Câu nói vô cùng trịnh trọng, tuyệt nhiên không hề ngượng nghịu.
Vốn dĩ Khương Vong đánh giá bản mặt mình đã dày bằng tường thành, nào ngờ Quý Lâm Thu vèo vèo bỏ qua vấn đề có cho yêu hay không để nhảy thẳng sang đề nghị kết hôn, hắn ngồi nghe mà mặt đỏ ửng đầu bốc khói.
Trái tim thiếu nam còn hơi hơi rung động không hợp thời điểm nữa.
Kể cũng lạ thật, lắm đề tài nghe thoáng qua có vẻ rất ô uế dị dạng dấm dúi, nhưng chỉ cần phơi bày ra ánh sáng, trao đổi thật bình thản thẳng thắn bằng giọng điệu tự nhiên hệt ăn cơm uống nước, là người ta lại thấy chẳng sao nữa cả.
Ban đầu tưởng tượng chuyện hai thằng đàn ông con trai hôn nhau Quý Quốc Thận đã rùng mình tê rần cả lưng, cơ mà nghe con trai ruột trình bày dõng dạc hùng hồn vậy xong thì cảm giác cũng có gì đâu nhỉ, tất thảy đều hợp lý bình thường thôi.
—— Sao đã nhảy cóc tới tận đoạn cưới xin luôn rồi??
Trần Đan Hồng đang chuẩn bị tinh thần chắc phải ngất xỉu tại chỗ vì những lời này, nhưng chờ Quý Lâm Thu tuôn một tràng gọn ghẽ, ngược đời thay nội tâm bác lại nhẹ nhõm lạ kì, như thể chính bác cũng chỉ đang chờ đúng câu nói ấy.
Sự giải thoát đầy mâu thuẫn khiến bác gái hổ thẹn, ấp úng mãi lâu mới bảo: “Nhưng, nhưng hai đứa đều là con trai, cũng có đăng kí kết hôn được đâu.”
Quý Quốc Thận đáp theo phản xạ: “Các cụ thời xưa cưới xin cũng làm gì đăng kí, vẫn chung sống bình thường đấy thây.”
Trần Đan Hồng đặt câu hỏi dồn dập chẳng khác nào phỏng vấn hộ họ hàng hang hốc: “Thế hai đứa có sinh con đẻ cái được đâu? Sau này già rồi làm thế nào, có ai mà chăm?”
Thốt lên vậy chứ bản thân bác còn thấy lố bịch.
Giả sử con trai ở lại Dụ Hán thì đâu chỉ kiếm tiền ở mỗi Dụ Hán, thậm chí đã mua được tận mấy căn nhà ở Bắc Kinh Thượng Hải, tưởng tượng năng lực của sếp Khương nữa mà xem, về già không hạnh phúc không được ấy chứ.
—— Kể cả không hạnh phúc mấy cũng khá hơn cảnh họ ở cái xóm cũ kĩ hiện nay.
Quý Lâm Thu nói một mạch dứt điểm là cơn say ngấm dần, anh khẽ cười tự túc đứng dậy.
“Bố mẹ cứ suy nghĩ từ từ ạ, có việc thì đến Dụ Hán gặp con.”
Anh không cần xin phép sự đồng ý của bất kì ai khác, quay đầu đi thẳng ra ngoài.
“Về nhà thôi, Khương Vong.”
Bành Tinh Vọng trốn trên tầng nghe lén nãy giờ, thấy vậy phải chạy vội xuống trong khi mồm đang nhồm nhoàm thịt tẩm bột hấp: “Anh!! Anh dẫn em về chung với! Mai em còn phải đi học!!”
Trông đôi vợ chồng già mà Khương Vong nhức đầu thay, suốt buổi hắn chưa hó hé một câu, giờ Quý Lâm Thu đã bỏ ra ngoài cửa, hắn nấn ná cũng không hợp lẽ.
Quý Quốc Thận thở dài, đứng lên bảo: “Để bác gói ít đồ cho mấy đứa, tranh thủ ăn dọc đường vậy.”
Bước đến giữa chừng Quý Lâm Thu ngoái lại nhìn họ, ánh mắt có vẻ đang giục giã Khương Vong khẩn trương uống ngụm nước nhanh còn chuẩn bị đi.
Trần Đan Hồng im ắng lặng lẽ vào bếp đóng gói đồ ăn, một mình bác trai ngồi lẻ loi trơ trọi giữa nhà, ôm ngực lẩm nhẩm yếu ớt: “Các chuyện khác, bố nghĩ phải để từ từ cho hồi lại đã…”
Quý Lâm Thu ngả người dựa tường y hệt bọn choai choai lông bông: “Vậy bố mẹ cứ thư thả ạ, con mà không về công ty đi làm nữa thì con đột tử mất.”
Khương Vong thỏ thẻ: “Thực ra cũng chưa đến nỗi, Đoàn Triệu chỉ thiếu nước đi thi tiếng Anh chuyên ngành cấp cứu phần em thôi đấy, nhỡ đâu lại đỗ thật.”
Cả ba cùng quay trở lại xe, đèn xe rọi đường đêm sáng lóa, hai vợ chồng già ra cổng chào tạm biệt.
Đường đèo vòng vèo quanh co, cũng may quốc lộ đã trùng tu xong phần lớn, dễ đi hơn nhiều so với lần đầu đến đây.
Bé nhỏ căng da bụng chùng da mắt, đã ngáy o o như con lợn con.
Quý Lâm Thu ngồi ở vị trí phó lái, vừa trông con đường uốn khúc dẫn lên núi cao vừa giơ hai tay ôm mặt.
Khương Vong không kìm được, ngồi cạnh cười rinh rích.
“Bình thường toàn anh ngăn rượu thay em, ai ngờ em thình lình làm một ngụm chất chơi vậy.”
Rượu mao lương được ủ nguyên chất, ngay cả hắn đi xã giao đàm phán làm ăn cũng phải dùng chén cỡ nhỏ nhất nhấm từng tí một thôi, lấy đâu ra khí phách dũng mãnh ừng ực cạn sạch bát to như Lâm Thu hôm nay.
Trông tưởng tri thức nhã nhặn chứ ác với bản thân thực sự.
Mỗi tội ác một cách vô cùng đáng yêu.
Mới đầu Quý Lâm Thu còn thấy chưa nhằm nhò gì, giờ rượu bắt đầu ngấm mạnh, không phải kiểu nôn nao mà là thiêu đốt toàn thân, anh áp lòng bàn tay vào hai bên má, thấp giọng bảo: “Mặt em nóng quá à.”
“Em cũng cần thư thư bớt đấy, trên xe có nước này, uống nước đã, đến trạm dừng mà vẫn khó chịu để anh kích nôn giúp em.”
Quý Lâm Thu bướng bỉnh lắc đầu, chẳng hiểu đang phản đối gì.
“Anh không hiểu,” Anh lẩm bẩm trong cơn say ngà ngà: “những chuyện khác em đều dám gạt đi, em chỉ sợ cách xa anh quá, anh biến thành chàng tiên cá chạy mất.”
Khương Vong liếc anh, nghĩ bụng như này là say chuẩn rồi.
“Đợt trước cứ tưởng tượng vậy em lại sốt ruột điên lên, nhỡ anh chán đời, thụp xuống bồn tắm cái tan tành thành bọt thì em biết làm sao? Phải lấy chậu đựng hay nhét anh vào ngăn đá?”
Thấy hắn còn cười được, Quý Lâm Thu thò tay sang cốc đầu hắn.
“Anh có biết em lo cho anh lắm không hả?”
“Không có số làm chàng tiên cá thật,” Khương Vong chỉ muốn dừng hẳn xe hôn anh mấy cái cho thỏa: “vẫn lù lù đây mà, sợ nữa thì anh kiêng ngâm bồn mấy năm cũng được, gặp hồ nước tự giác tránh xa.”
Hắn ngoái đầu ngó qua Bành Tinh Vọng ngủ ngáy chưa dậy, hạ thấp giọng bảo: “Cơ mà anh cũng từng lo, nhỡ bố mẹ em đưa em đi mấy chỗ xa lắc kiểu Đài Loan Hongkong này nọ, mình phải chờ cả đời đến già để tái ngộ, lâu ngày gặp lại muốn làm một hiệp kỉ niệm mà có khi xương khớp chả động đậy nổi nữa.”
Mặt Quý Lâm Thu đã nóng bừng sẵn, nghe xong anh phải che mặt kêu: “Anh đồi trụy thế!”
Trông động tác ngoan ngoãn cực kì, y hệt bé ngoan lén lút uống rượu rồi phải hối hận, anh cuộn mình bên ghế phó lái, tuy còn cách Khương Vong một khoảng song cảm giác ấm áp mềm mại thì vẫn vẹn nguyên.
Hai người cứ đùa cợt liên miên, chưa nói dứt lời đã bật cười khúc khích.
Khương Vong tập trung lái xe nhìn đường, chợt lơ đãng liếc thấy Quý Lâm Thu đang ch** n**c mắt tí tách tí tách thì hoảng hồn: “Anh không đồi trụy nữa được chưa, sao em lại khóc, thôi đừng khóc mà, anh còn không thả tay ra lau nước mắt cho em được nè.”
Cơn say lan tràn, Quý Lâm Thu vẫn cứ lặng thinh rơi lệ nhòe nhoẹt cuồn cuộn, mắt đỏ hoe tủi thân vô cùng tận.
Khi nãy trước mặt bố mẹ anh quả quyết tới mức cảm tưởng sẵn sàng hi sinh chết chùm tại chỗ, vậy mà vừa quay lên xe đã phơi bày hết mọi điểm yếu, dư âm hú vía dội về liên tục.
“Nhỡ không lấy được nhau thì sao?”
Khương Vong xoay vô lăng bằng một tay, tay kia để nắm tay anh: “Mua cặp nến đỏ dập đầu tí thôi, có gì mà không được.”
Quý Lâm Thu mím môi bọc lấy tay hắn, tiếp tục nhấp nhổm: “Em cảm giác em bị già đi rồi.”
“Hình như cứ xa anh là bắt đầu già khọm.”
“Chưa già tí nào,” Tranh thủ dừng đèn đỏ Khương Vong quay sang ngắm anh, lấy khăn giấy lau vết nước mắt hộ anh: “năm nay thầy Lâm Thu nhà anh 18 sang năm 17, xinh đẹp không gì sánh bằng.”
Quý Lâm Thu trợn mắt với hắn, rất bất mãn.
“Mất mặt thế nhỉ,” Anh phàn nàn: “đảm bảo giờ em đang say mèm dở hơi cho xem.”
“Đâu, đáng yêu mà.”
“Thế anh muốn cưới em không?”
“Không dám muốn,” Khương Vong dừng vài giây, đáp nghiêm túc: “em không nói thì anh không bao giờ dám nghĩ thật.”
Nhưng giờ thì dám rồi.
Anh nghe thấy em bảo, kể cả xa nhau 40 năm mình vẫn sẽ như bây giờ vậy, tuyệt nhiên không đổi khác.
Anh nghe thấy em bảo, kể cả xuống suối vàng cũng phải chết chung cạnh nhau.
Em dũng cảm đương đầu đến vậy, đã bằng cả vạn câu nói yêu anh.
Họ quay trở lại Dụ Hán, bắt tay dọn dẹp từng bước đống ngổn ngang ngoài dự kiến của 50 ngày qua.
Xét thẳng thừng thì tuy giai đoạn Quý Lâm Thu đột ngột vắng mặt có hơi rắc rối, song công ty cũng chưa biến động quá lớn. Chuyện thầy cô bất chợt ốm bệnh mang bầu hoặc điều động đột xuất đều là tình huống phổ biến với nghề giáo, xếp tạm giáo viên khác dạy thay là được, mảng chịu ảnh hưởng lớn hơn cả là biên soạn xét duyệt, may sao có mấy thầy cô già dặn chèo chống giúp.
Sau khi về đến Dụ Hán, Quý Lâm Thu dứt khoát chuyển nốt toàn bộ chỗ đồ đạc cá nhân của mình còn rải rác bên nhà bố mẹ sang – dù vốn dĩ cũng ít ỏi thôi, xem như đánh dấu mốc ở chung với chồng chưa cưới danh chính ngôn thuận.
Thực ra mối này đã xem tên xem tuổi xem ngày gì đâu, song anh Khương không thể không bắt đầu sốt ruột.
Rốt cuộc nên làm kiểu Tây hay kiểu Tàu?
Tổ chức trong nước hay bay ra nước ngoài?
Bãi biển ngoài đảo hay bãi cỏ rừng rậm? Có cần thêm quả khinh khí cầu hay cánh đồng hoa biển chuông gió gì không?
Hai người chí chóe bận rộn thoáng chốc đã nửa năm, suốt quãng thời gian này họ vẫn thường xuyên gọi video với gia đình đôi bên.
Nhằm đồng hành bên bạn đời, tuy có mong muốn lên dạy học tiếp nhưng cuối cùng Quý Quốc Thận vẫn ở lại xóm núi với Trần Đan Hồng, tranh thủ tâm sự sẻ chia cùng vợ.
Nửa đời trước bác nợ gia đình quá nhiều, nay chỉ còn lặng thinh.
Trong lúc Quý Lâm Thu nói chuyện với gia đình, thi thoảng Khương Vong cũng lại gần chào hỏi, gọi là cho phải phép.
Họ rôm rả tán gẫu về cơ sở trung tâm mới mở thêm, về trang web Khương Vong đang làm, về giá nhà Bắc Kinh, về Tinh Vọng đã tăng vọt chiều cao, sau đó chúc nhau ngủ ngon trước khi tắt video cuộc gọi.
Nửa năm trôi qua chóng vánh, mãi cho đến khi Trần Đan Hồng gọi điện riêng tìm gặp Khương Vong.
Bác gái còn ngập ngừng chưa tiện mở lời, song sếp Khương rất kiên nhẫn lắng nghe.
“Cháu không vội gì đâu ạ, bác cứ từ từ thôi.”
Trần Đan Hồng ậm ừ hồi lâu rồi bảo: “Bát tự ngày sinh của cháu thế nào, để bác cầm đi nhờ thầy xem thử.”
Khương Vong lì lợm ăn vạ: “Thế nhỡ thầy xem người ta bảo cháu với Lâm Thu không hợp thì biết làm sao ạ, cái này cháu không dám cho bừa đâu bác.”
Trần Đan Hồng thở hắt cam chịu số phận: “Chí ít cũng phải chọn ngày lành tháng tốt mà đúng không? Cỗ bàn không cần đông đúc nhưng mình phải đảm bảo đầy đủ thủ tục chứ?”
Cúp điện thoại, đúng lúc Quý Lâm Thu ôm tài liệu vào.
Bước qua cửa đã bắt gặp Khương Vong hớn hở tung tăng.
“Chốt được căn ở Thượng Hải rồi à?”
“Đâu có đâu,” Khương Vong cười híp mắt đáp: “cậu Quý, chúc mừng em.”
Quý Lâm Thu nhướng mày: “Hửm?”
“Chúc mừng em cầu hôn anh thành công.” Người đàn ông xòe tay ra, vẫy vẫy nhõng nhẽo đòi hỏi: “Nhẫn của anh đâu?”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Yeah