Vương Lâm và Ngọc Lan chạy qua những hành lang tối tăm, trái tim đập rộn ràng. Tôn Kiệt đã kịp thời biến mất, nhưng âm thanh của cuộc chiến vẫn vang vọng trong đầu họ. Ngọc Lan thở hổn hển, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.
“Chúng ta phải tìm hắn trước khi hắn kịp gây thêm tổn thất,” Vương Lâm nói, giọng đầy quyết tâm. Anh biết rằng không chỉ có bản thân mình mà còn cả những người xung quanh đang gặp nguy hiểm.
Ngọc Lan gật đầu, nhưng sự lo lắng hiện hữu trên gương mặt cô khiến Vương Lâm cảm thấy nặng nề hơn. “Hắn có thể đang tìm cách trả thù, hoặc thậm chí có thể đã có đồng bọn.”
“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra hắn.” Vương Lâm trấn an, nhưng trong lòng anh cũng cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. Mối đe dọa từ Tôn Kiệt không chỉ là cá nhân, mà còn là một phần trong âm mưu lớn hơn mà họ chưa nhìn thấy rõ.
Họ dừng lại trước một cánh cửa gỗ lớn, nặng nề. “Cánh cửa này dẫn đến kho chứa vũ khí,” Ngọc Lan chỉ vào cánh cửa. “Nếu hắn có ý định tấn công, có thể hắn sẽ tìm vũ khí ở đây.”
Vương Lâm gật đầu, anh đẩy cửa ra và bước vào. Bên trong tối tăm, những chiếc vũ khí được xếp ngay ngắn, nhưng không có dấu hiệu của Tôn Kiệt. Họ lục soát từng ngóc ngách, nhưng không tìm thấy gì.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Ngọc Lan nói, giọng lo lắng. “Hắn có thể quay lại bất cứ lúc nào.”
“Đúng vậy,” Vương Lâm đồng ý. “Chúng ta cần phải ra ngoài và tìm kiếm hắn ở những nơi khác.”
Khi họ chuẩn bị rời khỏi kho, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy Tôn Kiệt đang đứng đó, tay cầm một thanh kiếm sắc bén. Nụ cười nham hiểm của hắn khiến máu trong người Vương Lâm sôi sục.
“Thật ngạc nhiên khi tìm thấy các ngươi ở đây,” Tôn Kiệt nói, ánh mắt sắc lạnh. “Hôm nay ta sẽ không chỉ giết ngươi, mà còn khiến ngươi phải chứng kiến những gì ta sẽ làm.”
“Ngươi sẽ không làm gì được!” Vương Lâm quát, rút kiếm ra, lòng đầy quyết tâm. Anh không thể để Tôn Kiệt thực hiện âm mưu của hắn.
Ngọc Lan đứng bên cạnh, sẵn sàng hỗ trợ, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi lo lắng. “Vương Lâm, hãy cẩn thận!” cô nhắc nhở.
Tôn Kiệt lao tới, thanh kiếm lấp lánh trong ánh đèn mờ. Vương Lâm nhanh chóng đón đỡ, những tiếng va chạm vang lên liên hồi. Họ giao tranh trong không gian chật chội, mọi thứ trở nên hỗn loạn.
“Ngươi nghĩ mình có thể thắng được ta?” Tôn Kiệt nói, giọng điệu đầy khinh miệt. Hắn lấn tới, từng đòn đánh mạnh mẽ và chính xác.
“Ta sẽ không để ngươi chiếm ưu thế,” Vương Lâm đáp, cố gắng giữ vững thế trận. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi, nhưng không thể dừng lại.Ngọc Lan không thể đứng nhìn. Cô nhặt một chiếc vũ khí gần đó và nhảy vào cuộc chiến. “Cùng nhau, chúng ta có thể đánh bại hắn!”
Tôn Kiệt ngạc nhiên khi thấy Ngọc Lan can thiệp. “Đừng có ngu ngốc!” hắn quát, nhưng đã quá muộn. Ngọc Lan lao tới, tạo cơ hội cho Vương Lâm tấn công.
“Hãy cẩn thận!” Vương Lâm hét lên khi Ngọc Lan xông vào. Anh biết rằng nếu không cẩn thận, cô sẽ gặp nguy hiểm.
Cả ba người họ lao vào cuộc chiến, những cú đòn nhanh như chớp. Tôn Kiệt bắt đầu cảm thấy áp lực khi cả Vương Lâm và Ngọc Lan phối hợp một cách ăn ý. Hắn không thể để mình thất bại.
“Ta sẽ không để các ngươi làm hỏng kế hoạch của ta!” Tôn Kiệt gầm lên, quyết định sử dụng thủ đoạn.
Hắn lùi lại, bất ngờ ném một quả bom khói, khiến không gian trở nên mờ mịt. Vương Lâm và Ngọc Lan hoảng hốt, không thể nhìn thấy gì. Họ cảm thấy sự căng thẳng gia tăng.
“Tìm hắn!” Vương Lâm hô to, cố gắng giữ bình tĩnh trong tình huống hỗn loạn.
“Đừng để hắn thoát!” Ngọc Lan đáp, giọng cô vang lên đầy quyết tâm.
Họ cố gắng di chuyển, tìm kiếm Tôn Kiệt trong làn khói dày đặc. Nhưng khi khói tan đi, Tôn Kiệt đã biến mất. Họ đứng lại, thở hổn hển, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.
“Chúng ta đã để hắn thoát,” Ngọc Lan nói, giọng cô đầy thất vọng.
“Không chỉ hắn,” Vương Lâm thở dài. “Hắn đã biết điểm yếu của chúng ta. Chúng ta phải cẩn thận hơn trong những lần sau.”
Ngọc Lan nhìn anh, sự đồng cảm và lo lắng hiện rõ trong mắt. “Chúng ta phải tìm cách ngăn hắn lại trước khi hắn thực sự gây ra tổn thất.”
“Đúng vậy,” Vương Lâm đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn có cơ hội lần nữa.”
Họ rời khỏi kho, nhưng nỗi lo lắng vẫn đè nặng trong lòng. Sự phản bội không chỉ đến từ Tôn Kiệt mà còn từ những người mà họ từng tin tưởng. Chặng đường phía trước hứa hẹn sẽ còn nhiều thử thách cam go hơn.
Họ biết rằng tình bạn giữa họ sẽ phải trải qua những thử thách khắc nghiệt hơn bao giờ hết, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, Vương Lâm và Ngọc Lan đều cảm nhận được rằng chỉ có sự đồng lòng mới có thể vượt qua mọi khó khăn.