần lượt xuyên suốt bữa cơm, Khương Vong ăn uống thong thả, sự chú ý cơ bản dồn cả vào Quý Lâm Thu.
Hắn phát hiện người này thực sự rất hay ho.
Đàn ông thường đều háo sắc na ná, gặp gái xinh cứ phải rục rịch tăm tia ngực mông đùi, có điều trình độ ngụy trang sẽ chênh lệch thôi.
Khương Vong quan sát một hồi, thấy từ đầu đến cuối Quý Lâm Thu vẫn ơ hờ rời rạc, chẳng ngó ngàng cô gái đối diện mấy lần.
Kể cả giữa bữa người ta đứng dậy vào nhà vệ sinh, sải bước khoe bắp chân thon nhỏ anh cũng không buồn liếc mắt.
Đừng bảo là sợ phụ nữ thật nhé?
Cả buổi Quý Lâm Thu buồn ngủ phải gồng cứng người lên nhưng anh vẫn giữ gìn phép lịch sự, nói năng lễ độ, cộng thêm ngoại hình tuấn tú nên chính ra hai cô gái đều đầy thiện cảm với anh.
Vốn dĩ cô bạn đồng hành của đối tượng xem mắt định đóng vai bối cảnh thôi mà sau dần cũng mon men muốn bắt chuyện, thậm chí ôm mặt ngắm Quý Lâm Thu mê mẩn.
Cô gái ngồi đối diện thì lại hứng thú với Khương Vong hơn, lúc hết bữa giải tán cất công hỏi thăm hắn một câu là có còn độc thân không.
“Ly dị có con,” Khương Vong sợ phá đám chuyện tốt nhà người ta, vội cười cự tuyệt: “bạn bé 8 tuổi rồi.”
Biểu cảm cô gái trở nên tiếc nuối, cô này khoác tay bạn than thở mấy câu rồi ra về.
Họ ở lại tỉnh thành tổng cộng 4 hôm.
Trong vòng 4 ngày bị sắp xếp xem mắt 3 buổi, không ăn cơm thì đi uống cà phê, vậy là còn mỗi buổi tối rảnh rang trông nom bác trai.
Quý Lâm Thu luôn luôn duy trì khoảng cách cố định, cực kì khách sáo với phái nữ.
Gặp một cô gái hơi hơi rung rinh anh cũng đã lịch sự từ chối.
Khương Vong quan sát được gì đó, tranh thủ thời gian trống khi đang chờ ở viện để rủ Quý Lâm Thu xuống vườn hoa dưới sân cho thoáng.
Vườn hoa khá nhỏ, hiện chỉ có hai ba ông bà cụ ngồi xe lăn được đẩy đi dạo.
Ánh nắng cuối giờ chiều rọi lên người họ, những mảng sáng loang lổ bất quy tắc.
“Sao thế, tâm trạng kém à.” Khương Vong ngậm điếu thuốc chậm rãi bước thơ thẩn cạnh anh, cảm nhận rằng mình đang mỗi lúc một gần với chân tướng kiếp trước: “Họ hàng hay lải nhải vẩn vơ này nọ… chẳng qua vì muốn thấy mình ưu việt tí thôi.”
“Họ cưới xin đẻ đái đủ bộ rồi, vin được vào mỗi đề tài ấy để dạy đời mấy câu.”
“Cơ mà… cậu cũng cố tình tránh phái nữ nhỉ.”
Quý Lâm Thu dừng chân dưới gốc cây ngô đồng, nhìn hắn một hồi rồi cất tiếng: “Dạy tôi hút thuốc đi.”
Thái độ Khương Vong bình bình: “Chả hay ho gì đâu, khỏi học.”
Quy Lâm Thu vẫn ngó hắn đăm đăm.
Khương Vong thở dài, đưa điếu Bạch Sa mình vừa rít một hai hơi cho anh, đỡ phí phạm của ngon.
“Hít vào, xong thở ra qua khoang mũi, đừng để sặc.”
Quý Lâm Thu ngần ngừ giây lát, nhận lấy điếu thuốc săm soi tỉ mỉ.
“Chê nước bọt của tôi à,” Khương Vong chẳng buồn e ngại các thứ này, ở doanh trại hào sảng thành quen: “chờ đấy, tôi châm cho cậu điếu khác.”
Quý Lâm Thu lắc đầu, hút một hơi dài và sâu.
Ngay sau đó bất thình lình sặc sụa tận phổi, mùi hắc ín xồng xộc làm viền mắt đỏ bừng, anh che miệng ho sù sụ.
Hình ảnh tủi hờn ở anh rất xinh đẹp.
Có vẻ cực kì dễ bắt nạt, mà lại vẫn quật cường.
Ho dữ dội quá lông mi còn thấm ánh nước, tiếng thở cũng vỡ vụn theo.
Khương Vong cầm điếu thuốc về, tự rít thêm một hơi làm mẫu cho anh.
“Dùng mũi ấy, nhìn tôi này.”
Quý Lâm Thu ngẩn ngơ xem hắn, bắt chước kẹp điếu thuốc bằng hai tay lặp lại lần nữa, con ngươi lạnh tanh.
Tán lá ngô đồng đổ bóng rải rác bao trùm lấy họ, như một vòng che chở tạm bợ.
Khương Vong trông theo thầy giáo ngày xưa hít thở sâu thử nghiệm lần thứ nhất rồi lần thứ hai, động tác từ từ trở nên thành thạo, ánh sáng trong mắt cũng dần dà mờ tối.
Bỗng dưng hắn nhận ra Quý Lâm Thu cũng là người bình thường thôi.
Một người bình thường hoang mang và nôn nóng khi phải xử lý các mối quan hệ gia đình, giống hắn vậy.
Hắn cứ vô tình hay cố ý phủ thêm vầng hào quang quanh anh, hơn nữa thực sự Quý Lâm Thu chăm bẵm trẻ con quá nhuần nhuyễn thuần thục, lắm lúc gây cho Khương Vong ảo giác rằng anh có thể lo liệu tất cả mọi thứ.
Bộ lọc tan biến, song hắn lại cảm thấy khoảng cách gần hơn, thậm chí ngậm ngùi sẻ chia vì gặp được đồng loại.
Quý Lâm Thu hút hết cả điếu Bạch Sa của Khương Vong, dí tàn thuốc vào bát sỏi vụn đặt trên thùng rác, tiện tay vứt nốt đầu mẩu thuốc vào sọt phân loại rác có hại.
Khương Vong chứng kiến toàn bộ quá trình, nghĩ bụng quả nhiên thầy giáo tốt vẫn cứ là thầy giáo tốt, đổi sang hắn chắc ấn luôn lên gốc cây xong quay đầu bỏ đi mất.
Hai người quay trở về, hắn hỏi thêm một câu.
“Cảm tưởng thế nào?”
“Nồng nặc choáng đầu.” Quý Lâm Thu thở hắt: “Suốt đời không hút nữa đâu.”
Khương Vong phá ra cười ha hả.
Bác trai đã tỉnh ngay buổi chiều sau phẫu thuật, mỗi tội người ngợm mệt mỏi nên thều thào ít nói.
Sau khi bác trai rời phòng ICU là mẹ Quý trông nom sát sao từng giây từng phút, con gái thì phụ trách về nhà hầm canh sắc thuốc, chăm sóc ân cần.
Bác gái đóng vai một quản gia tỉ mẩn, báo cáo cho bác trai cặn kẽ tường tận mọi chuyện lớn nhỏ xảy ra trong ngày.
Tuy cơ thể chưa cử động được linh hoạt song bố Quý có thể nheo mắt lắng nghe, xong hết thì gật hoặc lắc, hoặc lắc đầu nguầy nguậy.
Lúc này mẹ Quý sẽ ngoái lại trông Quý Lâm Thu, chực rơi nước mắt.
Cả hai kiếp Khương Vong đều không tồn tại nhiều kí ức gia đình, hai ba ngày nay đứng ngoài xem tình huống nhà Quý Lâm Thu mà đầu óc cũng căng thẳng theo.
Đù, hơi bị ngột ngạt quá rồi ấy.
Thậm chí trước khi về họ vẫn kịp xem mắt nốt cuộc thứ tư, căn giờ ăn xong lên đường quay lại thành phố.
Lần này đối tượng ngồi trước mặt là một phụ nữ đã ly dị dẫn theo con nhỏ 4 tuổi, suốt bữa trẻ con nào rầm rĩ đòi kể chuyện nào cầm đũa chọc bát thức ăn, hai bên miễn cưỡng cười nói hết giờ, lặng lẽ gói hai suất hamburger cánh gà mang về, giấu trong túi cho khuất mắt người nhà họ Quý.
“Về rồi con nhớ cân nhắc thêm, mình tranh thủ sớm ngày hỏi thăm quan hệ nhờ vả người quen thuyên chuyển lên tỉnh thành đi, được không?” Hiện tại mẹ Quý đã đổi sang lốt mẹ hiền, gương mặt đong đầy bịn rịn canh cánh: “Mẹ lo cho con nhất đấy, nhà cửa đủ tiền cho con cưới vợ mà, sính lễ năm ấy em con nhận bố mẹ hãy còn đang để dành đây.”
“Sống một mình vẫn phải nấu nướng hẳn hoi, hàng ngày chịu khó ngủ sớm đừng chấm bài muộn quá, nghe lời nhé.”
Quý Lâm Thu ậm ừ lấy lệ, vẫy tay chào tạm biệt gia đình.
Lái xe lên tận cao tốc xong Khương Vong mới hoàn hồn phần nào, thấy mình như đang dẫn thầy Quý trốn thoát khỏi bàn tay ma quỷ vậy.
Đáng ra họ có thể về đến nhà vào tầm 3 giờ chiều rồi cùng nhau ăn tối nhưng hiện tại đã quá muộn, tới nơi chắc cũng phải nửa đêm.
Quốc lộ nhiều đoạn chưa lắp đèn, phải dựa cả vào đèn xe rọi đường, quan sát đi lại rất mất công.
Kênh phát thanh giao thông lẩm nhẩm đọc tin tức hôm nay, ngoài cửa sổ là tiếng gió vùn vụt, thế giới chợt biến thành đường thẳng khô khan.
Khương Vong chú ý thấy Quý Lâm Thu im lìm suốt, sợ tâm trạng anh tụt dốc bèn lên tiếng an ủi.
“Ba mẹ tôi mất sớm, thực ra tôi còn hơi hơi hâm mộ cậu, dẫu sao vẫn còn được ở cạnh bố mẹ.” Hắn cố gắng hết sức tránh không động chạm vào nỗi đau của anh: “Cơ mà… cũng đừng đánh đổi đời mình chỉ vì vài lời lẽ hoa mỹ từ người khác.”
“Kể cả cậu cưới rồi họ vẫn sẽ xỉa xói thôi, chẳng dừng nổi đâu, đẻ muộn quá này, con cái đi học điểm cao hay thấp này, họ đều chỉ trỏ lèm bèm được hết.”
Quý Lâm Thu khẽ ừm một tiếng.
Anh thích tựa vào cửa sổ xe thơ thẩn, nhưng tư thế ấy sẽ lộ ra cần cổ thon dài, toát lên vẻ mong manh đặc biệt.
“Kén chọn cũng tốt mà, chả sao, về anh đây sẽ tìm cho cậu mấy đối tượng phù hợp, cứ tiếp xúc làm quen trước xem thế nào đã.”
“Không cần đâu.”
“Khương Vong,” Quý Lâm Thu trông ra phương xa đen đặc, giọng điềm đạm: “tôi là đồng tính luyến ái.”
Đầu tiên người đàn ông ngây ngẩn, tiếp đó hắn vẫn cười cười: “Thế thì đã sao, chuyện nhỏ ấy mà.”
Hắn không ngờ sẽ đúng vậy thật.
Kiếp trước Khương Vong tiếp đón đông đảo khách hàng, cũng từng gặp khá nhiều người là gay.
Hắn tuyệt đối không bao giờ thể hiện sự ngại ngần tránh né, dù họ hoặc nữ tính hoặc nam tính có trêu đùa thân mật ngay trước mặt hắn, giọng điệu chuyện trò tự nhiên chẳng khác nào cặp vợ chồng.
Hắn cũng lười suy tính xem tại sao lại có người thích người cùng giới tính, song tâm lý vẫn có sự mâu thuẫn rất vi diệu.
Mỗi tội chưa từng ngờ hóa ra ở chính nơi gần sát bên cạnh, chính thầy giáo mình tôn trọng thân thiết cũng là đồng tính luyến ái.
Có một tích tắc hắn muốn khuyên Quý Lâm Thu nghĩ thoáng hơn, rồi nhanh chóng tỉnh ngộ rằng đó là thứ suy nghĩ quá ngạo mạn.
—— Nói như kiểu đàn ông không sống được với đàn bà mới quay sang chọn quen đối tượng cùng giới ấy.
Thành ra giờ mở miệng đáp ‘Không sao tôi chẳng kì thị đâu’ hay ‘Có phải cậu ngại phụ nữ không’ này nọ đều sẽ hóa thành sự bỉ bôi lấp lửng.
Vắt óc tái hồi, cuối cùng hắn thận trọng nói một câu thật uyển chuyển.
“Thì cũng cần chú ý an toàn.”
Quý Lâm Thu hiểu ý hắn, anh chỉ lắc đầu, cúi mặt xuống cười.
“Không cần chú ý.”
“Tôi là đàn ông, song không thể gần gũi với phụ nữ.”
“Tôi là đồng tính nam, nhưng lại ghét nam giới động vào mình.”
“Nghĩ đi nghĩ lại, có khi tôi cũng chẳng là gì cả, đừng nên tồn tại ngay từ đầu luôn.”
Ánh mắt Khương Vong đông cứng, hắn ý thức được hồi trước Quý Lâm Thu bào chưa hề yêu ai, tức là chưa từng tiếp xúc thân mật với cả nam lẫn nữ.
“Ơ kìa…” Hắn giảm tốc độ xe, cuối cùng cũng quay sang ngó Quý Lâm Thu một cái: “Cậu không nhất thiết phải dồn ép bản thân vậy đâu.”
“Ngoài đời, tôi mà dám tiết lộ với bất cứ phụ huynh nào mình là gay thì thôi đừng hòng mơ tưởng công ăn việc làm gì nữa, thậm chí chủ nhà cũng sẽ không đồng cho ý tôi thuê phòng.”
Quý Lâm Thu kể những điều này bằng sự bình tĩnh rất tách biệt, như thể đối tượng câu chuyện hoàn toàn chẳng phải là anh.
“Cậu… từng gặp tình huống không hay à.”
“Không phải,” Anh đáp chậm rãi: “tại lúc phái nam khác tiếp xúc, đại não sẽ lập tức nhắc tôi nhớ mình là gay.”
“Riêng ý nghĩ ấy thôi đã đủ khiến tôi chán ngán chính mình lắm rồi.”
“Tôi từng ghé quán bar sạch, làm quen một vài đồng loại.”
“Có người giấu giếm che đậy thận trọng hết cỡ, thậm chí bắt bản thân kết hôn quan hệ với nữ giới.”
“Có người lại chọn ‘xõa’ ăn chơi phóng túng, ngày nào cũng chỉ sa đọa ch*ch choạc, túi xách ngập ngụa bao cao su vô tận.”
Cách Quý Lâm Thu trần thuật mang sự buông xuôi chán nản rõ rệt, chắc hẳn bởi mấy ngày vừa qua anh bị gia đình chèn ép quá dồn dập, giờ đây dù đối mặt với rủi ro đánh mất người bạn là Khương Vong anh cũng cấp thiết phải bộc bạch bằng được.
“Tôi chả giống ai hết.”
“Tôi giống con nhạn đi lạc, cứ đến mùa đông loài nhạn sẽ bay về phương nam, anh gặp bao giờ chưa Khương Vong.”
“Lạc đàn, lạc đường, bay ngược lên phía bắc chẳng biết đi đâu, bay xuôi nam tiếp thì không về được nữa.”
“Khương Vong, tôi chính là con nhạn ấy đấy.”
Khương Vong quay sang nhìn anh lần nữa, từ từ đạp phanh đỗ hẳn xe lại, hạ giọng thật thấp.
“Thầy Quý, vậy nếu tôi thử chạm vào cậu cậu cũng thấy ghê ư.”
Thực tế đợt mới quen nhau hắn có tình cờ động chạm, Quý Lâm Thu đã né tránh.
Hôm ấy Tinh Tinh ngủ quên ở nhà thầy, lúc theo tiễn về nhà tóc Quý Lâm Thu đang ướt bị dính ít bụi tường, hắn muốn phủi hộ.
Mỗi tội không ngờ nguyên nhân sẽ là thế.
Khương Vong cố tình gạt kí ức lần đó đi, lặp lại gợi ý xem như chưa từng thử nghiệm.
“Có lẽ do nghĩ nhiều quá thôi, biết đâu sự việc không phức tạp tới vậy.”
Quý Lâm Thu cúi gằm trầm mặc, mãi lâu sau mới gật đầu nhẹ.
“Tôi chạm thử đầu vai cậu nhé,” Người đàn ông nói ôn tồn: “cậu đừng sợ, tôi sẽ chờ cậu thả lỏng hẳn rồi mới đặt cả bàn tay lên.”
Quý Lâm Thu căng chặt nín thở, nghe lời gật đầu thêm một cái.
Song cơ thể đã bắt đầu run run khe khẽ.
Động tác của Khương Vong rất chậm rãi, hắn vươn tay qua, di chuyển lại gần đầu vai anh từng tí một trong ánh nhìn chằm chằm từ anh.
Sau đó hắn cảm giác được người Quý Lâm Thu run bần bật mạnh hơn nữa.
“Thả lỏng,” Hắn cười nhẹ: “chưa phải tận thế mà, mai mình vẫn cứ đi làm cày cuốc bình thường.”
“Tôi đặt ngón tay xuống đây nhé.”
Bàn tay hắn khô ráo ấm áp, bao bọc phủ lên đầu vai anh tựa cái hít ngửi thân thiện của loài thú, nhiệt độ đang khuếch tán lan dần ra bề mặt.
Hắn đếm nhẩm 5 giây, rồi từ tốn nhấc lên.
Quý Lâm Thu hít thở sâu mất một lúc.
“Tại tôi rách việc.” Anh giễu cợt bản thân: “Cũng phải, mọi ngày sao tránh được cảnh bị lãnh đạo vỗ vai, có người còn thích ôm ấp bá cổ.”
Chiếc xe thong thả lăn bánh, Khương Vong tăng âm lượng đài to trở lại, như thể vừa nãy chưa hề có gì xảy ra.
“Cậu biết tôi đang nghĩ gì không?”
“Không biết.” Cơ chế đề phòng của Quý Lâm Thu chưa vô hiệu hóa hẳn, anh thõng mắt đáp: “Bình thường nghe xong cụm đồng tính nam, phản ứng đầu tiên của mọi người sẽ là AIDS, với cả quan hệ bừa bãi.”
“Không phải thật,” Khương Vong há miệng ngáp: “cái tôi nghĩ là, hay ghê, cuối cùng tôi cũng ngang hàng được với cậu.”
“Ngang hàng?” Quý Lâm Thu bất ngờ trước cách dùng từ của hắn.
“Hồi trước tôi cứ toàn vô thức ngước lên nhìn cậu, cảm giác gì cậu cũng am hiểu, lại chẳng có bất kì điểm yếu nào hết.” Khương Vong nở nụ cười, thấy mình ấu trĩ chẳng kém: “Hồi trước xem cậu chăm chút Tinh Vọng tỉ mỉ quá, làm tôi thấy mình chồng chất tật xấu giống trẻ con, trong khi cậu thì mười phân vẹn mười.”
“Hóa ra thầy Quý cũng bị người nhà bắt bí tắc tị, giục giã xem mắt 80 lượt một ngày.”
“Ây dà, kiểu tự dưng gần gũi hơn bao nhiêu luôn.”
Quý Lâm Thu phì cười thành tiếng.
“Trông anh cười trên nỗi đau người khác kìa.”
Không muốn khiến anh buồn lòng, Khương Vong thuận miệng đổi chủ đề.
“À này, tôi mới mua thêm tòa nhà.”
“Tòa?”
“Ừm, ăn hôi vợt giá thấp, làm luôn căn biệt thự đơn lập có sân vườn.” Hắn hào hứng lên, quẳng hết phiền não khỏi đầu: “Về sau có thể đào cái ao nhỏ nuôi cá koi, hoặc dựng cái xích đu cho Bành Tinh Vọng nữa.”
Quý Lâm Thu tập trung nghe chăm chú, thi thoảng chấn chỉnh bớt mấy ý tưởng quá viển vông vô thực của hắn.
Đang chuyện trò vui vẻ thì Bành Tinh Vọng gọi điện tới.
“Alo —— anh cả ——”
“Chưa ngủ đi à,” Khương Vong đã quen với hiện tượng bé nhỏ ngoi lên dưỡn dẹo bất thình lình mọi lúc mọi nơi: “trại hè chơi vui chứ hả?”
“Hôm nay bọn em đi bắt thỏ ạ! Suýt đuổi kịp rồi á!”
Khương Vong lờ mờ phát giác có gì không ổn, bèn giải thích mình đang lái xe, để Quý Lâm Thu nghe điện với bé con.
Bé nhỏ không ngờ mình sẽ được tán dóc với thầy Quý thân ái nhất nhất, quả giọng lập tức tăng vọt gấp 10 độ ngọt.
“Thầy Quý!! Em siêu siêu siêu siêu nhớ thầy luôn!! Em còn đang làm cho thầy một món quà siêu đỉnh nè, thầy chờ mấy ngày nữa em mang về cho thầy nha!!”
Nghe thấy điện thoại của Bành Tinh Vọng gọi là Quý Lâm Thu bỗng tự động thả lỏng, đầu mày khóe mắt ngập tràn nụ cười.
“Không được trèo cây, cẩn thận ngã gãy tay đấy.”
“Nhưng trên cây có sóc ý!! Em muốn sờ thử sóc!!”
Hai người bật loa ngoài tíu tít tận mười mấy phút, Khương Vong vừa lái xe vừa lắng nghe, chốc chốc cũng chen miệng vài câu.
Cuối cùng bé nhỏ bịn rịn tiếc nuối cúp điện thoại, bảo giáo viên ở trại hè giục về ngủ mất rồi.
“Thực ra em lén lẻn ra ngoài gọi điện cho hai người đó! Mai cũng nhớ phải nhớ em nha!”
Hai người đàn ông đều bó tay với nhóc con, cùng nhau đồng ý.
Xe tiếp tục bon bon theo hướng về nhà, cảm giác khoang xe ấm sực, những vì sao trên trời cũng tỏa sáng long lanh.