Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 22

Khương Vong dành mấy ngày một mình để bình tĩnh, không tùy hứng tìm gặp Quý Lâm Thu thêm.

Lần đầu hắn đối diện với mối quan hệ bạn bè thế này, tóm lại vẫn cần chọn thời điểm đầu óc tỉnh táo suy ngẫm đàng hoàng.

Quý Lâm Thu dám chia sẻ bộc bạch thẳng thừng đến vậy, ấy cũng là sự tin tưởng độc nhất.

Khương Vong ngồi xổm ngoài ban công băn khoăn tái hồi, kết luận là thôi cứ ăn uống ngủ nghỉ như thường.

Nếu thầy Quý đơn độc lẻ bóng giống kiếp trước, sống đời con nhạn lạc đàn thật, vậy lúc nào rảnh ra hắn lại đưa nhạn đi chơi đút mồi cho nhạn ăn, quan sát tình hình vuốt lông một cái tỏ lòng thân thiện.

Giả sử về sau trời xui đất khiến gặp được bạn trai phù hợp thì hắn cũng sẽ hỗ trợ kiểm định duyệt hộ, đối xử y hệt các bạn khác hoàn toàn không có chuyện phân biệt.

Mới đầu sách lược Khương Vong đặt ra là phải dè chừng cẩn trọng, hút hết nửa điếu thuốc xong lại thấy mình ngu.

Quý Lâm Thu thấu suốt nhường nào, nhìn cái đủ biết ngay hắn đang gắng sức cân nhắc cảm nhận của anh.

Vậy chẳng thà đừng gồng gánh lăn tăn, xuề xòa thôi đủ rồi.

Khương Vong còn rất nhiều câu chuyện chưa kể anh nghe, trông áng chừng mai sau cũng khó có cơ hội, dứt khoát chuyển hóa toàn bộ tâm trạng sang đối xử thật tốt với người này là được.

Kí ức của hắn khác Bành Tinh Vọng.

Hồi nhỏ Bành Tinh Vọng khổ mất một đợt, may sao giờ có anh cả chở che, cuộc sống bình an sung túc, sẽ mau chóng buông bỏ những buồn bã trong quá khứ.

Quá khứ của Khương Vong thì tăm tối giá rét, chỉ gặp đúng một người từng soi sáng, bền bỉ mà kiên định.

Nghĩ đến đây trái tim hắn chợt đập chậm lại như bị giãn căng, thấp thoáng nỗi chua xót.

Trong thời gian Khương Vong đang phân tích rạch ròi tư tưởng thì tình hình kinh doanh vẫn tăng trưởng vùn vụt nhờ mở rộng lĩnh vực đợt nghỉ hè, nhân viên chăm sóc khách hàng bận bù đầu đã thay tận 3 bộ bàn phim, còn phải thuê thêm một nhóm đào tạo gấp rút để hỗ trợ thay ca.

Hiện tại nhà sách đi vào vận hành triệt để đúng kế hoạch, đoạn ngoài cùng bố trí quầy sách quy mô nhỏ, phần giữa là kệ trưng bày và tiệm trà sữa, khu nằm cuối là điểm tập kết logistics lưu kho cho gian hàng trực tuyến lẫn trực tiếp.

Do sếp nhí c* Vọng rong chơi xa nhà mãi lâu chưa về nên thời gian sếp Khương trông hàng dần dà dài thêm, thỉnh thoảng hắn phải đứng ra giúp nhân viên đuổi khéo mấy đối tượng khách khứa khó ở.

Đây là khâu phiền phức nhất khi mở cửa hàng trực tiếp.

Có ông chú mặc cả đòi chém giá kiểu mua 35 tính 10, không chịu là trở quẻ, cao giọng đe mỗi ngày cho một mồi lửa đốt luôn cái tiệm nhà chúng mày.

Có nhãi con vừa ăn kẹo hồ lô dính nhoét đường vừa chùi nước mũi vào sách mới, nhắc nhở nhẹ nhàng mấy câu đã òa lên khóc vô lý vô lẽ, phụ huynh lập tức sậm mặt chửi mắng.

Nhưng so với những thành phần trên thì hội nhân viên hãi nhất thầy cô giáo.

Từ giáo viên tiểu học cho đến giáo viên những trường cấp 2 cấp 3 xung quanh khu phố, không ai nằm ngoài phạm vi.

Kể cả các giáo viên này mặc đồ bình thường, đóng giả y sì đúc phụ huynh học sinh thì nhóm nhân viên trông quầy vẫn sẽ nhận diện được ngay chỉ sau tích tắc.

—— Phong thái lẫn ánh mắt quá đỗi nổi trội.

Bất luận ngũ quan ra sao chắc chắn họ đều sở hữu đôi mắt sắc bén chòng chọc, ngay ông già béo mũi rỗ đỏ gay cũng không ngoại lệ, họ tăm tia tứ phía hệt một cảnh sát, có thể khiến học sinh đang đọc sách phải khiếp vía bỏ chạy.

Thói quen của họ là ngắm nghía khu sách tham khảo và hỗ trợ giảng dạy đầu tiên, tỉ mẩn chọn lựa vài quyển giở qua đọc thử rồi quyết định có mua hay không.

Sau đó họ lượn lờ một vòng toàn bộ nhà sách như thể kiểm tra giờ tự học buổi tối, nghiễm nhiên quy mọi nơi có học sinh tồn tại vào địa phận của mình.

Thiếu nữ đọc sách ngôn tình, các cậu choai choai đánh bài chơi game lẫn học sinh cấp 1 ôm quyển truyện tranh ngấu nghiến mê say, tất thảy đều phải đầm đìa mồ hôi lạnh.

Cũng có vài ba giáo viên sẽ ngồi vào cạnh quầy nước tán gẫu cùng nhân viên pha trà sữa, trong số này thì một thầy giáo họ Khấu đặc biệt lắm lời.

Mỹ đánh Iraq, ông ta sẽ sục sôi căm phẫn phải thở vắn than dài.

Giá nhà im ỉm tăng dần, ông ta sẽ lắc đầu ngao ngán xong đập bàn bức xúc.

Đọc sách báo tạp chí, thấy chỗ nào cướp của giết người, chỗ nào khoảng cách giàu nghèo quá lớn là thầy Khấu có thể diễn thuyết lải nhải với người anh em đang tất bật pha cà phê suốt cả buổi chiều.

Người anh em thì vội vẽ latte art trả đơn, mới đầu còn ậm ừ đôi câu lấy lệ, về sau phụ họa theo công thức luôn, không tiện làm mích lòng đối phương.

Thầy Khấu tỉnh bơ ráo hoảnh, chắc hẳn cũng đã từng gặp nhiều thính giả nhức tai bỏ đi lắm, vẫn cứ ghé vào gọi cốc cà phê xong xắn tay áo chỉ tay năm ngón, tạm gọi là một kì nghỉ hè nhàn nhã.

Vấn đề nằm ở việc tinh thần chính nghĩa của ông thầy này hừng hực quá đà.

Bàn luận tin tức xã hội với robot lâu ngày chưa đủ thỏa mãn thầy Quý, ông ta giáo huấn cậu pha chế nhớ phải quan tâm thời sự, sau đó lại chắp tay dạo bước quanh nhà sách săm soi xem có học sinh nào của mình đến đây chơi không.

Trùng hợp tóm ngay một cô bé đang đọc tiểu thuyết ngôn tình.

Cô bé học sinh cấp 2 cũng nhận ra hung thần phiền toái lớp bên cạnh, sợ tái mét mặt mày hớt hải lấy cớ định chuồn.

Chưa đợi thầy Khương há miệng dạy đời, nhân viên cạnh đó đã được Khương Vong dặn dò kĩ lưỡng bèn mau mắn phi sang dọn bàn tiện thể cứu net.

Nhân viên tranh thủ khiến thầy Khâu mất tập trung, ngay giây tiếp theo cô bé học sinh cấp 2 lập tức chộp lấy balo quay đầu chạy vội, bỏ quên cả quyển sách đã trả tiền đầy đủ.

“Ê, em kia đứng lại, em lớp nào đấy hả!!”

“Chú ơi cháu nhờ cháu lau cái bàn bên này với ạ, chú cẩn thận bắn vào quần áo bẩn đấy ạ.”

Lửa giận bốc lên phừng phừng, ông thầy vớ thử quyển sách người ta mua, thô bạo giở xoành xoạch đọc nhảy cóc quá nửa số trang xong đập bốp hình bìa lòe loẹt màu sắc lên mặt bàn.

“Tiệm các cậu toàn bán những cái gì thế?? Trai gái mười mấy tuổi ngồi chung xe đạp? Có phải sắp sửa định hôn chụt một phát luôn không??”

“Gọi ông chủ nhà các cậu ra đây mau!!”

Hôm đầu tiên nhân viên còn tạm đối phó bảo sếp đi công tác, hôm thứ hai ông thầy đã lại xồng xộc xông tới tra xét ‘sách báo hư hỏng’, sang hôm thứ ba vẫn cứ cau mày có mặt gìn giữ chính nghĩa.

Đợt đó Khương Vong còn đang ở trên tỉnh thành xem mắt cùng thầy Quý, nghe kể đầu mày giần giật nghĩ bụng gặp rắc rối rồi đây, đành dặn nhân viên dỗ dành cẩn thận chờ mình về xử.

—— Những vụ thế này dùng biện pháp mạnh đương nhiên cũng được, lo là lo ông thầy ấm ức ghim thù sẽ làm ầm lên, ảnh hưởng xấu đến ấn tượng của giáo viên các trường trong khu vực về nhà sách.

Vậy nên tuyệt đối không thể rắn, phải nghĩ cách đuổi đi.

Rời khỏi quán ăn hắn gọi riêng cho thầy giáo này, hẹn gặp một buổi chiều nào đó.

Lời lẽ thành khẩn thái độ lịch sự, bới lông tìm vết không ra lỗi sai.

Dĩ nhiên người ta sẽ đồng ý.

Chẳng những đồng ý mà còn nêu cao tư tưởng đem lại phước lành cho thế hệ mới, lọc sẵn hết lượt các đầu sách trái ngược thuần phong mỹ tục theo thể loại ngôn tình rồi truyện tranh, đợi hôm tới báo cáo ông chủ một thể để hắn thanh lý sạch sẽ.

Nhân viên quay lưng lại với thầy Khấu đảo mắt ngán ngẩm hơn chục lần, quay mặt về vẫn phải run rẩy lẩy bẩy đóng vai cháu trai nịnh nọt giúp ông thầy vui.

Nhưng lằng nhằng dai dẳng suốt l*m t*nh hình kinh doanh của tiệm sụt giảm mất một nửa, rất đông trẻ con chẳng dám đến chơi, dĩ nhiên trà sữa với đồ ăn vặt cũng không bán được cho ai.

Trước kia trong 4 nhà sách thì cơ sở ở Tiểu học Hồng Sơn sở hữu thành tích đứng đầu, nhân viên đi họp tập thể nhận lì xì nở mày nở mặt gấp bội, nay vướng phải vụ này mấy người trong tiệm đều tức tối lắm.

Đờ mờ chứ đúng là ôn thần giáng thế.

Về đến thành phố Khương Vong chưa gặp người này ngay, hắn ngồi yên ở văn phòng dồn sức nghĩ ngợi đối sách.

Thực sự dạo gần đây quá nhiều việc phải lo toan, nhà mới nhận giấy tờ về tay rồi mà chẳng được mấy hôm rảnh rang ghé qua ngắm nghía, đành lẻ loi ưu tư vừa đập vỏ óc chó vừa chậm rãi suy tính.

Sao trần đời lắm chuyện dở hơi vậy nhỉ.

Đến ngày hẹn, Khương Vong cất công tút tát thật bảnh bao sang gặp ông thầy, trông cứ tưởng sắp đi dự hội nghị thượng đỉnh kinh tế xuyên quốc gia nào đó.

Mọi ngày thầy Khấu uống trà sữa thậm chí tiếc rẻ không thêm pudding, đào đâu ra bộ vest may đo như hắn mà diện, thấy mặt nhau là khí thế tự khắc xẹp bớt, ông ta chào hỏi tương đối khách sáo.

Tiếp đến lại hùng hổ sồn sồn bê chỗ sách gửi nhờ chỗ nhân viên ra, đổ loạt soạt mười mấy quyển lên bàn.

Vài đứa học sinh bạo dạn nghe phong thanh từ lâu, canh đúng hôm nay mò tới xem sếp Khương dứt điểm kiểu gì.

…Hiếm hoi mãi mới có một quán ngồi làm bài tập thoải mái mà cà phê cũng ngon, khố ghê cơ.

Sếp Khương hờ hững liếc qua.

“Chỗ sách này làm sao ạ?”

“Mô tả mối quan hệ nam nữ bậy bạ! Trái ngược thuần phong mỹ tục! Toàn đầu độc, đầu độc!!” Nước bọt của thầy Khấu suýt văng túa lua vào mặt hắn, hùng hồn khỏe khoắn vô cùng: “Hễ cậu thật lòng muốn tốt cho đám trẻ con thì phải vứt ngay cái đống này khỏi kệ sách đi!”

Khương Vong gật đầu hòa nhã, ra hiệu cho đối phương yên vị trước.

“Để tôi xem thử nhé, thầy ghét nhất quyển nào thế ạ?”

Thầy Khấu ngớ người, mau chóng lục lọi tìm quyển có bìa hình thiếu nam thiếu nữ dắt tay thân mật.

Sợ Khương Vong chỉ đưa ra đúng một cơ hội, ông ta vội cầm thêm quyển truyện tranh vẽ cảnh xương sọ đầu lâu phóng đại lên.

“Quyển này! Cả quyển này nữa!”

“Ra vậy,” Khương Vong gật gù: “nó xấu ở đâu nào?”

“Xấu ở —— ở chỗ nó xúi giục học sinh yêu sớm! Nó bạo lực máu me!”

Khương Vong lộ nét hiếu kì: “Thế thầy đã phản ánh với nhà xuất bản chưa ạ.”

“Tôi gọi điện cho nhà xuất bản rồi, gọi liền 4 cuộc nhé.” Thầy Khấu căn bản không nhận ra ý nhạo báng đằng sau, tuyên bố chém đinh chặt sắt: “Bắt đầu từ chỗ cậu trước, không thể bán mấy thứ của nợ này nữa!”

Khương Vong ồ lên, tò mò thắc mắc tiếp: “Vậy giả sử sau này đám trẻ con gặp biến cố thì phải bắt đền thầy hay bắt đền tôi ạ?”

“Cái gì?” Thầy Khấu ngớ ra: “Bắt đền gì cơ?”

“Tôi đang bảo,” Hắn lặp lại lần nữa bằng tốc độ cực chậm: “giả sử sau này đám trẻ con không đọc sách, yêu đương bị lừa gạt, đến trường bị bạo lực học đường, không tìm được việc làm, tuyệt vọng đi nhảy lầu tự tử.”

“Thì thầy Khấu thầy sẽ phụ trách, hay chủ sở hữu mở nhà sách là tôi phải phụ trách đây ạ?”

Mặt mũi thầy Khấu hoàn toàn mù tịt.

“Cớ gì lại đòi tôi phụ trách?”

“Trẻ con đọc trúng sách hư hỏng chịu ảnh hưởng sai lệch, vậy thì đúng như thầy nói, chắc chắn cả nhà xuất bản và đứa bán sách là tôi đều có phần trách nhiệm.”

“Nhưng ví dụ, nhỡ chính vì chưa đọc những cuốn sách này nên chúng mới vướng vào những hiểm nguy còn đau khổ còn tuyệt vọng hơn thế, thì giờ lỗi sẽ ở thầy hay ở tôi nào?”

Thầy Khấu như kiểu nghe phải lời hoang tưởng, tiêu hóa mất một lúc mới hỏi lại: “Các em không đọc những sách này là chuyện đáng mừng, sao còn gặp bất trắc gì được?”

Khương Vong điềm tĩnh lắc đầu, nhặt ngẫu nhiên một quyển tiểu thuyết tình yêu.

“Thực ra trước khi nhập hàng tôi cũng hay đọc bừa vài quyển giải trí.”

“Thầy biết có những em nữ sinh luôn thiếu thốn tình yêu vì nguyên nhân gia đình chứ.”

“Ngoài đời các em sống chung với người nhà, thậm chí lắm khi uống thuốc uống thêm mấy ngụm nước thôi đã bị chửi mắng chì chiết là ngu dốt, gây cho các em cảm giác mình không bao giờ đáng được chăm sóc bảo vệ.”

“Tới lúc đọc những cuốn sách này, các em sẽ phát hiện có nhiều cô gái khác đối xử và nhìn nhận thế giới bằng góc độ hoàn toàn khác với mình.”

“Kể cả gặp sự theo đuổi nhiệt tình, ghen tuông lấn át, hoa hồng rượu vang hay tỏ tình khinh khí cầu hoành tráng thì cũng chưa chắc các nhân vật trong sách đã đồng ý chọn một tình yêu không phù hợp.”

“Chí ít sách truyện có thể trở thành hàng loạt tấm gương riêng biệt, kể cho các em về lựa chọn của những người khác giữa ngã tư đường và kết quả tương ứng với lựa chọn ấy.”

“Nếu tôi làm theo yêu cầu của thầy, vứt hết chỗ sách này đi thì đám trẻ con biết tham khảo cuộc đời ai nữa bây giờ?”

Mí mắt thầy Khấu nhảy giật liên hồi, ông ta chỉ thấy như đang chạm trán bệnh nhân tâm thần.

“Cậu, cậu nói ba lăng nhăng cái gì đấy?!”

“Tham khảo cuộc đời theo cái kiểu lung lay tác động học sinh bừa bãi, chẳng lẽ không gọi là tự phụ à.”

Khương Vong bật cười: “Thầy không tiếp thu quan điểm của tôi thì thôi.”

“Miễn thầy tự tay viết một bản khẳng định công khai tối thiểu 800 chữ, sẵn sàng phụ trách đến cùng cuộc đời của tất cả các em nhỏ không đọc số sách này, tôi sẽ đốt hết sách ngay trước mặt thầy luôn.”

Thầy Khấu trợn trừng mắt ngó hắn đăm đăm, có lẽ đã bị chặn họng cạn lời, ông ta vỗ bàn quát lên đáp trả.

“Cậu gây sự vô lý!”

Nói xong xách túi bỏ về mất, không buồn ngoái đầu.

Thiết nghĩ sau này cũng chẳng quay lại nữa đâu.

Khương Vong vô cảm duỗi tay, nhân viên bên cạnh vội đưa giấy ăn cho hắn lau vết nước bọt văng lốm đốm.

Tiếng thở phào giải thoát từ đông đảo học sinh vang lên xung quanh.

“Cuối cùng cũng tiễn được ông thần này đi,” Bản thân trợ lý phải hú vía quệt mồ hôi: “may tối qua anh thâu đêm bổ túc ‘Vương gia quyền lực và công chúa xinh đẹp’ đấy ạ, món mày em đọc được hai trang là gục.”

“Không chỉ mỗi ‘Vương gia quyền lực và công chúa xinh đẹp’,” Mặt Khương Vong vẫn rất vô cảm: “tôi đọc hết cả ‘Mèo con tinh nghịch cướp trọn trái tim chủ tịch’ với ‘’Thiên kim nổi loạn ôm con bỏ trốn’ luôn rồi.”

Nhân viên ở gần vỗ tay hưởng ứng.

Sếp đỉnh cao! Không ai sánh bằng!

Lo liệu xong xuôi vụ rắc rối Khương Vong cũng nhẹ nhõm hẳn, tự dưng thấy rõ là thành tựu.

Hắn quyết định cầm theo hai hộp mì xào sang thăm thầy Quý.

Tận mấy ngày liền chưa thấy mặt, chắc hẳn lại đang viết báo cáo quên ăn quên ngủ.

…Sao cảm giác làm giáo viên toàn phải cắm rễ viết báo cáo suốt ngày vậy nhỉ.

Khương Vong xách mì xào lạp sườn nóng hổi mua dưới nhà lên tầng, dừng chân trước nhà Quý Lâm Thu, thong dong gõ cửa.

Một lúc sau Quý Lâm Thu ra trả lời.

“Đang làm gì đó?”

Rồi cả hai đồng thanh: “Viết báo cáo.”

Khương Vong cười cực tự đắc: “Cậu xem tôi hiểu cậu chưa hả.”

Quý Lâm Thu để ý người anh em đây cứ chai mặt ngứa đòn quanh năm ngày tháng, một chín một mười với Bành Tinh Vọng, anh chỉ mở hé cửa.

“Có việc à?”

“Trông kìa trông kìa, mới đứt liên lạc có mấy hôm, tôi vướng vụ rắc rối ở nhà sách một tí thôi mà, quay lại cậu đã xa lạ thế này rồi.” Khương Vong trưng ra vẻ tiếc nuối: “Thầy Quý, như này không ổn đâu nhé.”

Thực ra lần đầu come out Quý Lâm Thu cũng nơm nớp, vài ngày qua cứ giở ra giở vào tin nhắn vẫn trống không, giờ chứng kiến người ta chủ động chạy tới kì kèo khoe mẽ với mình thì âm thầm thở phào trong bụng.

May sao anh ấy chưa bỏ đi.

Tính tình Quý Lâm Thu khép kín, sẽ không chủ động quấy rầy người khác, bạn bè ít ỏi, cuộc sống tương đối nhạt nhẽo.

Sau khi gặp gỡ Khương Vong, anh bất ngờ cảm giác tấm rèm cửa sổ ở phòng ngủ đã bị kéo soạt mở toang, biến cuộc sống trở nên ồn ã vướng bận mà vui vẻ.

Vài hôm Khương Vong và Tinh Tinh cùng biến mất vừa rồi khiến anh thấy lạ lẫm lắm.

Vậy là hai người đi vào bếp lấy bát đũa dùng một lần như thường lệ, ngồi đối diện nhau ăn mì xào.

Lúc phát giác sự thấp thỏm của Quý Lâm Thu, bụng dạ Khương Vong cũng hớn hở vô cớ.

Thầy Quý rất bận tâm về mình, thích thật.

Nhằm phân bua thay sự bặt vô âm tín của mình mấy hôm trước, Khương Vong kể lại sự tình ông thầy Khấu.

“Hôm qua tôi đọc truyện ngáo hết cả đầu, nghĩ bụng trông cái bìa trong sáng ghê mà sao tình tiết nó lại sướt mướt được như này…”

Quý Lâm Thu nín cười gật đầu, rót thêm nước cam cho hắn: “Anh chụp mũ tới mức ấy chắc người ta cũng ngáo theo, thông minh.”

Khương Vong thở hắt: “Làm ăn gian nan ghê gớm.”

Hắn nhấp đôi ba ngụm nước cam, vòng về chủ đề chính.

“Đúng rồi, cậu muốn đi xem thử nhà cùng tôi luôn không?”

“Đến tối trời cứ tối om om, 3 tầng nhà trống huơ trống hoác, tôi sợ ma lắm.”

Quý Lâm Thu liếc sang vóc dáng săn chắc và chỗ cơ bắp tay đủ sức nâng cưa máy của Khương Vong, chậm rãi lặp lại.

“Anh sợ ma?”

“Kìa ~ thầy ~ Quý ~”

“Anh với Bành Tinh Vọng đúng y hệt nhau.” Quý Lâm Thu đỡ trán: “Bó tay với hai người.”

“Giống á?” Khương Vong thoáng ngạc nhiên: “Tôi thấy tôi với thằng bé khác nhiều mà, là hai dạng tách biệt hẳn ấy.”

Biểu cảm mặt Quý Lâm Thu kiểu ‘Lảm nhảm gì đấy không hiểu’.

“Chưa bàn đống năng lượng tung tăng nhảy nhót,” Anh duỗi ngón tay chỉ về tai trái Khương Vong: “chỗ này của anh có nốt ruồi giống y Tinh Tinh không chệch một li, trùng hợp không?”

Khương Vong vội giơ tay che ngay lại, bắt đầu chột dạ.

Phần cổ gần d** tai của hắn có một nốt ruồi đen, khi tóc chớm dài sẽ che bớt đi, tương đối kín đáo.

May là mình không có bớt biếc gì, không là chịu chết hết đường giải thích.

“Vậy có là gì,” Người đàn ông đáp mạnh miệng: “so với Tinh Vọng tôi chững chạc đáng tin hơn hẳn chứ.”

Quy Lâm Thu chống cằm ơ hờ ừ một tiếng.

Khả năng tự luyến cũng không chệch một li, hầy, quả đúng ai nuôi sẽ theo người ấy.

Hai người cùng lái xe đi, vào đến tiểu khu rồi vẫn đang điểm lại dở các ý tưởng từng nhắc dọc quốc lộ buổi trước.

Quý Lâm Thu cứ băn khoăn lắp cầu trượt liệu có nuông chiều trẻ con quá không, thực tế đấy là bản thân Khương Vong thích chơi thôi, hắn ngại không tiện giải thích.

Các hạng mục tương tự còn bao gồm mua chiếc máy chiên nhúng trong bếp chuyên dành cho thực phẩm rác, làm cánh cửa ẩn khởi động bằng công tắc xoay ở phòng làm việc và dựng hẳn phòng giải trí dưới tầng hầm đặt nguyên dãy máy game thùng.

Tóm lại cứ nguyện vọng nào ấu trĩ đều có thể đổ lên đầu Bành Tinh Vọng, hắn làm tất cả nhằm chăm bẵm bé nhỏ, tuyệt nhiên không tật xấu.

Nghe xong Quý Lâm Thu cũng phân biệt được kha khá, anh không vạch trần, chỉ thỉnh thoảng liếc sang Khương Vong cười tủm tỉm.

Đỗ xe đúng chỗ, Khương Vong dẫn Quý Lâm Thu tới mở cửa.

“Đây chính là căn tôi chọn —— đệt.”

Quý Lâm Thu dí mắt ngắm kĩ hơn các món bày biện trong phòng khách, nở nụ cười giả dối: “Anh Khương có gu quá ha.”

Khương Vong phát điên mất.

Phong cách Bắc Âu hôm đến xem nhà đâu??

Thiết kế tối giản tạo cảm giác thanh tịnh đâu?? Tông màu Morandi phối sofa rèm cửa đâu cả rồi???!!!

Đù, quả đèn chùm hoàng kim xì tai spa thẩm mỹ viện đây là cái của nợ gì hả?!

Mở cửa nhà, đập thẳng vào mặt là bức tranh thêu tay chủ đề hoa nở phú quý cỡ khổng lồ, chú cá chép đỏ tươi đậm nét lễ hội đang quẫy chiếc đuôi to tướng, trúc phát lộc và mẫu đơn vươn mình rạng rỡ.

Bức tường nằm chéo đối diện cửa thì treo tranh thủy mặc đàn ngựa phi nước đại, trông chắc là tranh chép second-hand của sinh viên trường mỹ thuật làm gấp, chỗ mắt ngựa xếch xếch gian gian kiểu chết chưa nhắm mắt.

Đặc sắc nhất phải kể đến phần tường phía sau tivi, ban đầu ở đây không thêm thắt nhiều, chỉ có đèn nền kín đáo, giờ nó bị phun keo dán tường ốp cho bức tranh phong cảnh hình nền máy tính không hiểu moi được ở đâu ra, loang cả cái màu nhừa nhựa giả giả.

Chứng kiến ngôi nhà mới phong cách quán massage hoàng gia điểm xuyết chấm phá chăn con công mà huyết áp Khương Vong tăng vọt, hắn phải lùi thẳng đúng 3 bước ra xem lại số nhà.

Sau đó biểu cảm biến thành tuyệt vọng.

Đệt, nhà mình thật, không đi nhầm.

Thực ra hôm nay ai đó dẫn thầy đến vốn là để sĩ, cũng hơi hơi kiểu con công xòe đuôi khoe mẽ.

Tẽn tò chưa, đổ bể cả rồi.

Quý Lâm Thu đút tay trong túi nhẩn nha đi xem một vòng, quay mặt nhìn sang Khương Vong.

“Tưởng sếp Khương định vào ngồi một lúc cơ mà.”

Khương Vong nín nhịn hồi lâu, phải kéo anh khỏi căn phòng khách gu dưỡng sinh trung niên tuổi già, đứng giữa khoảnh sân chưa bị hủy hoại gọi điện ngay cho bạn.

“Anh Từ à, cái nhà tôi…”

“Ô sếp Khương! Đang định gọi cậu đây! Phần nội thất nhà cậu là tự tay tôi chăm chút đấy nhé, tốn chưa đến một nửa kinh phí nữa, có phải hôm nay cậu vào xem rồi không?!”

Kiến trúc sư ở đầu kia điện thoại vô cùng phấn khởi, giọng còn hơi chói vì kích động.

“Tôi bảo cậu này, cái nhà cậu đợt trước cứ xám xịt ủ ê như bệnh viện tâm thần ấy cậu công nhận chưa, tôi tốn công lắm mới sửa cho cậu ra được như giờ!”

“Nhưng mà…”

“Nhà cậu mua lạnh tanh chẳng thấy tí hơi người nào luôn, đầu tiên tôi tư duy thế này nhá, là phải cao cấp đã! Nhất định phải cao cấp! Phải xứng tầm đẳng cấp doanh nhân của cậu!”

Kiến trúc sư trình bày say sưa hăng hái, cơ bản không để Khương Vong có cơ hội mở miệng: “Cậu nhớ lên phòng ngủ xem nữa nhé, cửa sổ phòng ngủ hồi trước toàn treo những cái gì ấy, phang quả màu xám đậm trông có giống xuống mồ không.”

Khương Vong sắp tắt thở tới nơi: “Xong anh đổi thành?”

“Tôi đổi thành mẫu rèm hoa cỏ tả thực phong cách châu Âu cỡ lớn, phối cả tua rua rủ siêu dài nữa, uầy, nó phải gọi là siêu Tây!”

Anh Từ cũng từng trăn trở vì thiếu đất dựng võ, nay đã xếp hẳn nhà Khương Vong vào tốp tác phẩm tâm huyết của mình, nhắc tới là thao thao bất tuyệt.

“Đừng tưởng không gian phòng kho bị hẹp nhé, tôi còn lắp cái đèn laser, lúc nào rảnh cậu bật loa bên phòng ngủ rồi vào đó tha hồ lắc, ui, giật giật tí là không kém gì hộp đêm luôn!”

Thực sự Khương Vong đã hết kiên nhẫn chờ anh ta nói nốt, vượt mốc chịu đựng cúp máy cái rụp.

Xong quay qua bắt gặp Quý Lâm Thu ung dung thản nhiên đứng ngay bên cạnh.

“Khỏi diễn,” Người đàn ông nghiêm mặt bảo: “cậu cười được rồi đấy.”

Thế là Quý Lâm Thu bò ra cười không đứng thẳng dậy nổi.

“Tôi với cậu đúng đồng loại bỏ đá xuống giếng cười trên nỗi đau của người khác chưa.” Khương Vong xem như đã chấp nhận số phận, mở lại cửa vào nhà nghiệm thu màn cải tạo.

Tất cả những thứ cần sửa cần đổi đều y nguyên bất động, còn những phần hợp gu hắn nhất thì bị bứng đi sạch sẽ.

Giải đề ra được điểm 0 tròn trĩnh như này cũng khó lắm chứ đùa.

Quý Lâm Thu đi theo ngó chỗ này nghía chỗ nọ, biểu cảm đặc biệt phong phú.

Khương Vong gồng mình biện bạch: “Chủ yếu là tôi không thích dùng lại nội thất nhà chủ cũ nên mới đặt thay bộ mới, ai ngờ anh ta sửa loạn tùng phèo lên.”

“Thế tiếp theo đây anh định làm sao?”

“Thuê người khác uy tín, dỡ hết ra làm lại.” Khương Vong tính nhẩm ngày tháng, nhăn nhó sầu đau: “Chết toi, có khi không kịp đón Tết nhà mới rồi, tôi với Tinh Vọng phải ru rú húp mì ăn liền ở cái tổ bồ câu kia mất.”

“Thôi thôi, tôi giúp anh một tay.” Tâm trạng Quý Lâm Thu đang rất tươi tỉnh: “Cũng xem là đỡ đần bệnh nhân đấy nhỉ.”

“Trang trí nhà cửa thành như này, có khi đem bán dúi tiền cho người ta cũng chẳng nhận.”

Khương Vong lập tức ngẩng phắt đầu lên.

“Rồi rồi khỏi lẽo nhẽo,” Trông căn phòng chói lọi trọc phú mà Quý Lâm Thu nhức đầu theo: “anh có anh bạn độc đáo thật chứ.”

Huyết áp của Khương Vong hạ thấp hẳn, hắn vừa gật đầu vừa khấp khởi ôn tồn chỉ trỏ minh họa những chỗ nào chỗ nào cần tháo, cảm giác cuối cùng cũng có người chịu bao thầu cùng mình.

Đang trao đổi dở, bỗng tiếng chuông cửa lảnh lót vang từ dưới tầng 1 lên.

“Anh cả!! Thầy Quý!! Em về rồi đây!!!”

“Tinh Vọng đấy!” Quý Lâm Thu phản xạ rất nhanh: “Em ấy thấy nhà không có người, vậy mà đoán được mình sẽ sang đây.”

Khương Vong hớt hải chạy xuống mở cửa.

“Hôm nay nhóc về à, anh bận quá suýt quên béng.”

Cửa nhà bật mở, biểu cảm người đàn ông đông cứng.

Nhóc con trẩu tre với quả tóc khủng long 3 sừng phối màu đỏ lục lam đang đứng chình ình trước mắt họ.

Mặt còn dán hình họa tiết đầu lâu.

“Anh ơi!” Bé con hô lên đầy hào hứng: “Ôm cái nào!”

Khương Vong mặt mũi vô cảm sập cửa cái rầm.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Bành Tinh Vọng (cào cửa): Anh —— kìa anh!!

Khương Vong: Làm lại cuộc đời cho xong.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn