Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 20

-1-

Thời tiết nóng dần, tối đi ngủ phải bật điều hòa suốt, không là sáng dậy cả cái chiếu cũng sẽ ướt sũng.

Bành Tinh Vọng kiếm cớ cần tiết kiệm, mấy hôm lại sang ăn vạ ngủ chung phòng Khương Vong, tần suất chưa dồn dập tới mức gọi là quấn người nhưng hành vi thi thoảng hưởng ké điều hòa vài buổi này rất giống đang làm nũng.

Mới đầu còn nằm ngủ thẳng thớm đàng hoàng, về sau từ từ thành con cún con hoàn toàn yên tâm, thiếp đi một lúc xong bắt đầu khua khoắng tay chân lăn lộn loạn xạ.

Có khi buổi sáng tỉnh dậy Khương Vong sẽ chứng kiến nhóc con nằm ngửa giạng chổng vó, lưng lẫn chân mình thì đều khoằm thành góc tù bên ngoài phạm vi chăn.

Cứ tiếp diễn thế này sớm muộn cũng phải thoát vị đĩa đệm.

Lúc Phòng Toàn Hữu gọi điện sang phòng ốc còn đang tối mù, một lớn một nhỏ bật lên tiếng ư hử y sì đúc nhau, cảm giác vẫn ngủ tiếp được lâu nữa.

“…Alo.” Khương Vong trở mình: “Sao thế.”

“Anh Khương! Em đây, Tiểu Phòng đây!” Phòng Toàn Hữu nói đầy phấn khởi: “Giờ anh rảnh không anh, có một căn đặc biệt ngon em đang giữ hộ anh đây, chuẩn cái kiểu lần trước anh bảo muốn mua ấy!”

Tối qua người đàn ông lu bu công việc tới tận 2 giờ sáng, lúc này tủy não đang trống rỗng.

“Căn ngon?”

 “Cách cấp 3 trọng điểm 10 phút đi bộ, đi bus hoặc lái xe 15 phút đến Tiểu học Hồng Sơn, giao thông thuận tiện, trung tâm thương mại lớn ngay sát bên cạnh, với cả!! Chủ nhà sắp định cư nước ngoài, cần bán gấp, giá cực thấp bao rẻ luôn!”

“Hiện giờ đang có hai gia đình muốn xem mẫu nhà rồi, anh, bên này em sẽ ôm trước hộ anh, chốc nữa anh ghé xem thử được không ạ?”

Cuối cùng Khương Vong cũng tỉnh hồn chút ít, hắn đáp ngay.

“Được, chốc anh sẽ qua.”

Bành Tinh Vọng đang ngủ phơi bụng thì bất thình lình bị chọc cho phát.

“Dậy, đi xem nhà với anh.”

“…Em cũng phải đi ạ?” Nhóc con bám víu lấy cái chăn: “Chỗ mình đang ở cũng ổn lắm rồi mà.”

“Mai nhóc đi trại hè rồi, đằng nào hôm nay chả rảnh có việc gì đâu, dậy đê.”

Lúc đi ra cửa liếc thử đồng hồ, mới 12 rưỡi.

Cả hai gọi hai cốc sữa đậu và bánh rán kẹp dưới tầng gói mang theo, đều là không rau mùi hơi hơi cay thêm một trứng một lạp xưởng, chủ quán quá quen đã thuộc làu từ lâu.

Căn nhà nằm trong tiểu khu cao cấp, tạo không gian yên tĩnh giữa phố xá tấp nập, bảo vệ đi tuần 24/7, cảnh quan xanh tốt sánh bằng công viên, trồng cả mảng rộng nào tử đằng hoa hồng lẫn oải hương.

Bành Tinh Vọng đã lim dim mơ màng sẵn, vào đến nơi còn hơi sờ sợ.

“Anh… anh định, mua nhà xịn vậy luôn ạ.”

Lần đầu tiên cậu bé đặt chân tới một chỗ thế này.

Khương Vong chưa nêu ý kiến, lần theo tin nhắn Phòng Toàn Hữu gửi để tìm đúng số nhà, sau đó thì sững sờ.

Cậu thanh niên tóc húi cua đang trấn an chủ nhà, thấy sếp Khương xuất hiện ở cổng bèn hớt hải chạy qua.

“Anh Khương!! Xem đi anh ơi!!”

“Nội thất trang hoàng cũng chuẩn phong cách anh thích! Tông màu lạnh đơn giản dễ chịu!”

“Anh Khương em bảo này, đây là tiểu khu cao cấp đầu tiên trong thành phố mình lắp sẵn hệ thống lọc khí tươi và điều hòa tổng đấy ạ, nhà họ ở 3 năm rồi mà tuyệt nhiên không ám mùi gì hết, mua xong dọn vào luôn lúc nào cũng được!”

Người đàn ông ngắm nghía một hồi.

“Đúng anh có chia sẻ là muốn mua nhà.” Hắn đằng hắng giọng, biểu cảm ôn hòa: “Nhưng anh có bảo, muốn mua biệt thự cỡ nhỏ đâu, đúng chứ.”

Huống hồ lại còn là biệt thự nhỏ biệt lập 3 tầng.

Đương nhiên tại các thành phố tuyến 1 tuyến 2 thì dạng nhà tương tự cực kì hút khách, hàng năm tăng giá không khác nào phóng tên lửa lên cung trăng.

Vấn đề ở chỗ… đây là thành phố A, chỉ có mỗi mình hắn và Bành Tinh Vọng sẽ ở.

“Nhà này hơi hơi to một tí thật,” Phòng Toàn Hữu cười ấp úng: “5 phòng ngủ 3 phòng khách kèm thêm vườn hoa nhỏ, nhưng anh Khương anh xem thử giá đi ạ – chủ nhà cần tiền mặt ngay nên hạ giá thấp lắm, em thật lòng xem anh là bạn nên mới kéo anh tới bằng được đấy.”

Câu này thì không sai, 350 m2 mà ra giá chưa tới 1 triệu tệ, còn để lại toàn bộ nội thất trang trí tinh xảo và đồ đạc bằng gỗ thịt, mua không sợ thiệt.

“Đừng nghe 5 phòng mà ngại,” Tóc húi cua nghiêm túc trình bày: “anh làm cái phòng tập gym này, một phòng làm việc, thêm cái phòng chiếu phim nữa, muốn bố trí sao cũng thoải mái.”

“Đương nhiên anh còn có thể đón bố mẹ về ở cùng hoặc thỉnh thoảng rủ bạn bè sang chơi ở lại qua đêm, đều siêu tiện ấy anh!”

Khương Vong thoáng dao động trước của rẻ trên trời rơi xuống đây.

Tự dưng hắn nảy ra một lựa chọn khác tuyệt hơn thế.

Nhà thầy Quý đang ở hiện nay vừa chật vừa cũ, chẳng thà sang thuê một phòng bên chỗ hắn.

…Cơ mà rủ anh ngay bây giờ thì hình như hơi niềm nở quá trớn, phải chờ quen thân hơn chút nữa hẵng đề cập.

Bành Tinh Vọng tò tò theo sau Khương Vong ngó nghiêng từ trên xuống dưới, thấy người đàn ông đang suy tính dở thì dè dặt hỏi han.

“Nếu nhiều phòng quá, vậy cho ba em thuê nữa được không ạ.”

“Không khả thi lắm,” Khương Vong lắc đầu đáp: “đợt sau dễ là ba nhóc sẽ bận, dăm ba hôm lại phải đi công tác tỉnh ngoài.”

“Úi?”

Từ đợt bán kẹo bông khơi dậy tiềm năng là Bành Gia Huy cứ như tiêm doping vào người, đêm khuya ngồi ăn xiên nướng với Khương Vong mơ mộng to tát rằng sẽ tự túc kiếm tiền mua nhà.

Cảm giác sau 30 năm sống mê muội hồ đồ đột nhiên y lại mở mang bừng tỉnh, xin công ty cho đặc cách khảo sát vào vị trí có độ khó cao hơn, chủ động nhận đi phụ trách các đầu việc ở xa.

Mỗi tội bề bộn công việc thì khó ôm đồm cả trẻ con, vẫn phải đong đầy áy náy gửi gắm Khương Vong chăm nom thêm một thời gian.

Dĩ nhiên Khương Vong không ý kiến.

Trước nay hắn đều chia sẻ thật những việc này với nhóc con, biết gì nói đó, bé con nghe xong mắt sáng lấp lánh.

“Thế thì tốt quá ạ,” Bành Tinh Vọng bụm mặt: “ba phấn đấu nhiều ghê, cứ như ai làm phép thuật cho ba vậy.”

Khương Vong nghĩ bụng hóa ra mình là bà tiên, miễn cưỡng tiếp thu lời khen.

“Vị trí nhà này đẹp thật,” Hắn và bé con cùng đi ra ban công trông xuống: “lắp cho nhóc cái xích đu trong vườn hoa kìa, ban công lấy sáng hoàn hảo, để hai cái ghế xếp ở đây thưởng trà đọc sách.”

Xung quanh ngập tràn trúc xanh hoa thắm, hít thở không khí thôi đã rất đỗi thư thái, không còn hàng xóm suốt ngày đốt than tổ ong khiến dãy hành lang két bụi quét mãi vẫn chẳng ăn thua nữa.

Phòng Toàn Hữu đang đứng dưới vườn hoa, ngửa mặt hò đò Khương Vong: “Chủ nhà đồng ý bớt thêm 2 vạn tệ ạ!! Anh Khương!! Anh cân nhắc đi anh!!”

“Khỏi cân nhắc nữa!!” Khương Vong hét đáp lời: “Quẹt thẻ luôn!!”

Hôm sau Tinh Vọng lên xe bus khởi hành tới trại hè mà bịn rịn không thôi, cậu bé vẫn vấn vương ngôi nhà mới với dàn dây leo xanh um bao trùm hệt trong truyện cổ tích.

Anh cả hứa sẽ làm cầu trượt từ tầng 3 thông thẳng xuống phòng khách, cầu trượt đó nha!

Rồi còn lên kế hoạch có thể ấp trứng nuôi mấy con vẹt ngoài vườn hoa, về sau sáng nào cũng nghe tiếng chim hót ríu rít!

“Chơi vui nhé, chú ý an toàn!” Khương Vong vẫy tay tạm biệt, dõi theo chiếc xe bus khuất bóng ở ngã rẽ rồi mới xoay người trở về.

Hắn giao việc sửa sang nội thất nhà cửa cho bạn bè đáng tin cậy, bản thân thì quay qua nghiên cứu lĩnh vực kinh doanh mới.

—— Tóc giả.

Đầu đuôi như sau, đợt trước Khương Vong có dặn riêng cấp dưới thu thập tổng hợp dữ liệu đợt carnival xem xem hạng mục nào kiếm được nhiều nhất, mặt hàng nào tiêu thụ nhanh nhất.

Hắn không am hiểu lập trình phần mềm, thường tránh mạo hiểm đầu tư vào lĩnh vực xa lạ với mình, trái lại sẽ chú tâm đặc biệt vào các mảng gần gũi bình dân này hơn.

Vậy là hắn bất ngờ phát hiện doanh thu hàng tóc giả vọt lên xếp thứ hai, vượt cả văn phòng phẩm và ẩm thực, gọi là chú ngựa đen lông dày trên đường đua thị trường cũng chẳng ngoa.

Hôm ấy nhận báo cáo số liệu mà Khương Vong còn nghi ngờ độ xác thực của nó, phải đích thân đến tận cửa hiệu nhà người ta để nghiên cứu cặn kẽ, sau đó bỗng bật cười.

“Sếp Khương anh chưa biết đấy thôi,” Chủ tiệm cũng rất sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm: “giờ giới trẻ thích cái —— các bạn ấy gọi là gì nhỉ, dân chơi bờm sư tử?”

Đúng là dân chơi, cá tính đi ngược số đông.

Khương Vong vẫn còn khoảng cách nhất định với xu hướng văn hóa trước mắt, song hắn cũng nhanh chóng ngộ ra tình hình.

Một làn sóng hoàn toàn khác biệt đang lặng lẽ ập đến.

Ngôn ngữ sành điệu nhất sẽ là teencode, học sinh cấp 2 cấp 3 đều len lén đội tóc giả chu môi chụp ảnh tự sướng, không gian mạng trở thành nền tảng giao lưu thịnh hành đời mới.

Nhỡ nuôi tóc dài lướt thướt, nhuộm màu lòe loẹt loang lổ nửa hồng neon nửa xanh sẫm xong vuốt keo hất ngược tạo kiểu vỏ sầu riêng thật thì hệ quả quá nửa sẽ là trường lớp cảnh cáo, cơ quan đuổi việc.

Đám trẻ con mới mười mấy tuổi đầu nhưng lại thích đua đòi, tan học dấm dúi thay bộ tóc giả ra vẻ cool ngầu, hôm nay làm trai tóc xanh phố cổ, ngày mai hóa boy u sầu trường làng, thiếu mỗi đoạn xăm quả Đe^”k k4^`n ngu*0*`i y3^u lên cánh tay.

Ngoài mặt Khương Vong cười cười bỏ qua, quay về thử bày một lô nhỏ tóc giả hoàn thiện tạo mẫu giương nanh múa vuốt ở nhà sách.

Hàng bán hết veo ngay trong ngày.

Mọi người đều lén lút sờ lén lút mua lén lút đội, nhát gan thật nhưng ham hố quá không kìm nổi.

Sếp Khương ngẫm nghĩ thật kĩ, liên lạc tiếp với xưởng tóc giả, quyết định tiện đà bán thêm tóc giả và quần áo phục vụ cosplay.

Nào đuôi ngựa hai bên, tóc dài đến eo, tai cáo lông xù, hễ có học sinh nêu yêu cầu là hắn dám nhập hàng hết.

Vậy là lượng khách ghé thăm nhà sách nào đó lần nữa yên ắng tăng cao.

Một bộ phận học sinh sẽ âm thầm đeo balo lách mình tiến vào, gặp gỡ nhân viên tiền trao cháo múc cứ như giao dịch ngầm.

“Có tóc trắng không? Lens đỏ thì sao? E hèm, em đang định cos nhân vật ấy ấy…”

“Sờ thử hàng mới xem mượt mà chưa này, mua hai bộ tặng kèm keo dán tóc, quất chứ?”

Rồi nhóm học sinh lại đeo balo lách mình ra về, nhỡ chạm mặt chú thím dọc vỉa hè mặt mũi vẫn nghiêm túc chính trực, trông tưởng vừa luyện thi toán Olympic thâu đêm xong vậy.

Mỗi tội tần suất xuất hiện các trang phục mới mẻ kì lạ xung quanh công viên hoặc những tòa nhà cũ thì ngày một phổ biến, dần dà phát triển nên một bộ mặt độc đáo cho thành phố.

Ngoài giờ mở rộng kênh chức năng cho nhà sách từ góc độ hoàn toàn mới ra, sếp Khương lại loáng thoáng tịch mịch thế nào.

Sao nhóc con vắng mặt cái là khoảng trống cạnh hắn cứ im phăng phắc vậy nhỉ.

Buổi tối không thấy ai rầm rĩ đòi ăn quýt, vị trí giám sát vận hành ở nhà sách đổi thành học sinh làm thêm chốc chốc gà gật.

Tivi chỏng chơ chẳng ai xem, bật chương trình lên để đó cho sôi nổi mà vẫn cảm giác thiêu thiếu.

Hắn bắt đầu nhớ nhóc con mất rồi.

Tuy trại hè kéo dài tổng cộng có 2 tuần thôi, nhưng cuộc sống chợt trở nên thật kì cục.

Mang danh trai tráng, Khương Vong thường tránh để mình quá cảm tính, chỉ có lúc về nhà hắn sẽ tiện thể dọn dẹp luôn cả phòng Tinh Vọng, rảnh rỗi thì vào mở cửa sổ cho thoáng.

Bé nhỏ dùng thẻ IC gọi điện về, hắn còn gồng lên mạnh miệng.

“Nhớ nhóc á? Hiếm khi anh đây có đợt thảnh thơi, mấy ngày nay yên tĩnh hẳn ấy.”

Bành Tinh Vọng rì rầm lẩm bẩm nhõng nhẽo: “Kìa anh —— em nhớ anh mà —— anh cũng nhớ em một tí đi được không.”

“Rồi rồi rồi, nhớ nhóc được chưa, bó tay thật sự.”

Đôi bên nhì nhèo sến súa nấu cháo điện thoại cả buổi, chợt trợ lý cầm tập tài liệu bước vào.

“Sếp Khương, hợp đồng và bưu kiện mới đến hai ngày nay đây ạ.”

Ông chủ Khương khôi phục hình tượng ngầu lòi mặt mũi vô cảm chỉ trong tích tắc: “Ờ.”

Trợ lý kiềm chế chửi thầm, đưa bức thư dán tem bưu điện cho hắn.

“Có thư gửi từ Từ Châu, ghi người nhận là Bành Tinh Vọng ạ.”

Khương Vong nhận bức thư dày cộp xem qua, hóa ra là Đỗ Văn Quyên tự tay viết thư gửi sang.

Hắn ngây ngẩn giây lát, trợ lý nhỏ giọng nhắc thêm.

“Chị ấy có gửi riêng một bức cho anh đấy ạ.”

Khương Vong duỗi tay vê thử, phát hiện đúng có hai phong bì thật.

“…Tôi cũng có à?” Người đàn ông bất giác nở nụ cười: “Biết rồi, cứ để đó tôi xem.”

Chờ trợ lý rời đi, Khương Vong cầm con dao nhỏ cẩn thận rạch phần mép dán, lấy bức thư được gấp gọn tươm tất ra.

Thời đại 2G chưa tồn tại cuộc gọi video, điện thoại đường dài liên tỉnh quá đắt, chuyển phát nhanh cũng chỉ mới bắt đầu khởi sắc, phương tiện giao tiếp phổ biến nhất với mọi người hãy cứ là thư từ truyền thống.

Nét chữ Đỗ Văn Quyên viết rất thanh tú thoáng đãng, giống hệt phong cách của cô.

Em trai Khương Vong:

Lâu lắm không gặp, dạo này có khỏe không?

Gần đây Từ Châu mưa tầm tã suốt, có khi gặp đám trẻ đi ủng đạp nước sẽ nghĩ tới hai đứa, càng thêm mong nhớ.

Chị có viết bức thư cho Tinh Tinh, dặn nó phải nghe lời chăm học, ăn ít đồ ăn vặt thôi không lại béo.

Nghĩ ngợi tới lui, vẫn viết thêm một bức cho cậu, hi vọng cậu không thấy đường đột quá.

Lần trước gặp cậu, chị để ý cậu có vết sẹo cạnh mắt, có phải do bị ai bắt nạt không? Một thân một mình lặn lội bên ngoài có ổn không?

Cậu độc lập giỏi giang, chị luôn luôn ngưỡng mộ, song mang tiếng họ hàng nên cũng muốn khuyên nhủ đôi điều.

Khương Vong, ra ngoài tuyệt đối đừng mạo hiểm liều lĩnh, tất thảy phải chú trọng bình an hàng đầu.

Tất nhiên kiếm tiền quan trọng, nhưng giống như cầu nguyện cho Bành Tinh Vọng mọi sự suôn sẻ, chị cũng hi vọng cậu không gặp phiền não, chịu khó ăn uống, ngon giấc hàng đêm vậy.

Mong khỏe mạnh vui vẻ. Đỗ Văn Quyên.

Ngày 31/7/2006

Lần đầu tiên Khương Vong nhận được thư, lại còn là thư đến từ mẹ ruột.

Hắn ngơ ngác nhìn ngó hẳn mấy lượt cứ như đã quên mất cách đọc chữ, lật giở tái hồi nghiền ngẫm từng dòng một, cuối cùng rũ mắt nở nụ cười.

Xét từ định nghĩa nào đó, mẹ đã gửi một bức thư cho cả hắn thời thơ ấu lẫn hắn hiện giờ.

Mỗi bức đều chở theo nhung nhớ và ấm áp.

Khương Vong nâng niu cất bức thư của Bành Tinh Vọng vào ngăn kéo bàn mình khóa lại, chờ bé con về nhà sẽ đưa bé tự bóc, bản thân thì tập trung chăm chú đọc hết rồi lóng ngóng tìm giấy viết thư hồi âm.

Mẹ viết thư cho mình.

Mẹ dặn dò mình phải bảo vệ bản thân, mẹ rất quan tâm đến mình.

Khương Vong cố gắng ngó lơ ý nghĩ tung tăng hệt đứa trẻ con trong nội tâm, mím môi vắt óc mãi lâu chưa biết nên mở bài từ đâu.

Hắn bắt đầu ăn năn vì cứ vào tiết văn mình lại lăn ra ngủ hẳn mấy giấc, đến khi cần viết gì thật thì đầu óc trống không.

Cuối cùng chỉ phúc đáp một đoạn ngăn ngắn có phần vụng về, lấy phong bì băng dính dán kĩ, mang sang bưu cục chuyển phát nhanh nhà mình gửi hồi âm.

Toàn bộ quá trình chưa tới 40 phút, song có lẽ phải mất thêm vài hôm mới tan hết dư âm.

