Tranh Đoạt Vương Quyền

Chương 5: Sát thủ từ bóng tối

Khi ánh trăng dần lặn xuống, bóng tối bao trùm thành phố, Tôn Kiệt đứng lặng lẽ trong góc khuất của một con hẻm, đôi mắt hắn lạnh lùng quan sát. Hắn là một lính đánh thuê, nhưng không phải là loại dễ dàng bị mua chuộc. Với quá khứ mờ mịt và lòng tham tiền bạc, Tôn Kiệt chấp nhận bất kỳ nhiệm vụ nào miễn là có lợi cho bản thân.

Hắn nhận được một hợp đồng từ Hoàng Đế Định Nguyên. Đó là một nhiệm vụ đơn giản: tiêu diệt Vương Lâm, con trai của vị tướng lừng danh. Tôn Kiệt đã nghe nhiều về chàng trai trẻ này, người được cho là có tài năng chiến thuật xuất sắc và lòng quyết tâm bảo vệ quê hương. Nhưng với Tôn Kiệt, đó chỉ là những lời đồn thổi. Hắn chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ để có tiền, và không màng đến chính nghĩa hay tương lai của vương quốc.

Khi Tôn Kiệt rời khỏi hẻm, hắn cảm nhận được bầu không khí căng thẳng. Những người dân trong thành phố không biết rằng một kẻ sát thủ đang lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi cơ hội ra tay. Hắn đi dọc theo con phố tối tăm, lòng đầy quyết tâm. Đêm nay, hắn sẽ tìm cách tiếp cận Vương Lâm.

Cùng lúc đó, Vương Lâm và Ngọc Lan đang bàn bạc kế hoạch tại một nơi trú ẩn an toàn. Ngọc Lan lo lắng nhìn Vương Lâm. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra Lý Thiên. Nếu không, Định Nguyên sẽ không ngừng gia tăng áp lực.”

“Ta biết,” Vương Lâm đáp, ánh mắt anh kiên định. “Nhưng chúng ta không thể vội vàng. Mọi thứ cần được chuẩn bị kỹ lưỡng.”

“Anh không thấy mình đang trở nên quá thận trọng sao?” Ngọc Lan hỏi, giọng điệu có phần bực bội. “Chúng ta không có thời gian để chờ đợi.”

“Ta hiểu, nhưng một bước đi sai lầm có thể dẫn đến thảm họa,” Vương Lâm nhấn mạnh, sự lo lắng trong lòng anh không thể che giấu.

“Cảm giác của em là có điều gì đó không ổn,” Ngọc Lan thốt lên, ánh mắt cô dán chặt vào cửa ra vào. “Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn.”

Khi Vương Lâm định mở miệng đáp lại, một âm thanh lạ vang lên. Họ đều quay lại, nhận ra có ai đó đang tiếp cận. Tôn Kiệt xuất hiện từ bóng tối, ánh mắt sắc lạnh như dao. Hắn không nói một lời, chỉ rút ra thanh dao găm bén ngót, sẵn sàng tấn công.

“Là ngươi!” Vương Lâm nhận ra ngay kẻ thù. “Tôn Kiệt!”

“Vương Lâm, hôm nay ngươi sẽ phải trả giá,” Tôn Kiệt nói, giọng điệu lạnh lùng. Hắn lao tới, lưỡi dao găm sáng loáng trong tay.

Vương Lâm nhanh chóng rút kiếm, đón đỡ đòn tấn công đầu tiên. Tiếng kim loại va chạm vang lên, không khí trở nên căng thẳng. Ngọc Lan đứng bên cạnh, sẵn sàng ứng cứu nhưng không biết phải làm gì trong tình huống này.

“Cẩn thận!” Vương Lâm hét lên, cố gắng tạo khoảng cách với Tôn Kiệt.

Tôn Kiệt không ngừng tấn công, hắn lướt như bóng ma, những đòn đánh chính xác và mạnh mẽ. Vương Lâm phải vận dụng hết khả năng của mình để đối phó. Anh tránh được những đòn chí mạng, nhưng không thể ngăn cản Tôn Kiệt tiến gần hơn.“Ngươi không thể ngăn cản số phận,” Tôn Kiệt cười khẩy, ánh mắt hắn chứa đầy sự tàn nhẫn. “Định Nguyên đã hứa với ta một phần thưởng lớn nếu ta hạ gục ngươi.”

“Ngươi sẽ không có cơ hội đó,” Vương Lâm đáp, cố gắng kiềm chế nỗi tức giận. Anh biết rằng không chỉ có bản thân mình, mà còn có cả Ngọc Lan đứng sau, phải bảo vệ cô ấy.

Ngọc Lan, thấy tình hình trở nên nguy hiểm, không còn chần chừ. Cô nhanh chóng tìm một chiếc ghế gần đó, cầm lên và ném về phía Tôn Kiệt. “Cẩn thận!”

Tôn Kiệt bị bất ngờ, hắn quay lại đón đỡ chiếc ghế, tạo cơ hội cho Vương Lâm tấn công. “Đừng can thiệp!” Hắn quát.

“Để anh ấy lại cho tôi!” Ngọc Lan quyết tâm, cô nhảy vào giữa cuộc chiến, không màng đến sự nguy hiểm.

Vương Lâm thấy Ngọc Lan can thiệp, anh cảm thấy vừa tức giận vừa lo lắng. “Ngọc Lan, lùi lại!”

Nhưng Ngọc Lan không chịu lùi. Cô lấy hết sức mạnh, lao vào Tôn Kiệt với một cú đá mạnh, khiến hắn phải lùi lại. Tôn Kiệt không hề ngờ đến sự phản kháng này, hắn hằn học nhìn họ. “Thật ngu ngốc!”

Vương Lâm tận dụng thời cơ, dồn sức vào một đòn tấn công quyết liệt. Anh chém kiếm về phía Tôn Kiệt, buộc hắn phải né tránh. Cuộc chiến diễn ra trong không gian chật chội của căn phòng, tiếng va chạm phát ra liên hồi.

Một lúc sau, Tôn Kiệt bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Hắn không thể để mình thất bại, nhưng Vương Lâm và Ngọc Lan phối hợp với nhau quá ăn ý. Hắn quyết định sử dụng thủ đoạn. “Nếu ta không thể giết ngươi, ta sẽ phá hủy tất cả những gì ngươi yêu thương!”

“Ngươi không thể làm vậy!” Ngọc Lan gào lên, nhưng ánh mắt của Tôn Kiệt đã chuyển sang sự điên cuồng.

Hắn quay người, chạy ra khỏi phòng. “Ngươi sẽ phải hối tiếc vì đã ngăn cản ta!”

Vương Lâm và Ngọc Lan không còn thời gian để thở. Họ biết rằng Tôn Kiệt sẽ không dừng lại ở đây. “Chúng ta phải ngăn hắn lại!” Vương Lâm nói, quyết tâm hiện rõ trong từng câu chữ.

“Chúng ta không thể để hắn gây thêm thiệt hại,” Ngọc Lan đáp, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. “Hãy nhanh lên!”

Hai người chạy theo hướng mà Tôn Kiệt đã biến mất, lòng đầy hồi hộp. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu và những mối đe dọa từ bóng tối vẫn đang chờ đợi họ phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn