Trận Chiến Định Mệnh

Chương 2: Bước Vào Thế Giới Khác

Tôn Minh không kịp định hình suy nghĩ khi một cơn gió mạnh cuốn lấy anh, xé toang mọi thực tại xung quanh. Cảm giác như có ai đó kéo anh vào một cái hố đen, và khi anh mở mắt ra, mọi thứ đã đổi khác. Một không gian rộng lớn, đầy ánh sáng nhưng lại không có một dấu hiệu nào của sự quen thuộc.

“Chào mừng đến với Không gian Chủ Thần,” một giọng nói vang lên từ phía trước. Tôn Minh quay lại, thấy một người đàn ông mặc bộ đồ lấp lánh, trên mặt là nụ cười bí hiểm. “Ta là Người Dẫn Đường. Ngươi đã được chọn.”

“Được chọn? Chọn cho cái gì?” Tôn Minh hỏi, vẫn chưa thể tiêu hóa hết thông tin.

“Để tham gia vào cuộc thi học đường cam go,” Người Dẫn Đường trả lời, ánh mắt sáng ngời. “Ngươi sẽ phải vượt qua nhiều thử thách để chứng minh bản thân. Thắng cuộc, ngươi sẽ có được sức mạnh vô hạn.”

“Nghe như phim hành động quá,” Tôn Minh lẩm bẩm, nhưng trong lòng đã dâng lên một cảm giác phấn khích lẫn lo lắng.

“Ngươi sẽ không đơn độc. Sẽ có những người bạn đồng hành,” Người Dẫn Đường tiếp tục, chỉ tay về phía một nhóm người đang đứng gần đó.

Khi Tôn Minh tiến lại gần, anh nhận ra đó là Lý Thảo, Nguyễn Huy và Mai Hương. Họ đều có vẻ mặt ngạc nhiên như nhau.

“Cái quái gì đang diễn ra vậy?” Lý Thảo hỏi, giọng cô có phần lo lắng.

“Tao cũng không biết nữa,” Tôn Minh thở dài. “Chỉ biết là chúng ta phải tham gia một cuộc thi học đường.”

“Thi học đường? Nghe đơn giản nhưng không có gì là dễ dàng cả!” Huy lên tiếng, đôi mắt anh sáng rực. “Mày không thấy, chắc chắn có gì đó mờ ám ở đây.”

“Đúng rồi,” Mai Hương gật đầu. “Chúng ta không thể tin tưởng bất kỳ ai ở đây.”

“Thôi nào, đừng có hoang mang. Nếu có thử thách, chúng ta hãy đối mặt với nó,” Tôn Minh nói, cố gắng giữ tinh thần lạc quan. “Dù sao, chúng ta cũng không còn lựa chọn nào khác.”

“Thế thì, bắt đầu thôi,” Người Dẫn Đường cắt ngang, tay vung lên. Một cánh cửa lớn xuất hiện, dẫn vào một hành lang rộng rãi.

Họ bước vào, không khí trở nên căng thẳng. Những bức tranh trên tường mô tả những chiến thắng và thất bại của những người đã tham gia trước đó. Tôn Minh cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể có một điều gì đó đang chờ đợi họ phía trước.

“Chúng ta sẽ phải làm gì?” Lý Thảo hỏi, giọng có phần hồi hộp.

“Nghe nói cuộc thi sẽ bắt đầu bằng một bài kiểm tra kiến thức,” Người Dẫn Đường đáp, ánh mắt lấp lánh. “Nếu vượt qua, các ngươi sẽ được tiến vào vòng tiếp theo.”

“Kiểm tra kiến thức? Thì ra không chỉ có đánh nhau,” Huy trêu chọc, khiến không khí bớt căng thẳng một chút.

“Nhưng mà, chắc chắn không phải kiểm tra đơn giản đâu,” Tôn Minh nhấn mạnh. “Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần.”

Cánh cửa mở ra, và họ bước vào một căn phòng lớn. Giữa phòng có một bàn tròn, trên đó là những chiếc ghế và một màn hình lớn. Một giọng nói vang lên từ màn hình.

“Chào mừng đến với cuộc thi học đường! Các thí sinh sẽ phải trả lời 10 câu hỏi trong thời gian 10 phút. Ai có số câu trả lời sai nhiều nhất sẽ bị loại.”“Nghe có vẻ căng thẳng đấy,” Mai Hương thở dài, chỉnh lại kính. “Nhưng mà, không có gì là không thể.”

“Đúng vậy! Chúng ta là một đội mà!” Tôn Minh vỗ vai Huy, quyết tâm trong ánh mắt.

Màn hình sáng lên, câu hỏi đầu tiên hiện ra. “Câu hỏi 1: Ai là người sáng lập ra nền giáo dục hiện đại?”

Mọi người đều im lặng, tập trung suy nghĩ. Tôn Minh cố nhớ lại những gì đã học trong lớp. “Chắc chắn là... John Dewey!” anh thốt lên.

“Đúng!” Giọng nói vang lên, khiến cả nhóm thở phào nhẹ nhõm.

Câu hỏi tiếp theo nhanh chóng xuất hiện, và Tôn Minh cùng bạn bè lần lượt trả lời. Cảm giác hồi hộp dần chuyển thành sự phấn khích. Họ đã vượt qua được nửa chặng đường.

“Câu hỏi 6: Màu sắc nào thường được coi là biểu tượng của hòa bình?” Màn hình sáng lên.

“Màu trắng!” Lý Thảo nhanh chóng đáp, ánh mắt tự tin.

“Đúng!” Giọng nói vang lên lần nữa, khiến cả nhóm vỡ òa trong niềm vui.

Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu. Câu hỏi thứ tám hiện lên: “Nguyên nhân nào dẫn đến chiến tranh thế giới thứ hai?”

“Ôi không, câu này khó quá!” Huy kêu lên, vẻ mặt hoang mang.

“Đừng lo, chúng ta đã học qua mà! Chắc chắn là... sự xâm lược của Đức Quốc xã,” Tôn Minh nói, nhưng trong lòng anh lại dấy lên nghi ngờ.

“Đúng hay sai?” Lý Thảo hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

“Mình không chắc lắm,” Tôn Minh đáp, cảm giác như một cơn sóng dữ đang đến gần.

Vừa lúc đó, màn hình chuyển sang màu đỏ chói. “Thời gian hết!” Giọng nói vang lên, khiến mọi người chao đảo.

“Chúng ta đã làm gì sai?” Huy hỏi, vẻ mặt lo lắng.

“Không biết, nhưng phải giữ bình tĩnh,” Tôn Minh trấn an. “Chúng ta sẽ tìm ra.”

Màn hình sáng lên lần nữa. “Kết quả kiểm tra đã có. Các thí sinh...”

Trái tim Tôn Minh đập mạnh. Anh cảm nhận được sự hồi hộp trong từng giây phút. Thế giới này không chỉ là một cuộc thi, mà còn là một cuộc chiến sinh tử. Họ sẽ phải làm gì tiếp theo?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn