Quý Lâm Thu ngây ngẩn tại chỗ, hỏi lại lần nữa: “Anh bảo gì cơ?”
Khương Vong cười nói: “Chưa cưới mà đã như này á, anh nói cho mà biết, mẹ em đồng ——”
Quý Lâm Thu nhào tới hôn luôn lấy hắn.
Nụ hôn của anh quá bất ngờ, suýt nữa cả hai va răng vào nhau, nhưng riêng sự kích động không thể che giấu.
Khương Vong nghĩ bụng hôm nay Lâm Thu phấn khởi thật, trước đây ở văn phòng anh còn không dám dắt tay một giây nào.
“Mẹ em bảo sao? Mẹ không hoạnh họe anh chứ?”
“Bác hỏi bát tự của anh, anh không chịu đưa, bảo nhỡ không hợp thì làm sao, nhưng mẹ em nói chí ít cũng phải chọn ngày giờ hoàng đạo còn tổ chức lễ lạt chứ đúng không?”
Nghe vậy mắt Quý Lâm Thu loang loáng nước, ngay cả hôm nhận được giấy báo trúng tuyển đại học cũng chẳng mừng rỡ bằng ngày hôm nay.
Anh đứng dậy rồi lại ngồi xuống, ngồi xuống rồi lại đứng lên, thình lình hôn chụt Khương Vong một cái rõ kêu trên trán.
Trùng hợp thư kí cầm tập tài liệu đang định vào phòng: “Em xin lỗi em biến ngay đây ạ!!!”
Cửa đóng sập kêu rầm.
Quý Lâm Thu phá ra cười ngồi xuống đối diện Khương Vong, thở dài: “Thật lòng em không ngờ bố mẹ sẽ đồng ý.”
Tâm tư người cao tuổi quá đỗi chập chờn khó đoán, bước từng bước một đến được hiện tại đã là vô cùng gian nan.
“Thực ra cũng nhờ trước đó em làm công tác tư tưởng tốt.” Khương Vong nở nụ cười: “Ban đầu mẹ em đòi dẫn cả nhà đi, bỏ ngang công việc để trống nhà cửa, hành lí cũng dang dở cập rập, thực ra là đang chờ mọi người phản bác chối từ.”
“Hôm ấy khuya khoắt loay hoay thu dọn đồ đạc, bố em nói tận hai lần là cứ ở lại đã, em cố tình không xen vào, cứ im thin thít.” Riêng trong chuyện này Quý Lâm Thu thấu suốt tâm thế bố mẹ: “Phản đối chỉ tổ động chạm mẹ, càng cãi càng nóng nảy bức xúc, nhưng em lầm lì về quê thì mẹ lại thường trực áy náy, muốn làm gì đó bù đắp cho em.”
Mỗi tội cả Khương Vong lẫn hai vợ chồng già đều không thể ngờ Quý Lâm Thu sẽ thẳng thừng bất chấp đến nỗi vậy.
Tự dưng công cuộc chuẩn bị cưới xin đổ ập lên đầu, đang ngồi ghế ở bàn làm việc mà Khương Vong thấy mình đã lơ lửng chín tầng mây, người lâng lâng nhẹ bẫng.
Cảm giác ngắm nghía Quý Lâm Thu ngần nào cũng chưa thỏa mãn, hắn thủ thỉ: “Anh nghĩ đi nghĩ lại, làm kiểu ta vẫn hơn, chồng muốn vén khăn đội đầu của em.”
Quý Lâm Thu nghe đỏ bừng cả tai, đang định đáp thì điện thoại của Khương Vong kêu vang.
“Chờ chút bàn tiếp xem chọn khăn đội đầu mẫu nào,” Người đàn ông wink một cái, nhận cuộc gọi với tâm trạng phơi phới, lần này không nhầm nhọt xưng hô nữa: “chị ạ? Dạo này có khỏe không?”
Giọng Đỗ Văn Quyên run bần bật: “Vong Vong, em ghé Từ Châu một chuyến, đón chị với Nhân Nhân được không.”
“Thường Hoa —— anh ta lên cơn rồi.”
Nụ cười trên gương mặt Khương Vong vụt tắt, hắn bật dậy mau chóng khoác áo rảo bước ra ngoài: “Giờ chị có an toàn không? Đang ở đâu? Tôi nhờ đứa bạn nào ở Từ Châu sang đón chị trước nhé??”
Giọng Đỗ Văn Quyên cực kì lí nhí, mới nói một hai câu mà nghe thấy cả tiếng thở dồn dập của cô qua điện thoại: “Không an toàn lắm, Nhân Nhân thì chị gửi tạm ở nhà bạn rồi, Thường Hoa không biết chỗ con bé, nhưng giờ chị… chị đang trốn trong nhà vệ sinh.”
Khương Vong quát lên: “Thường Hoa đánh chị à? Con mẹ nó đến nơi ông đây sẽ rút gân gã!”
Quý Lâm Thu theo sát phía sau, gọi thư kí đặt hộ vé chuyến sớm nhất đi Từ Châu.
Vốn là sự nghiệp của Thường Hoa đang trên đà thăng tiến, còn có mạng lưới quan hệ từ Khương Vong vô tình hay cố ý hỗ trợ, thu nhập khấm khá hơn nhiều so với mấy năm trước hồi chưa có Nhân Nhân, cộng thêm tính tình Đỗ Văn Quyên ôm đồm, giúp việc vốn do Khương Vong thuê cô cũng kiên quyết đòi tự trả tiền, anh ta gần như không vướng gánh nặng chi tiêu gì hết.
Khổ nỗi đúng giữa khoảng hở khi Đỗ Văn Quyên bận chăm con còn anh ta ‘bận tăng ca’, thì người này lại sa đà vào cá cược đua ngựa.
Dĩ nhiên ở Từ Châu chưa có trường đua ngựa, song lừa đảo luôn hiện diện nơi nơi.
Hễ bắt gặp đối tượng dư dả cầm tiền nhàn rỗi và ham ăn xổi ở thì, là sẽ có nguyên một đội chuyên nghiệp nhử mồi dụ dỗ từng bước một.
Một khi cái bẫy đã giăng ra, kết hợp kĩ năng gạ gẫm khéo léo kích hoạt đòn bầy, cá độ qua mạng đủ sức khiến người ta phải tán gia bại sản.
Hồi trước hẳn nhờ có con gái mới chào đời nên Thường Hoa không tin hội này, bất ngờ được người ta tặng vé máy bay đi Macau chơi hai hôm miễn phí.
Về sau dần nếm mùi ngon ngọt, thắng vài ba ngàn tệ nên bắt đầu tất tay chơi lớn.
Nhưng đã dính với cá độ thì lấy đâu ra chuyện dừng lại đúng lúc.
Đỗ Văn Quyên đang kể dở đến đây thì tiếp viên trên máy bay phát loa nhắc các hành khách tắt nguồn điện thoại.
Khương Vong cũng đã đoán được đại khái sự tình về sau, thấp giọng nói: “Trùng hợp có cô bạn tôi quen đang đi công tác ở Từ Châu, tôi nhờ cô ấy sang phá cửa cứu chị rồi, cô ấy học tán thủ 6 năm, chị không phải sợ gì đâu, chốc nữa có bất cứ việc gì cần giúp cứ bảo với cô ấy.”
“Nhưng Thường Hoa vẫn đang điên lắm! Anh ta khua cái ống nước gào thét loạn xạ, chị nhờ bạn báo công an rồi, em dặn bạn em nhất định phải cẩn thận nhé!”
“Giờ tôi với Lâm Thu chuẩn bị bay sang, buổi tối là đến, chờ bọn tôi.”
Đỗ Văn Quyên hớt hải gật đầu, âm giọng lẫn tiếng nghẹn ngào.
Phía bên kia, Khâu Mạt lái xe vùn vụt như bay.
Chị đến Từ Châu công tác trên cương vị tổng giám đốc khu vực Dụ Hán của tập đoàn Tốc Phong nhằm đàm phán việc hợp tác song phương, buổi trưa đang ăn xiên nướng với bạn thì bất ngờ nhận được cuộc gọi từ Khương Vong.
“Vãi cả, chị ruột anh bị chồng ép phải chạy vào nhà vệ sinh á?”
Chưa đợi Khương Vong nói hết Khâu Mạt đã sồn sồn giận dữ: “Gửi định vị cho bà này, tôi vác cái gậy bóng chày sang cứu chị ấy cho!”
Khương Vong im bặt vài giây: “…Nhớ mua loại gậy rỗng, cầm vừa tay hơn.”
Khâu Mạt cười khẩy: “Không phải dạy, năm xưa chị đây là bà trùm khu phố luôn nhé.”
Chị và Khương Vong rất quý nhau, gặp chuyện cần nêu gương chính nghĩa lại càng sẵn sàng lăn xả, vừa gọi điện cho đồn công an giục họ mau chóng có mặt vừa phóng xe vun vút đến cổng tiểu khu Đỗ Văn Quyên ở.
Thấy biển số lạ nên bảo vệ lại gần chặn, bị một cánh tay đẩy gạt đi.
“Không có thời gian giải thích đâu, tôi đến cứu người.”
Chị nhanh chóng đối chiếu địa chỉ tìm đến đúng tòa, lên thang máy rẽ phải kiểm tra bảng số nhà rồi gõ cửa.
Tiếng đàn ông gào rú quát tháo ở trong vọng ra: “Gõ cái con mẹ mày!”
Khâu Mạt giở giọng ngọt xớt: “Anh ơi, tôi ghé điều tra nhân khẩu, xin phép làm phiền anh mấy phút được không ạ.”
Chờ mất một lúc cánh cửa mới chậm chạp hé mở.
Trán Thường Hoa có vệt máu tầm hai đốt ngón tay do va đập, ngó từ khe cửa vào thấy đồ đạc trang trí trong nhà hỗn độn khắp sàn hệt bãi chiến trường.
Khâu Mạt cười khẽ, vặn cổ áo Thường Hoa quăng thẳng khỏi cửa bằng một tay rồi lập tức đóng kín khóa trái, nhốt đối phương bên ngoài.
Thường Hoa sừng sộ lên ngay tức khắc: “Mày —— con mẹ mày là ——”
Khâu Mạt đi nguyên đôi cao gót xộc vào tìm xem nhà vệ sinh ở đâu, mái tóc đuôi ngựa vung vẩy thanh thoát.
“Chị Đỗ, chị có đây không?”
“Tôi là bạn của Khương Vong, tôi nhốt gã khốn kia ngoài cửa rồi, công an cũng sắp đến bây giờ đây, chị chịu khó thêm chút nữa.”
Nghe tiếng gọi Đỗ Văn Quyên mới dè dặt đẩy cánh cửa nhà vệ sinh đã bị đạp long khóa ra, vết nước mắt còn ướt trên mặt, tay ôm thanh loa dài vớ bừa để phòng thân.
Khâu Mạt duỗi chân gạt đống mảnh vỡ của thủy tinh lẫn điều khiển dưới sàn sang một bên, dắt cô ra ngoài, dịu giọng bảo: “Không sợ đâu, chờ tôi rót cho chị cốc nước, tầm khoảng 4 giờ chiều là hội Khương Vong đến nơi ngay.”
Thường Hoa đang rú rít chửi bới thì bất thình lình bị công an xuất hiện dẫn về đồn.
Khâu Mạt trấn an Đỗ Văn Quyên, tìm cho cô cái áo khoác rồi đi cùng cô đến lấy lời khai.
Chưa tới 4 giờ 20, Khương Vong đã khẩn trương rảo bước vào sảnh.
Khâu Mạt duỗi tay gọi: “Bên này.”
“Các thứ an toàn, chị ấy không bị thương đâu, chủ yếu là nhà cửa loạn xạ tơi bời quá, khả năng sẽ hơi hoảng loạn.”
Đỗ Văn Quyên chưa hết khiếp vía hãy còn đang run lẩy bẩy, cô khàn giọng kể: “Anh ta động vào sổ tiết kiệm của chị, chị đòi ly dị anh ta, đề xuất mấy lần vẫn không đồng ý, kết quả… kết quả anh ta điên lên luôn.”
Thấy biểu cảm cô ngập tràn áy náy, Khương Vong đưa tay ôm cô nhè nhẹ, ngoái đầu nhìn sang anh công an: “Hiện giờ tình hình sao rồi ạ?”
“Vẫn đang hòa giải,” Anh công an cũng nhức đầu: “vụ này… bên nam bị thương là chính, bọn tôi cũng chỉ có thể tiến hành khuyên bảo, vợ chồng với nhau nên tránh cả giận mất khôn động tay động chân mà đúng không…”
Khương Vong kiểm tra lại đảm bảo gương mặt và cánh tay Đỗ Văn Quyên đều không có vết thương, mới thở phào hỏi: “Gã lấy bằng nào tiền của chị?”
“Không lấy được, chị đổi mật khẩu rồi.” Đỗ Văn Quyên nghĩ ngợi, bổ sung thêm: “Nhưng đợt trước… từng rút của chị 2 ngàn tệ.”
“Lâm Thu đi đón Nhân Nhân rồi, về tạm nhà tôi ở.” Khương Vong cảm ơn Khâu Mạt lần nữa, quay vào nghiêm nghị nói: “Tôi sẽ theo chị làm cho xong thủ tục ly dị đã.”
Đỗ Văn Quyên ngây người: “Về đâu cơ?”
“À, tôi có nhà ở Từ Châu, để sẵn chiếc SUV nữa, xe thì Lâm Thu lái đi đón Nhân Nhân.” Khương Vong hòa nhã an ủi: “Không phải sợ đâu, những việc này sẽ có bọn tôi lo.”
…Hai đứa còn mua cả nhà ở Từ Châu á??
Chuyện từ bao giờ thế này??
Anh công an nghe hai người trao đổi, cầm sổ ghi chép gọi: “Đợi chút, thủ tục hòa giải dân sự chưa xong, xin phép hỏi hiện giờ thái độ bên anh chị là?”
“Bắt gã ra đi tay trắng.” Khương Vong điềm nhiên đáp: “Hoặc ly dị, hoặc cứ chờ đấy.”
Câu “Cứ chờ đấy” hắn thốt ra đậm mùi quái gở, hệt một tổ chức thế lực ngầm đen tối nào đó.
Anh công an phải quét mắt đánh giá Khương Vong từ đầu xuống chân bằng ánh nhìn kì dị, rồi mới quay vào sắp xếp cho đôi bên gặp nhau ở phòng hòa giải.
Vết thương trên trán Thường Hoa đã cầm máu, lúc bước ra anh ta vẫn chửi bới luôn mồm, bị đồng chí công an trợn trừng cảnh cáo mới chịu tiết chế.
So với hình tượng lương thiện dù trong ngoài bất nhất của lần đầu gặp mặt, thì bộ dạng xấu xí hiện giờ vẫn lệch lạc rõ rệt.
Khương Vong chỉ liếc qua là đối phương còng lưng gù hẳn lên, anh ta nghiêng mặt đi mỉa mai: “Ừ, nhà ngoại cô thì kinh rồi, cả nhà giàu có thế ông đây lấy có 5 ngàn tệ mà như đòi mạng cô chắc?”
Khương Vong thờ ơ đáp: “Lần đầu hai người dẫn Tinh Vọng đi chơi sở thú, chị tao nhờ mày trả tao 200 của thằng bé, mày bảo mày quên, đúng chưa.”
Anh công an thảng thốt: “Tiền của trẻ con mà anh cũng lấy được à?”
Phần việc công tác của Khâu Mạt đã xong xuôi từ sớm, giờ chị tiện thể ở lại xem nốt đầu đuôi, nghe vậy cũng phải chặc lưỡi: “Như này… mầm mống gieo sẵn rồi còn đâu, thế mà chị chưa ly dị đi á?”
Đỗ Văn Quyên cúi đầu không phân bua, trái lại Thường Hoa mặt đỏ tía tai, gào lên đốp chát.
“Tiền tiền tiền tiền! Có mấy đồng bọ tưởng kinh à? Chúng mày ghê gớm lắm chắc? Chỉ chúng mày mới là người chắc?!!”
“Lên cơn cái gì!” Anh công an quát: “Đây là đồn cảnh sát, không phải chỗ cho anh làm loạn đâu!”
Đỗ Văn Quyên ngồi sóng vai giữa Khâu Mạt và Khương Vong, cô lấy lại bình tĩnh, nuốt ngụm nước bọt rồi nhìn sang đối phương.
“Thường Hoa, tôi muốn ly dị với anh.”
“Nhân Nhân do tôi nuôi, nhà cũng thuộc về tôi.”
“Anh buộc phải đồng ý.”
Thường Hoa đứng phắt dậy hệt điện giật, ngay sau đó lại thình lình đóng băng trước ánh nhìn từ Khương Vong.
Tầm mắt người đàn ông lạnh lẽo buốt giá, hoàn toàn không nhiệt độ.
Thường Hoa ngơ ngác trông Khương Vong giây lát, rồi lảo đảo buông người xuống ghế như thể đã bị rút cạn toàn bộ sức lực.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Chương sau là chương cuối rồi nha, ngoại truyện sẽ viết về chuyện sau khi bạn nhỏ khôn lớn nè~