Dường như lồng ngực rỗng tuếch của hắn đã được lấp đầy chút gì đó, chắc là hai que kẹo bông với mấy tờ thư, vậy nên lúc trái tim đong đưa lung lay trở lại nó sẽ không va đập rầm rộ khắp nơi nữa.

Cảm giác Bành Tinh Vọng biết tỏng sự ưỡn ẹo của Khương Vong, hôm trước vừa gọi về xong, hôm nay đã lại gọi tiếp.

Nối máy là phủ đầu ngay một câu “Anh cả! Em nhớ anh quá quá đi à!”

Õng ẹo thẳng thừng đàng hoàng vậy luôn.

Khương Vong ậm ừ một tiếng, chuyển sang khoe khoang bằng cái giọng ấu trĩ hoàn toàn không hợp lứa tuổi: “Mẹ nhóc gửi nhóc một bức thư, viết cho cả anh nữa này.”

“Á!! Mẹ gửi thư cho em ạ!! Anh đọc cho em nghe mau lên!!” Nhóc con ở đầu bên kia rầu rĩ: “Sao em lại đi trại hè làm gì nhỉ, em cũng muốn đọc thư cơ.”

Song bé nhỏ đã lập tức khôi phục vẻ phấn chấn, hỏi đầy mong ngóng: “Anh ơi, sau này anh cũng sẽ viết thư cho em chứ ạ?”

Khương Vong nghĩ ngợi: “Anh với nhóc cứ gọi điện đi thì hơn.”

Các mục tỉ mẩn như này hơi khó đỡ cho hắn.

Bé nhỏ dùng dằng nhì nhèo đòi nghe xem Đỗ Văn Quyên viết gì gửi hắn, hắn trả lời những gì, xong thì dặn đi dặn lại Khương Vong nhớ giữ gìn bức thư của bé thật kĩ, chỉ mong sao được bay về đọc luôn bây giờ.

Chờ cúp điện thoại, Khương Vong duỗi người giãn cơ tan làm, dọc đường lấy xe cứ ngân nga suốt.

Hoàng hôn dần buông, nắng chiều vương sót tựa chiếc áo khoác mỏng tênh ấm áp đang ôm lấy từng người một, công bằng tuyệt đối.

Gò má hắn nong nóng, trái tim cũng ấm sực.

Buổi tối thiếu vắng bé nhỏ cắm rễ cày hoạt hình ở phòng khách, một mình Khương Vong gặm quýt xem được nửa tập “Đến với khoa học”, phá lệ có một hôm 8 giờ tối đã díp hết mắt vào.

Hắn bèn dứt khoát gội đầu về phòng đi ngủ, nếp sống vô cùng dưỡng sinh.

Đêm hè yên ả bình an, trong mơ cũng toàn những câu chuyện nhạt nhòa lẻ tẻ.

Đang say giấc, đột nhiên Khương Vong bắt được tiếng gõ cửa gấp gáp.

“Anh Khương!”

“Anh Khương ơi, có đó không?!”

Hắn ngủ ngon quá, thành ra phải mất một lát mới kịp phản xạ rằng đây là âm thanh ngoài đời thực, vội trở mình xuống giường rảo bước ra mở cửa.

“Thầy Quý?!”

Sắc mặt Quý Lâm Thu tái nhợt, chưa từng chứng kiến trạng thái nhếch nhác đến vậy ở anh.

“Anh Khương, anh giúp tôi với,” Anh đã cuống lắm, nói năng còn hơi ngắc ngứ: “bố tôi —— bố tôi bị xuất huyết não, giờ đang phẫu thuật ở bệnh viện tỉnh, bác sĩ thông báo người nhà đến gấp, anh đưa tôi sang đó với được không?!”

Khương Vong phản xạ cực nhanh, bưng cốc nước ấm đưa anh: “Cậu bình tĩnh, tôi mặc cái áo rồi sẽ lái xe chở cậu sang đó ngay.”

Quý Lâm Thu chưa từng nhờ vả làm phiền ai giữa đêm hôm khuya khoắt, bỗng chốc vừa áy náy vừa lúng túng, anh lẩm nhẩm: “Thực sự là bất ngờ quá, xin lỗi anh…”

“Nói vậy nữa là thành người dưng đấy,” Khương Vong đã đi giày xong, ôm vòng lấy vai anh cùng khóa cửa xuống tầng, bản năng thúc đẩy hắn muốn đem lại thêm sức mạnh cho Quý Lâm Thu: “mình là anh em, có việc gì đương nhiên phải đỡ đần lẫn nhau.”

3 rưỡi sáng, cả nhân viên cây xăng cũng ngủ tít thò lò, đập cửa 3 lượt mới vươn mu bàn tay chùi nước dãi, còn suýt đổ nhầm loại.

Trùng hợp Khương Vong đang lái đúng con xe ngon của công ty chuyên đi đàm phán, tăng tốc nhanh chạy đường gồ ghề cũng êm, khá khẩm hơn chiếc Hạ Lợi hàng si 3 đời chủ nhiều.

Hắn tập trung toàn bộ tinh thần phóng vun vút, đèn xe sáng lóa xua đi đêm tối dọc hành trình.

Giữa đường điện thoại Quý Lâm Thu đổ chuông liên hồi, có giọng phụ nữ nức nở cầu cứu, báo tình hình nguy kịch, bác sĩ đã thông báo người nhà chuẩn bị tinh thần rồi.

Khương Vong chưa bao giờ tiếp xúc với gia đình thầy Quý, hắn không hỏi giọng nữ bên kia là ai, chỉ nghĩ ngợi rồi đọc một cái tên.

“Thầy Quý, thầy mở điện thoại tôi gọi cho cậu này đi, cậu ta có người quen ở tỉnh thành.”

Quý Lâm Thu vừa hỗ trợ hắn quan sát con đường đen ngòm như mực khó nhìn thấy rõ cả mặt nước hai bên, vừa bấm nút điện thoại.

Cuộc đầu tiên không ai bắt máy, đảm bảo còn đang ngủ.

“Gọi tiếp,” Khương Vong không sợ gây hiềm khích: “bao giờ nghe thì bật loa ngoài.”

Cuộc thứ hai kêu vài tiếng là nhấc máy liền, tiếng chửi sồn sồn ồm ồm vọng ra: “Đờ mờ mày nhìn xem giờ mấy giờ rồi?”

“Dã, tìm người hộ tao, mày quen bạn bè gì chỗ Bệnh viện Nhân dân không?” Khương Vong nhìn thẳng mặt đường, nói nhanh và vững: “Người nhà thầy tao bệnh nặng, đang hết giường rồi, cần gấp lắm.”

“Bây giờ bác sĩ họ không nhận phong bì nữa, đêm hôm khuya khoắt thế này biết nhờ vả vào đâu,” Đối phương văng tục thêm mấy câu, nghĩ ngợi hồi lâu rồi bảo: “cậu em trai người yêu tao làm bác sĩ ở bệnh viện khác, thường bên đó luôn sẵn giường dự phòng, cùng lắm mày làm thủ tục chuyển viện —— à mà bệnh gì nhỉ?”

Lúc này Quý Lâm Thu mới lên tiếng đáp: “Xuất huyết não.”

“Khéo quá, chú em đấy làm đúng bệnh viện chuyên thần kinh luôn, chờ tí tao gửi cái tin nhắn, xong mày gọi trao đổi với cậu ấy nhé.”

Vòng vèo mấy lượt, vậy là thống nhất được sự vụ ngay trên đường thật.

Bệnh viện bố Quý Lâm Thu vào cấp cứu còn đang phải ứng phó đồng thời tai nạn xe liên hoàn, quá tải vận hành không thể nhận thêm bệnh nhân, đành chờ phẫu thuật xử lý khẩn trước xong sẽ chuyển viện.

Mãi đến khi bàn bạc ổn thỏa mọi việc Quý Lâm Thu mới thở hắt một hơi thật dài, sắc mặt vẫn trắng nhợt.

“Tự dưng tôi lại thành thầy anh.” Anh nâng mu bàn tay đè mắt, áp lực khủng khiếp khiến giọng nói thoáng run run: “…Cảm ơn nhé, tôi nợ anh lần này.”

“Lỡ lời ấy mà,” Khương Vong thành thạo nháy đèn hai phát nhắc xe đằng trước nhìn đường: “người nhà thầy ở tỉnh thành à?”

“Không, trùng hợp đang lên thăm em gái tôi thôi, con bé đi lấy chồng nhiều năm rồi.”

Quý Lâm Thu hít thở sâu, tì trán vào cửa sổ: “Bố tôi tuổi cao, thói quen sinh hoạt cũng khá tệ, hầy.”

Thực ra Khương Vong hâm mộ những người như anh.

Bố mẹ đều còn bên cạnh, tuy thường ngày hơi vấp váp thì cũng vẫn nhớ mong lẫn nhau, chắc hẳn lòng dạ sẽ vững vàng lắm.

Hắn không nói thành lời, chỉ dồn sức lái xe.

“Không sao, tôi sẽ lo chuyện này cùng thầy.”

Khi họ chạy sang đến nơi là lờ mờ tảng sáng, sương mù nhuộm thêm mấy mảng xám xịt cho bầu trời.

Bố Quý đã được chuyển tới bệnh viện chuyên khoa thần kinh, hiện đang nằm nghỉ trong phòng bệnh.

Cuộc phẫu thuật hú vía thành công, tiên lượng cũng tốt, miễn uống thuốc duy trì chăm nom kĩ lưỡng, từ từ điều dưỡng một thời gian là không đáng ngại nữa.

Khương Vong đi với Quý Lâm Thu lên tầng, thấy mẹ Quý đang rưng rưng giàn giụa cảm ơn bác sĩ.

Bác gái thấp bé gù lưng, như thể đã gánh chịu quá nhiều gian khổ trên đời, gương mặt lẫn mu bàn tay đều nhăn nheo chằng chịt.

Song cách ăn mặc lại rất chỉn chu, là người có học đàng hoàng.

Một cô gái trẻ tuổi đứng cạnh quệt nước mắt, vẻ ngoài tương tự Quý Lâm Thu phần nào, chắc hẳn chính là em ruột anh.

“Mẹ.” Quý Lâm Thu thấp giọng gọi.

“Đây là anh Khương, anh ấy giúp mình liên hệ tìm giường.”

Hai người phụ nữ vội lại gần chào hỏi, rối rít cảm ơn hết lời.

Khương Vong cực kì bối rối trước các tình huống thế này, hắn khách sáo vài câu rồi thoái thác bảo mình cần gọi điện thoại để trốn ra lối thoát hiểm gần đó hút thuốc.

Trước kia hắn chưa bao giờ chứng kiến vẻ hoang mang mà rã rời ở thầy Quý, thành ra hiện tại bị cuốn vào thì hơi gượng gạo.

Song bất kể ra sao người an toàn là được, vấn đề không nghiêm trọng.

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, đột nhiên có cái tát vang dội vọng lại đằng xa.

“Cái thằng vô dụng bỏ đi này nữa!”

Khương Vong chợt biến sắc, lặng lẽ đẩy hé cánh cửa phòng cháy, trông thấy Quý Lâm Thu đã bị đánh lệch hẳn đầu sang bên.

“Mẹ với bố con khuyên gãy lưỡi bao nhiêu lần rồi,” Người ngoài về hết là bác gái không buồn che đậy sự cuồng loạn của mình nữa: “bố mẹ đã nhờ cậy lo lót xong xuôi, miễn con sang đấy là vào ngân hàng được ngay, cùng lắm nữa thì tìm cơ quan nào tốt xin cái việc gì kiếm chác ổn thỏa tí, con cứ đóng đô dạy học ở cái chốn khỉ ho cò gáy đấy, bố con sắp chết đến nơi rồi con còn chẳng chạy lên kịp!!”

Bóng lưng Quý Lâm Thu xác xơ vô cùng.

Anh trầm mặc thật lâu, giọng nói vẫn trong trẻo.

“Giờ không sao nữa rồi ạ.”

“Có sao, sao quá đi ấy chứ!” Tiếng người phụ nữ sắc bén chói tai, dường như chẳng màng bận tâm liệu bệnh nhân khác trong phòng có giật mình choàng tỉnh theo không: “Họ Quý nhà ta có mỗi đứa con trai là con, bố con canh cánh con mãi nên mới lên tỉnh thành.”

“Mẹ hỏi con, rốt cuộc bao giờ con mới chịu tìm hiểu đối tượng còn cưới xin hẳn hoi đây?!”

“Con sắp đầu 3 rồi đấy, tốt nhất nếu không muốn bố con tỉnh dậy lại điên tiết tức chết thì thông cái não đi!”

“Họ Quý nhà ta —— không để tuyệt hậu được đâu!!!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn