Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 102: [Chương kết]

Trước

Quá trình ly hôn rất suôn sẻ.

Suốt từ đầu đến cuối Khương Vong cứ đứng sau Đỗ Văn Quyên hai tay đút túi, hệt cái bóng hòa nhã.

Lúc ra cơ quan làm thủ tục Thường Hoa tránh tuyệt đối mọi tiếp xúc bằng mắt với hắn, mặt mũi xanh mét kí tên vội vàng cho xong.

Đóng dấu xác nhận, tất thảy chính thức kết thúc.

Thậm chí cầm tờ chứng nhận ly dị rồi anh ta không buồn giở ra đọc thử nội dung bên trong, bóng lưng bỏ về rất hớt hải.

Khương Vong đồng hành bên cạnh Đỗ Văn Quyên, dõi mắt trông Thường Hoa bỏ đi mà bỗng hắn lại nghĩ, con người vẫn tồn tại phần nào bản tính động vật.

Tuy xã hội hiện đại có quy tắc pháp luật, song không ít thành phần sẽ bộc lộ sự tham lam và mất kiểm soát quá trớn hệt loài động vật mỗi khi có thời cơ sơ hở.

Vì miếng thịt béo bở trước mắt, vì chiếc thẻ ngân hàng nằm trong tầm tay, mà quên đi hàng bao điều khác.

Nhưng hễ gặp tín hiệu dọa dẫm từ kẻ mạnh hơn là lại mau chóng bừng tỉnh lý trí, hối hả cố ra dáng con người.

Bành Gia Huy là thế, Thường Hoa càng thế.

Trái ngược với Thường Hoa, Đỗ Văn Quyên cúi đầu giở chứng nhận ly dị đọc thử, gập vào rồi lại mở ra, cẩn thận xem hết một lượt từng dòng từng chữ.

Nhẹ nhõm toàn thân, giải thoát triệt để.

Ngón tay cô lần theo dòng Chứng nhận ly hôn, chợt cô nhớ tới gì đó, nhìn Khương Vong bật cười: “Mong vụ việc của chị không ảnh hưởng đến em.”

“Tuy là… công nhận mắt nhìn của chị kém, cứ toàn chọn sai người, nhưng tình yêu và hôn nhân vẫn là điều rất đẹp đẽ,” Cô tự giễu: “mỗi tội chị nói thì nghe không thuyết phục lắm.”

Khương Vong nhận ra đối phương đang quan tâm thay mình, giây lát sau mới bảo: “Tôi sắp kết hôn rồi.”

Con ngươi Đỗ Văn Quyên đang trông hắn mở to tròn xoe, cô phải xác nhận theo phản xạ: “Là ——”

“Đúng.” Khương Vong cười đáp: “Đến hôm ấy mời chị ghé chung vui với bọn tôi.”

“Thật hả?!” Đỗ Văn Quyên mừng rỡ reo lên: “Hai đứa định tổ chức trong nước? Thế thì tốt quá, chắc chắn chị phải mừng hai đứa một phong bì thật to!”

Quý Lâm Thu đón Nhân Nhân về, đôi bên tranh thủ nghỉ ngơi một chốc rồi bắt đầu bàn bạc việc chuyển nhà.

Đỗ Văn Quyên làm ngành kế toán, tuy đơn vị hiện tại tương đối an nhàn song cô nghiêng về hướng sang Dụ Hán để chăm sóc Tinh Vọng hơn.

“Vừa khéo công ty bọn tôi cũng đang thiếu kế toán kinh nghiệm giống chị,” Khương Vong cười nói: “dĩ nhiên, nếu chị lo vào làm ở chỗ tôi mất tự nhiên thì tôi có thể giới thiệu chị qua công ty người quen nữa.”

“Tất nhiên đều được cả mà,” Đỗ Văn Quyên vội đáp: “ly hôn thuận lợi êm ả, còn có cơ hội sang chăm Tinh Tinh, là chị thấy may mắn lắm rồi.”

Sau cùng họ không mang nhiều đồ đạc mà chỉ thu dọn ít quần áo và đồ chơi của Nhân Nhân, mua vé máy bay đưa cả hai mẹ con về cùng.

Tinh Vọng được thư kí dắt ra sân bay, gặp mặt mà ngỡ như nằm mơ, cậu bé ngơ ngác hỏi: “Mẹ, mẹ —— đến Dụ Hán ở thật ạ?”

“Mẹ ly dị với chú Thường rồi, từ nay chỉ chăm sóc con và Nhân Nhân,” Đỗ Văn Quyên ngồi xổm xuống ôm chặt lấy bé: “con ngoan, về sau mẹ sẽ luôn luôn ở bên con, dõi theo con trưởng thành, được không nào?”

Bành Tinh Vọng chưa trả lời ngay mà phải dụi mắt trước, sau đó trông lên Khương Vong và Quý Lâm Thu, thỏ thẻ bảo: “Em cảm giác đầu em đang bốc khói hay sao ấy.”

“Đây… đây là thật hả anh?”

“Em còn chẳng dám tin cơ! Mẹ sẽ ở cạnh em lâu dài đến bao giờ em lớn thật ư?!”

Moi người dở khóc dở cười, lần lượt ôm hôn bé nhỏ, thực sự không biết phải yêu thương sao mới đủ nữa.

Tuy Khương Vong đã mua đến 7 8 căn nhà ở Dụ Hán, bố mẹ Quý Lâm Thu thì ngần ngừ băn khoăn chưa muốn lên, nhà bên đó cũng đang để trống.

Sau khi cân nhắc tỉ mỉ, hắn vẫn mua thêm căn tầng 1 có sân ở đơn nguyên bên cạnh, khoảng cách vừa phải đi bộ vài bước là đến, cũng tiện rủ rê ăn uống đi dạo chung buổi tối.

Đỗ Văn Quyên biết hắn sở hữu tài sản hùng hậu song cương quyết đòi lấy tiền tiết kiệm, trả trước một khoản bằng 4 tháng tiền thuê nhà khu này.

May thay công việc mới thu nhập dồi dào, sẽ không mất nhiều thời gian kiếm bù lại.

Bành Tinh Vọng thu xếp sẵn hành lí, buổi tối trước hôm cậu bé chuẩn bị dọn sang ở chung với mẹ, Khương Vong và Quý Lâm Thu gọi bé xuống phòng khách, cả ba cùng ngồi vào trò chuyện trao đổi thật nghiêm túc.

Đầu tiên là vấn đề ra ngoài ở.

“Thực ra… nếu đủ tiền thì một người có thể mua rất nhiều căn nhà, nhưng riêng việc có bao nhiêu gia đình phải phụ thuộc cả vào lòng dạ, tính tình.” Khương Vong nói điềm đạm: “Chỗ ba nhóc, ông bà nội, mẹ nhóc, rồi chỗ anh đây nữa, đều là gia đình nhóc.”

“Tinh Tinh, bất kể có ở nơi đâu nhóc cũng nhất định phải nhớ, bọn anh sẽ luôn luôn dõi theo đằng sau nhóc, mãi mãi sẵn sàng sát cánh cùng nhóc đối diện với cuộc đời.”

“Lớn lên chưa chắc đã là chuyện hay ho, nhưng Tinh Tinh, anh và thầy Quý vẫn muốn chúc nhóc một câu, trưởng thành vui vẻ nhé.”

Quý Lâm Thu cười nâng cốc, chạm nhẹ với cốc của Tinh Vọng.

“Trưởng thành vui vẻ.”

Từ ngày ở chung cạnh hai anh bé nhỏ luôn được đối xử bình đẳng không khác nào người lớn, nay nghe những lời này cũng biết điều gật đầu, viền mắt hơi hoe đỏ: “Vẫn không nỡ xa các anh cho lắm ạ.”

Khương Vong cười cười, nói tiếp: “Việc thứ hai, đấy là anh với thầy Quý sắp sửa kết hôn.”

Hắn thông báo chuyện này với mình thuở nhỏ rất bình thản rành mạch, trái tim yên ả tựa đồng tuyết.

Bành Tinh Vọng ra sức gật gù lia lịa, giành quyền phát biểu: “Hôm đó lúc ăn cơm trên tầng 3 em nghe thấy rồi! Thầy Quý tuyên bố siêu hùng hồn!”

Quý Lâm Thu đỏ mặt bảo: “Hôm ấy thầy uống hơi quá đà thôi…”

Khương Vong phá ra cười ngặt nghẽo, bị Quý Lâm Thu vỗ bốp một phát: “Cấm cười!”

“Thế về chuyện hai anh yêu xong sắp tới là cưới đây, em có gì muốn hỏi không?”

Xuất phát từ góc độ giáo viên, lâu nay Quý Lâm Thu vẫn lo lắng việc hai người yêu nhau có thể gây ảnh hưởng tới Bành Tinh Vọng.

Thậm chí anh đã cân nhắc rất nhiều, kể cả kết hôn thì cũng sẽ chờ Tinh Vọng trưởng thành hẳn hẵng nói thật với cậu bé.

Khổ nỗi đợt trước nhà họ Quý bất đồng gay gắt, anh lại nốc nguyên bát rượu cao lương thành ra hưng phấn, hành xử hơi tùy tiện, sau cùng không kịp giấu.

“…Ban đầu cũng thấy kì kì chút xíu ấy ạ,” Bành Tinh Vọng gãi đầu bảo: “em không ngờ anh trai lại sẽ thích một anh trai khác, chứ không phải chị gái hay cô dì nào đó.”

“Nhưng cứ tưởng tượng nhà mình sẽ không xuất hiện cảnh hai chị dâu là em lại vui! Chỉ có các anh thì tuyệt cà là vời!”

Khương Vong nghĩ bụng cái lối tư duy này quả nhiên chuẩn phong cách mình, hắn cúi đầu nhấp ngụm trà.

Quý Lâm Thu suy ngẫm chốc lát, quyết định vẫn cần giải thích cho Bành Tinh Vọng thật cặn kẽ mạch lạc.

Anh giảng giải với bé nhỏ về tình yêu giữa các xu hướng tính dục khác nhau, về lịch sử, rủi ro lẫn hiện trạng của những tình cảm dạng này.

Bành Tinh Vọng lắng nghe đầy thảng thốt, học một hiểu mười: “Vậy là có cả hai cô thích nhau nữa ạ?!”

“Chắc chắn có chứ, đấy là tình cảm hoàn toàn tự nhiên.”

“Nhưng một số nơi nếp sống tương đối bảo thủ, mọi người phải lưu ý che giấu, không dám nắm tay công khai ngoài phố.”

Quý Lâm Thu ngắt nghỉ vài giây, nói chân thành: “Dù sao đi chăng nữa, bất luận tương lai em có thích bạn nữ hay bạn nam nào anh cũng hi vọng em sẽ cảm nhận thấy niềm vui khi yêu và được yêu, hi vọng tình cảm của em đơm hoa kết trái.”

“Riêng việc này các anh sẽ hoàn toàn tôn trọng sự lựa chọn của em.”

Bành Tinh Vọng liên tưởng đâu đó, đưa mắt lấp ló một vòng rồi lắp bắp bảo: “Thế —— em, em thích Chu Ngân Tâm có được không ạ!”

Nhất thời Khương Vong chưa theo kịp: “Ai? Chu gì cơ?”

“Chính là cái bạn làm em nó muốn học violon, cô bé biết đánh piano ấy,” Quý Lâm Thu nín cười trả lời: “đương nhiên em cứ thích bạn thoải mái chứ, nhưng phải nhớ giấu tâm tư tình cảm kín đáo thôi, cư xử lịch sự, đừng để bạn thấy bị xúc phạm.”

“Đảm bảo ạ!” Bành Tinh Vọng tràn trề tự tin: “Bạn ấy bảo em da trắng mắt to, khen em đáng yêu nữa!”

Khương Vong lờ mờ nhìn ra manh mối, song không nói nhiều thêm.

Tình bạn giữa trẻ con rất dễ phai nhòa xa cách bởi những yếu tố như lên cấp chuyển nhà, đừng cố bận tâm quá nhiều về mai sau.

Từ hôm Bành Tinh Vọng chuyển đi ngôi nhà bỗng chốc vắng lặng hẳn, không còn tiếng dép lê loẹt xoẹt lon ton của bé nhỏ nữa.

Nhưng rồi bầu không khí tĩnh mịch nhanh chóng bị cuốn phăng theo làn sóng rộn ràng của đêm trước đám cưới.

Tính tình Quý Lâm Thu dễ chịu, anh bày tỏ Tây Tàu thoải mái, đừng khoa trương quá là được.

Nghiền ngẫm mãi xong cuối cùng Khương Vong vẫn chốt tổ chức đám cưới truyền thống, cất công mời hẳn bạn thân là nhà thiết kế từng tham gia tuần lễ thời trang cách tân tự tay thiết kế áo cưới.

Quý Lâm Thu yên ắng đứng thẳng cho đối phương đo đạc, Khương Vong bên cạnh múa may trình bày cặn kẽ.

“Khăn đội đầu phải màu đỏ, đỏ vàng lấp lánh tốt nhất là gắn thêm ngọc trai này nọ, khí thế quý công tử ấy cậu hiểu không?”

Nhà thiết kế rất kiên nhẫn: “Đã biết, sẽ tham khảo.”

“Với cả áo quần đừng cồng kềnh quá, nhỡ vướng víu xoắn xuýt vào nhau, cơ mà tà sau nó phải bay bay phất phơ ấy, vậy trông mới đúng kiểu.”

“Được luôn, đã hiểu.”

“Phần eo thì phải thắt vào một tí, riêng eo thầy Quý tôi vô cùng yên tâm, à đoạn trang trí ở vai đừng có ——”

Nhà thiết kế mỉm cười quẳng Khương Vong khỏi phòng.

“Lấy số đo đã xong đâu, mời quý khách ra uống ly sâm panh đã nhé?”

Cửa đóng sập kêu rầm, Quý Lâm Thu mím môi phí cười.

Nhà thiết kế ghi thông số vai eo, âm thầm chặc lưỡi vì tỉ lệ xuất sắc.

Quay sang bảo: “Bọn tôi đảm bảo phải ưu tiên ý kiến của cậu hơn – cậu muốn áo cưới kiểu thế nào?”

“Hai người nam thì có thể mặc chung một mẫu, tạo điểm khác ở phối màu phụ kiện là được.” Quý Lâm Thu hòa nhã đáp: “Mỗi tội anh ấy hơi ngơ, hôm cưới nhỡ đâu uống say có khi áo xống phức tạp quá là không cởi được ấy, anh cũng hiểu nhỉ?”

Nhà thiết kế lập tức tỏ tường: “Đã rõ!”

Ngày cưới được chọn vào 24 tháng 8, cũng chính là sinh nhật Quý Lâm Thu, mọi chuyện khá kín đáo, không hề rầm rộ.

Trên lý thuyết, ở bối cảnh những năm 200x đám cưới nam nam hoàn toàn có thể lên tivi, hễ người thân bạn bè được mời chểnh mảng lỡ miệng là sẽ rò rỉ tin tức, thậm chí ảnh hưởng đến danh tiếng lẫn công việc sự nghiệp của cá nhân.

Đây là rủi ro khó đề phòng ngay từ đầu, song Khương Vong thu xếp rất ổn thỏa.

Cưới thì vẫn phải cưới, hai người vái trời đất uống rượu giao bôi trước mặt bạn bè người thân, tính chất tuyên bố rõ rệt.

Quý vị, tôi sẽ dành nốt quãng đời còn lại với người này đây, kể từ hôm nay người ấy sẽ là bạn lữ đồng hành cùng tôi suốt kiếp.

Mời quý vị chứng kiến thời khắc hôm nay.

Thản nhiên minh bạch, không che đậy giấu giếm, khoác bộ áo cưới đỏ tươi tới độ khoe khoang.

Quả nhiên tin tức lan đi thật, song chỉ ảnh hưởng nhẹ.

Ngay từ trước đợt làm đám cưới Khương Vong đã từng bước rút lui để chuyển sang lĩnh vực môi giới nhà đất, hắn rời đi, dĩ nhiên người nắm ghế sếp tổng sẽ là Quý Lâm Thu.

Quá nửa cơ ngơi của Giáo dục Không Quên đều nhờ Quý Lâm Thu gầy dựng, chưa kể đại đa số giáo viên cũng do chính tay anh đào tạo, lòng người tin phục.

Hiện anh đang cần học tập thêm kiến thức tài chính về quá trình niêm yết trên sàn chứng khoán, đồng thời đang chung tay với hội đồng quản trị tối ưu hóa hệ thống quản lý các cơ sở, trừ phi gặp phụ huynh cực kì quen thân thiết tha nhờ vả chứ không dần dà anh cũng thôi mảng giảng dạy.

Chuyện đám cưới lan truyền theo những cái miệng tọc mạch, tất nhiên lọt vào cả tai phụ huynh.

“Thấy bảo cái trung tâm kia có giáo viên là… đồng tính, hình như còn cưới sếp nhà đó rồi thì phải?!”

“Ế?! Thật hay giả đấy, ai cơ? Dạy môn nào?”

“Không dạy nữa, hồi trước thuộc trung tâm họ, mà thấy bảo dạy tiếng Anh giỏi lắm, có mấy học sinh giải nhất thi học sinh giỏi lận.”

“Không dạy nữa thì liên quan quái gì đến mình đâu.”

“Nói cũng đúng.”

Hôm đám cưới nắng vàng rực rỡ, ve kêu chim hót miên man, đàn én ríu rít bay vút ngang bầu không.

Trong sân, cánh hoa dành dành trộn lẫn cánh hoa hồng Avalanche trắng muốt được rải dày đặc tựa tuyết rơi, đặt chân vào trông một vòng xung quanh là hoa cả mắt, tựa như trở lại giữa mùa xuân.

Khách quý đến dự buổi lễ chật kín cả sảnh, cây nguyện ước cạnh bức tường hoa treo san sát giấy đỏ, từng câu chữ đều là lời dặn dò chân thành rất dịu dàng.

“Đã đến giờ lành ——”

Bố Quý mẹ Quý đồng hành hai bên, dìu đỡ bóng người cao ráo khoan thai bước ra, vô cùng mảnh mai xinh đẹp, dát vàng nạm ngọc quý phái tỏa rạng, kiêu hãnh song chẳng ngông cuồng.

Cuối cùng vào giờ phút này mọi người cũng được chiêm ngưỡng diện mạo của hai chú rể.

Một sáng láng phóng khoáng, một tuấn tú như tranh, dù còn đang đứng cách thật xa vẫn thấy rõ cả hai quả thực đẹp đôi hàng đầu.

Vốn cũng có khách mời vừa sửng sốt vừa tò mò liệu hai người đàn ông sẽ thành hôn thế nào, chứng kiến cảnh này xong thì im bặt, phải tấm tắc cảm khái đúng là quá hợp.

Cả hai đeo nút kết đồng tâm như ý bên hông, phần ngực áo thêu tên nhau bằng chỉ tối màu.

Ngay biểu cảm cong môi tủm tỉm cũng thỏa thích rạng rỡ hệt đúc cùng một khuôn.

Hắn sải bước vững vàng, vạt áo phần phật đón gió, nụ cười thường trực gương mặt, lần lượt tiến về phía anh để cả hai đan cài mười ngón.

“Nhất bái thiên địa!”

Hắn vẫn siết chặt tay anh, không chịu thả ra.

Quý Lâm Thu khẽ nhúc nhích, sau cùng chọn dung túng cho hành vi bướng bỉnh, hai người dắt tay khắng khít trước mặt thân quyến bạn bè, cùng chậm rãi quỳ xuống dập đầu.

“Nhị bái cao đường!”

Bố mẹ nhà họ Quý ngồi chính giữa, nở nụ cười hiền êm ả.

Đỗ Văn Quyên và Bành Gia Huy đang đứng hai bên, xem như cũng nhận một vái với tư cách người thân còn trên đời của Khương Vong.

Họ chăm chú dõi theo cặp đôi trẻ tuổi, lặng lẽ chúc phúc hai chú rể viên mãn dài lâu, gắn bó bạc đầu.

“—— Phu phu giao bái!”

Khương Vong nghĩ bụng chắc tầm này buộc phải thả ra thôi, nào ngờ Quý Lâm Thu vẫn níu lấy chưa buông. Cả hai chỉ lùi nghiêng một bước kéo giãn khoảng cách, nắm lấy tay nhau khom người cúi mình.

Trẻ con khó tả, mà lại sâu sắc thắm thiết.

Người chủ trì xem cũng vui theo, cười hô: “Chú rể vén khăn cho chú rể nào!”

Mọi người ồ lên hò reo phụ họa.

“Vén khăn!!”

“Hôm nay thầy Quý đẹp tuyệt trần!!”

“Huhuhu em xúc động chết mất em được tham gia đám cưới của hai anh thật này ——”

“Vén khăn! Vén khăn! Rượu giao bôi sẵn sàng rồi đây!!”

Ánh mắt ngập tràn nâng niu, hắn nín thở khẽ khàng nâng chiếc khăn đội đầu màu đỏ trang trí chi chít vàng ngọc ra.

Quý Lâm Thu đang cụp mắt, bột vàng rơi rải rác trên hàng mi, bông hoa đỏ giữa trán tôn thêm nước da trắng lẫn làn môi mềm, xinh đẹp gấp bội mọi ngày.

Khoảnh khắc trông thấy đối phương, cả hai cùng ngẩn ngơ.

Khương Vong hôn ngay lấy anh.

Son môi thấp thoáng vị ngòn ngọt, cũng có thể bởi trái tim đang sung sướng quá, nếm gì cũng sánh mật.

Mọi người sững sờ thảng thốt.

“Anh Khương anh chẳng tuân thủ thủ tục trình tự gì cả!! Cơ mà chất đấy!!”

“Chưa uống rượu giao bôi đã hôn người ta rồi!! Phạm quy!!”

“Đù đù đù hôm nay thầy Quý đẹp quá phải em em cũng muốn hôn!! Không hôn còn gì là người!!!”

Rượu giao bôi nhanh chóng được bưng ra, hai người nhìn sâu vào mắt nhau, ngoắc cánh tay sang ngửa đầu cạn sạch giữa tiếng hoan hô đồng thanh rộn rã.

Chắc hẳn đây phải là ngày vui sướng nhất suốt đời suốt kiếp, rượu mạnh xộc vào cổ họng mà tựa hoa bay phấp phới ngập sảnh, khiến ta chỉ thấy mãi vẫn chưa thỏa.

Quà tặng cảm ơn được gói trong hộp đựng chỉn chu đẹp đẽ đính hoa hồng vàng, mâm cỗ tiệc cưới thì càng tiêu chuẩn cao ngất, đầy ắp sơn hào hải vị phong phú đa dạng.

Khương Vong rủ anh em bạn bè cạn ly mấy chén, giữa bữa âm thầm ra ám hiệu với Bành Tinh Vọng, hẹn nhóc con chờ chốc ăn no đi chơi xích đu.

Đợi các bàn đều đã say sưa thưởng thức, một lớn một nhỏ bèn lẻn vào góc sân, ngồi đong đưa xích đu dưới giàn nho giăng đèn sao li ti chớp tắt lấp lánh.

“Ăn no chưa?”

“No rồi ạ! Bánh ngàn lớp sầu riêng với bánh bao kim sa đều siêu ngon!”

“Không tranh thủ chén thêm tí thịt à,” Khương Vong dở khóc dở cười: “vui là được rồi.”

“Anh gọi nhóc ra đây, là vì có chuyện muốn hỏi nhóc.”

Bành Tinh Vọng còn đang cầm miếng bánh bao kim sa, nghe vậy ngửa đầu bảo: “Ế? Anh cứ hỏi đi ạ?”

Khương Vong ngập ngừng vài giây, có vẻ phải cần rất nhiều dũng khí để thốt lên được câu nói ấy.

“Tinh Tinh, mấy năm qua xem như nhóc cũng chứng kiến anh đi từng bước tới ngày hôm nay.”

“Nếu… anh là hình ảnh tương lai của nhóc, liệu nhóc có vui không?”

Bành Tinh Vọng chớp mắt, bỏ bánh bao kim sa xuống trả lời thật nghiêm túc: “Em sẽ siêu —— siêu vui luôn ý!”

“Nhưng mà anh, em cảm giác em cũng sẽ trở thành một người cực đỉnh đấy nhé!”

“Chắc là về sau em sẽ không giống anh cho lắm, em chạy chậm này, làm ăn cũng ngu ngơ. Nhưng em sẽ lớn lên thật rực rỡ chói lóa bằng cách riêng của em nha, anh Vong, anh cũng thấy vui vì em chứ ạ?”

Khương Vong gật đầu thật mạnh, cúi xuống ôm chặt lấy bé.

“Yêu nhóc quá thôi.”

Dường như chính vì đang học cách yêu nhóc, suốt chặng đường này anh mới dần dà hiểu ra cách yêu chính mình, và yêu mọi người khác nữa.

Nay nhóc không còn là anh, nhưng nhóc đã trở thành ngôi sao sáng nhất trong thế giới của anh rồi.

Hết truyện

💬 Tác giả có lời muốn nói:

19/6

Bổ sung thêm tí xíu giản lược vào truyện gốc, mô tả rõ hơn tình hình đám cưới tác động tới sự nghiệp.

Ngoại truyện dự kiến sẽ không đăng tải lên mạng nữa, xin các bạn đã chờ lâu thứ lỗi.

Trước mắt đã kí hợp đồng in sách cả trong và ngoài nước, đến khi đó sẽ kèm thêm các ngoại truyện dài khác nhau, cũng hi vọng có cơ hội chậm rãi mài giũa sáng tác với thời gian thong thả hơn, đem lại cho mọi người nội dung hài lòng vừa ý, cụ thể có thể theo dõi Weibo để cập nhật tiến trình.

Chúc tất cả mọi người suôn sẻ thuận lợi, sống thật vui vẻ.

———————–

30/3 Giải thích:

Bình luận cãi nhau ỏm tỏi hai hôm rồi, đọc mà ngáo theo.

1. Từ đầu đến cuối chưa từng viết giả gái, không mặc váy, không voan cưới, không có bất cứ phụ kiện nữ tính nào.

2. Khăn đội đầu đỏ chỉ nhằm trang điểm thật lộng lẫy, anh Khương thích Quý Lâm Thu cũng thích, đơn giản vậy thôi.

Lúc Quý Lâm Thu tặng hoa hồng cho Khương Vong không ai tranh luận quyền bình đẳng LGBT, lúc Khương Vong đeo khuyên tai cho Quý Lâm Thu không ai tranh luận nốt, thực sự mị không thấy có gì đáng tranh cãi ở đây.

3. Kết thúc không hẳn vội vàng, chỉ là có vài chuyện không muốn viết quá thẳng quá rõ, thiên về hướng hàm súc hơn,

Cảm ơn sự thông cảm và yêu thích của mọi người, nếu gặp vấn đề trong quá trình đọc, xin chân thành nhận lỗi tại đây.

Trân trọng,

Thanh Luật

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn