Khương Vong lôi Bành Tinh Vọng trở lại chỗ nấp, đích thân ló đầu ngó nghiêng lần lượt trái phải, xác định xung quanh vắng người rồi mới chống dậy, trông lên Quý Lâm Thu ở tầng 2.
Gầy sọp hẳn đi, mặt mũi tái nhợt.
Nhưng chạm mắt nhau một cái, lại như chưa từng chia xa.
“Ấy, Juliet,” Hắn ngửa đầu gọi anh: “em không định rơi giọt nước mắt lã chã tí tách, cảm động nức nở xong tung người lao xuống bỏ trốn theo anh đi à.”
“Quý ngài Khương-me-o,” Quý Lâm Thu chống cằm cười nhìn hắn: “Juliet nhà anh đang chuẩn bị trèo tường luôn rồi.”
“Em biết trèo tường á?”
“Em còn biết trèo cây cơ.”
Anh hoàn toàn không bị bố mẹ giam lỏng, huống hồ suốt 2 tháng qua nhà còn chẳng buồn khóa cửa, anh vòng vo chút là lẻn được xuống tầng, rẽ sang góc hẹp đằng sau tường bao sân để gặp mặt Khương Vong.
Từ đầu đến giờ cả hai chưa hề liên hệ với đối phương, mà cảm giác chẳng khác nào vẫn duy trì liên lạc hàng ngày, tự tin đoán được người kia đang nghĩ gì.
Vậy là vụ nhốn nháo hoang đường cũng biến thành quãng chia xa nhẹ nhàng dạng một chuyến công tác, gặp mặt chỉ thấy mừng vui.
Thấy Quý Lâm Thu tiến về phía mình, Khương Vong duỗi tay xoay Bành Tinh Vọng sang một bên: “Đừng ngoái đầu vội, ngắm con bò vàng ven đường tí đi đã.”
“Ế??”
Bé nhỏ chưa kịp phản xạ, hai người bèn thơm nhau một cái qua giàn dây leo xum xuê phủ kín hệt đôi vợ chồng già, quệt dính đầy bụi bên má.
Trước đó lòng dạ Khương Vong hãy còn mơ hồ lửng lơ.
Nay được hôn Quý Lâm Thu là thoáng chốc yên tâm lại ngay, vững tin việc gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết.
Hắn còn muốn duỗi tay chạm vào gương mặt Quý Lâm Thu thì thầm thêm vài câu sến súa, song bé nhỏ đã quay đầu về: “Anh Lâm Thu!! Em nhớ anh chết mất!!”
“Suỵt, nói khẽ thôi.”
Quý Lâm Thu ngồi xổm xuống, dứt một nhánh cỏ đuôi chó mọc cạnh chỗ mình, tết thành vương miện đội lên đầu cho bé: “Anh cũng nhớ em, nhớ cả hai lắm.”
Vào lúc này Trần Đan Hồng đang sang nhà hàng xóm mượn máy tuốt lúa, Quý Quốc Thận ra ngoài đi dạo, thời gian tương đối thoải mái.
Khương Vong thò tay qua hàng giậu đan chéo hình thoi kín đặc hoa lá để nắm lấy tay anh, thấp giọng bảo: “Nhà không có biến cố gì chứ hả, tâm trạng hai bác đã ổn định hơn chưa?”
Quý Lâm Thu im lặng một lúc.
“Tháng đầu tiên còn lo lắm, thỉnh thoảng tivi chiếu tin tức liên quan đến nhà sách trung tâm bồi dưỡng các kiểu là phải lập tức chuyển kênh, sang tháng này đỡ hơn nhiều rồi.”
Khương Vong ngẩng đầu nhìn anh, thoáng ngần ngừ: “Tối anh sẽ trao đổi với hai bác?”
Ánh mắt Quý Lâm Thu hơi trầm.
“Không cần.”
“…Thế anh lén lút ở đây với em mấy hôm, xong dẫn Tinh Vọng về, chờ em tự nói chuyện với bố mẹ?”
Quý Lâm Thu vẫn phủ quyết.
“Cũng không cần.”
Trái tim Khương Vong bỗng lộp bộp một nhịp.
Hắn quá hiểu Quý Lâm Thu.
Cục vàng nhà hắn không hay nổi nóng bừa bãi, một khi đã cáu chứng tỏ phải nín nhịn khủng khiếp.
Đáng ngại ở chỗ hồi xưa tầm mười mấy tuổi Lâm Thu nghe lời tới độ cứng nhắc, giai đoạn nổi loạn tuổi thanh xuân cơ bản không tồn tại, nhỡ mà tích cóp góp nhặt tối nay bùng phát, mình có cản nổi không cũng là cả một vấn đề.
Quý Lâm Thu v**t v* gương mặt Bành Tinh Vọng qua giàn dây leo xanh mướt, rồi nhìn sang Khương Vong: “Hai người cứ chờ quanh đây, tối em sẽ gọi cả hai vào ăn cơm.”
Khương Vong gật đầu theo quán tính, phải phanh lại tức thì.
Từ từ!
Chưa gì đã ăn cơm á??
Nhà em đang xem em là cải thảo anh là heo rừng kia kìa em có chắc bố mẹ em sẽ cho anh đặt chân qua cửa ngồi vào mâm cơm không?!
“Em… cố gắng từ tốn hết sức có thể nhé.”
Quý Lâm Thu liếc xéo: “Bình tĩnh gần 2 tháng đến nơi rồi, anh nghĩ em đang đợi gì đây?”
Khương Vong rón rén gật gù phụ họa, đúng kiểu học sinh tiểu học bị giáo viên mắng cho.
Đây mới là sách lược người lớn hay áp dụng.
Có những trường hợp nếu cứ nhất quyết đòi phân tích hai năm rõ mười ngay vào hôm phát sinh sự việc sẽ rất dễ lời qua tiếng lại cãi vã to, cảm tính bốc đồng là bất chấp người già trẻ nhỏ, nhỡ lên cơn ương bướng thậm chí có thể lao ra nhảy lầu tại chỗ chưa biết chừng.
Khương Vong dắt tay Bành Tinh Vọng trông theo anh quay đi, lâu lắm mới tái ngộ cảm giác gồng mình rờn rợn.
Không khác nào hồi tiểu học phát hiện thầy cô sắp nổi cơn tam bành hết.
Quý Lâm Thu càng trôi dạt hờ hững tỉnh bơ, hắn càng cảm nhận rõ dòng chảy ngấm ngầm đang cuồn cuộn cảnh báo mưa giông sắp đến.
Cuối cùng thời kì nổi loạn của ai đó cũng xuất hiện thật rồi.
Trần Đan Hồng quay trở về nhà, sân vườn vẫn lặng thinh im ắng.
Quý Quốc Thận ra ngoài dạo bộ từ sớm, mỗi tội người đang chán ngán làm gì cũng bí bách, được một lát bác lại vòng về, bật tivi xem phim chống Nhật cũ rích.
Bác gái ngồi nhặt rau cải chung với Quý Lâm Thu, đang hì hụi luôn tay bỗng lên tiếng bắt chuyện.
“Tuần trước tôi bảo tôi về bên ngoại lấy ít đồ, thực ra tôi quay lại Dụ Hán một chuyến.”
Quý Quốc Thận vội tắt phụt tivi, trợn to mắt nhìn vợ.
“Bà về Dụ Hán mà không bảo tôi á??”
Bác gái cúi gằm mặt thấp hơn nữa, tư thế thành khẩn nhận sai.
“Tôi đi vội quá, các bạn ở lớp người cao tuổi… tưởng tôi bị bệnh làm sao, thầy cô cũng hỏi thăm, bảo là kể cả về thì cũng cứ đem sách vở bài tập theo cùng.”
“Nên tôi quay lại một chuyến.”
Quý Lâm Thu im lìm bất động, anh dùng móng tay ngắt bớt các đoạn khô héo của cọng rau, dính ít nước xanh xanh ra đầu ngón tay.
Trần Đan Hồng tưởng anh tê liệt cảm xúc gần 2 tháng, nghe thấy vậy ít nhiều cũng sẽ có phản ứng gì đó, nào ngờ con trai cứ như cái vỏ rỗng bay biến hồn phách, bác hốt hoảng buột miệng kể hết: “Xong rồi tôi —— tôi mới rối quá, thử kể chuyện với thầy David.”
Thầy David là người nước ngoài, xa lắc xa lơ bắc chục cái cầu cũng không tới được xóm giềng nơi đây, lại vừa am hiểu vừa thân thiện, là đối tượng lý tưởng để xin ý kiến.
“Tôi kể với thầy David chuyện chúng nó, xong rồi bảo… tôi rất lo, nên tìm hiểu bác sĩ đi khám ra sao, ít nhất cũng điều chỉnh lại một tí,” Nói đến đây bản thân bác cũng thấy khó khăn, ngắc ngứ mãi không tiếp lời được: “kết quả… David bảo… bên nước Anh họ ấy là việc rất bình thường, đi ngoài phố còn gặp đầy.”
Quý Quốc Thận đang ngồi trong phòng khách, nghe tới đoạn này nhấp nhổm phải dịch mông sang cùng.
“Nước ngoài họ tương đối cởi mở.”
Trần Đan Hồng dè dặt quan sát thử Quý Lâm Thu, song anh vẫn chỉ chăm chú nhặt rau cải.
Đáng ra bây giờ con trai thay đổi vậy là đúng mong muốn của bác rồi, im ắng yên ả đừng nghĩ ngợi linh tinh thừa thãi.
Nhưng khi ngày hôm nay đến thật bác lại thấy sợ.
Thậm chí còn do dự có nên lay nó hay nói câu gì đó, chí ít khiến con trai trông giống người sống hơn, đừng để thành ra như này.
Nhặt xong chậu rau cải, Quý Lâm Thu tiện tay nhấc thêm rổ đậu Hà Lan bóc vỏ tiếp.
Nhìn anh mà Trần Đan Hồng lạnh toát sống lưng, hồi lâu sau bác kể: “Thầy David hỏi tôi, thời đại giờ liệu còn cảnh phụ nữ bó chân hoặc không dám đi dép xăng-đan nữa không.”
“Tôi bảo lấy đâu ra, đừng bảo xăng-đan, giờ con gái còn đi dép xỏ ngón đầy ngoài đường, mỗi tội dễ bị lạnh chân đau khớp thôi.”
“Thế là thầy David nói, quay ngược về tầm 50 năm trước, có những nơi mà phụ nữ chưa chồng lỡ để nam giới nhìn thấy cẳng chân hay bàn chân còn bị bỏ rọ dìm xuống sông.”
“Thầy ấy bảo rất nhiều chuyện đều vậy, cứ rầm rộ lên như kiểu trời sập, xét cho cùng dù có thích người đồng giới thì nó cũng giống mặc sườn xám hay đi xăng-đan, đơn giản là lựa chọn cá nhân thôi, đâu đến nỗi phạm pháp, càng chẳng làm phiền gì ai.”
“Tôi… nghe xong tôi lại thấy thầy nói cũng có lý mới sợ chứ.”
Quý Quốc Thận ngây ngẩn, hi vọng thời điểm này con trai hãy phát biểu thêm đôi điều, nhưng Quý Lâm Thu vẫn cứ tập trung bóc vỏ đỗ.
Bác trai hơi nóng ruột, duỗi tay giật rổ rau về phía mình, nhấn vai con bảo: “Lâm Thu, con cũng nói gì đi con.”
“Gần 2 tháng đến nơi rồi, kể cả con giải thích đại gì đấy với bố mẹ cũng được, con nói đi chứ!”
Quý Lâm Thu nghiêng đầu xem còn bao nhiêu đỗ: “Hình như bằng này không đủ.”
Đầu óc Quý Quốc Thận nổ rầm, bụng nghĩ thôi chết thằng bé này sắp điên mất, chưa đợi bác cất tiếng Quý Lâm Thu đã ngửa mặt lên.
“Mẹ, tối nay làm thêm một hai món đi ạ, đừng cho ớt.”
“Tinh Tinh với anh Vong sang ăn cơm.”
Trần Đan Hồng sững sờ thật lâu, sau cùng vẫn gật đầu, lẩm nhẩm theo thói quen: “Tinh Tinh thích ăn thịt bò, để mẹ đi thái cân thịt.”
Quý Quốc Thận ngẩng đầu, như thể cuối cùng cũng được nghe tin tốt: “Hai đứa nó đến à?!”
Quý Lâm Thu đứng dậy cười cười, xoay người đi ra.
7 giờ 10 phút tối, Khương Vong đang lờ đờ gà gật trong xe thì có ai gõ cửa sổ.
“Vào ăn cơm.”
Bành Tinh Vọng bỏ PSP trong tay xuống, hoan hô ùa ra.
“Ông Quý ạ ——”
“Bà ơi!! Bà nhớ cháu không nè!!”
Sân vườn rộ tiếng hò reo thảng thốt, ngay sau đó hai vợ chồng già bật cười thật to, hớt hải đi rót nước lấy bát đũa cho bé nhỏ.
Khương Vong xoay hạ cửa sổ trông về phía đèn sáng, nghiêng đầu hôn nhẹ Quý Lâm Thu.
“Anh cũng vào à.”
“Ừm.”
Tuy gia đình hai bên chạm mặt tương đối gượng gạo, song Trần Đan Hồng vẫn làm đủ 5 món 1 canh, thêm dưa chuột nạo sợi ăn kèm.
Quý Lâm Thu bê nguyên cả mâm ra, gắp đầy các món Bành Tinh Vọng thích ăn rồi chỉ lên tầng trên.
“Tinh Vọng lên tầng 3 ăn nhé, anh có ít việc muốn nói với mọi người.”
Bé nhỏ còn đang ngậm miếng cá đù vàng rán trong miệng, đáp lời giòn giã xong bưng bát đĩa chạy vèo lên tầng, nhoáng cái đã mất dạng.
Dưới tầng 4 người lớn ngồi vào 4 góc, phòng khách lại trở về với lặng thinh.
Thường thường những lúc thế này, Khương Vong sẽ luôn đứng ra cười nói điều tiết bầu không khí.
Nhưng hôm nay chưa chờ Khương Vong lên tiếng, Quý Lâm Thu đã yên vị trước.
“Uống rượu không ạ?”
Quý Quốc Thận phát giác tình hình khá lạ lùng, vội lắc đầu.
Khương Vong ngẩng lên nhìn thẳng ánh mắt Quý Lâm Thu.
“Vâng, thế con uống.”
Quý Lâm Thu lấy hẳn chiếc bát đất nung, cầm chai rượu cao lương dân quê tự ủ rót đầy ắp, anh bưng bát bằng hai tay, kê miệng vào viền bát rồi nốc cạn.
Hai vợ chồng già lập tức biến sắc, vươn tay định can.
“Lâm Thu!”
“Con làm gì thế!”
Khương Vong không ngăn, chỉ chăm chú dõi theo anh.
Giống đang chứng kiến một người cuối cùng cũng vẫy vùng thoát được khỏi bụi gai chằng chịt kín đặc, giẫm nát tan hết mọi sợ hãi đã ràng buộc trái tim.
Bụng rỗng uống rượu sẽ cay nồng đến mức phải ch** n**c mắt.
Riêng rượu cao lương có sẵn vị hăng cực mạnh, xồng xộc khiến người ta đỏ hoe mắt mũi, như thể sắp sửa khóc òa.
Cả đời Quý Lâm Thu chưa từng uống loại rượu nào mãnh liệt nhường ấy, càng không bao giờ ngông cuồng trước mặt bố mẹ thế này, anh đập bát rỗng xuống bàn, gò má lập tức hừng hực đỏ gay, chỉ âm thanh vẫn lạnh tanh vững chãi.
“Đừng ai nói gì, để con nói.”
Anh trông về phía bố mẹ, nở nụ cười điềm tĩnh.
“Tròn 50 ngày rồi, bố mẹ bình tĩnh lại chưa ạ?”
Lần đầu tiên Trần Đan Hồng bắt gặp bộ dạng này ở anh, đang chuẩn bị định vào bếp bê đồ ăn mà phải run run ngồi xuống, chỉ lo con trai nghĩ quẩn.
“Bình tĩnh rồi, bình tĩnh rồi, Lâm Thu con cũng bình tĩnh lại đi.”
“Mẹ, con hỏi mẹ, 49 ngày con với Khương Vong chưa gặp mặt nhau rồi, mẹ thấy giờ con với anh ấy đã xa mặt cách lòng chưa ạ?”
Trần Đan Hồng lớ ngớ nhìn sang Khương Vong.
Hoàn toàn không.
Dù chẳng hề ngồi chung nhau, thì cảm giác cả hai vẫn đang kề sát đối phương.
Quý Lâm Thu bật cười.
Anh nốc rượu gấp gáp quá, má đỏ ửng màu hoa đào, ánh mắt cũng rực lửa cháy.
“Kể cả 4 năm không gặp, 40 năm không gặp, đến lúc đứng bên cạnh anh ấy con vẫn sẽ thế này thôi.”
“Chưa cần dắt tay, chưa cần ôm ấp, thì vẫn cứ đang dắt tay ôm ấp như thường.”
“Người này là nam, con từng hôn anh ấy, lên giường với anh ấy. Con là nam, anh ấy cũng là nam, con nhận thức được hoàn toàn rõ ràng.”
Mặt mũi Trần Đan Hồng tái mét, bác muốn xen vào mà bị Quý Lâm Thu cắt ngang thẳng thừng.
“Con bảo rồi, để con nói.”
“Cả đời này con chưa bao giờ nói con muốn gì cả. Bố dạy học tình nguyện xa nhà suốt, một mình mẹ nhọc nhằn tần tảo nuôi nấng con và em, con biết mẹ rất vất vả.”
“Vậy nên con chưa bao giờ đòi hỏi gì từ mẹ, chưa bao giờ cự tuyệt bất cứ yêu cầu nào của mẹ, con sống đến giờ gần 30 tuổi rồi, chỉ nói chữ muốn đúng một lần hồi bố hỏi con có muốn theo học sư phạm không.”
Anh nhìn bố mẹ, nhìn Khương Vong, hai tay vịn mép bàn, tuyên bố bằng sự cương quyết cứng rắn chưa từng thấy trong đời.
“Hiện tại, tương lai, cả đời này, con chỉ muốn, và cũng chỉ có thể kết hôn với Khương Vong.”
“Không yêu đương vụng trộm, không giấu bố mẹ cao chạy xa bay, mà là kiếp này chỉ chấp nhận anh ấy chỉ có mình anh ấy, xuống suối vàng cũng phải chết chung với anh ấy.”
“Hoặc tổ chức lễ cưới ở nhà thờ kèm bãi cỏ, hoặc bái đường dập đầu uống rượu giao bôi đưa vào động phòng cùng anh ấy.”
“Nếu bố mẹ chưa nghe rõ thì con nhắc lại lần nữa.”
“Con, phải, cưới, anh, ấy.”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Khương Vong: Tự dưng đỏ mặt
———
Chưa viết hết đâu, cho mị nghỉ tí tranh thủ thêm chương nữa (Ôm gan