Trận Chiến Định Mệnh
Chương 1: Một Ngày Bình Thường
Tôn Minh và Lý Thảo cùng bước vào lớp học với những bước chân nhẹ nhàng. Hôm nay trời trong xanh, không có dấu hiệu của cơn bão nào, nhưng trong lòng họ lại đầy những cơn sóng ngầm.
“Ê, Tôn Minh, mày đã nghĩ ra ước mơ của mình chưa?” Lý Thảo hỏi, đôi mắt to tròn lấp lánh.
Tôn Minh nhún vai, “Ước mơ à? Chắc chắn không phải làm một người bình thường như bây giờ.” Anh cười, giọng nói mang chút tự trào. “Chắc chắn là một người hùng, có siêu năng lực cứu người. Nghe có vẻ hay đó chứ?”
“Đúng rồi, nhưng mày có nghĩ rằng thực tế có thể khác xa ước mơ?” Lý Thảo châm chọc, rồi nhìn anh với ánh mắt nghi ngờ.
“Thực tế có thể khó khăn, nhưng nếu không cố gắng, làm sao biết được?” Tôn Minh trả lời, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm.
“Thôi, đừng có mơ mộng quá. Lúc này, tao chỉ muốn tốt nghiệp và tìm việc làm thôi,” cô nàng thở dài, nhưng không giấu nổi nụ cười.
“Làm sao mà có thể hết mơ mộng được? Mày có biết, mình có thể làm những điều kỳ diệu nếu kiên trì không?” Tôn Minh khuyến khích, giọng điệu có phần hài hước. “Chẳng hạn như, nếu tao có năng lực tiên tri, tao sẽ thấy được tương lai tươi sáng của mình!”
“Tiên tri? Thế thì mày sẽ thấy mình ngồi trong văn phòng một công ty nhàm chán, hoặc sống trong một thế giới không có gì ngoài những file Excel,” Lý Thảo phản bác, nháy mắt tinh nghịch.
“Hả? Đúng là một cơn ác mộng,” Tôn Minh bật cười. “Nhưng mà, mày có tin vào những điều bí ẩn không?”
“Bí ẩn như thế nào?” Lý Thảo hỏi lại, cảm thấy hơi tò mò.
“Chẳng hạn như... có một thông điệp từ một Không gian Chủ Thần nào đó, một sức mạnh mà mình chưa khám phá ra,” Tôn Minh nói, giọng điệu như đang kể một câu chuyện huyền bí.“Nghe như phim hành động quá. Mày đã đọc sách hay xem phim nhiều quá rồi đó!” Lý Thảo cười khúc khích.
Tôn Minh vừa định trả lời thì điện thoại anh rung lên. Anh nhìn màn hình, một thông điệp bí ẩn từ một số lạ hiện lên: “Hãy chuẩn bị, cuộc chiến định mệnh đang chờ đón.”
“Gì thế?” Lý Thảo hỏi khi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tôn Minh.
“Một thông điệp lạ lùng,” anh nói, giọng điệu không còn vui vẻ như trước. “Nó bảo mình phải chuẩn bị cho một cuộc chiến.”
“Mày có điên không vậy? Ai lại gửi tin nhắn như thế?” Lý Thảo nhướng mày, nụ cười biến mất.
“Không biết nữa, nhưng cảm giác như có gì đó nghiêm trọng,” Tôn Minh thở dài. “Có khi nào... mình đã bị kéo vào một thứ gì đó lớn lao hơn mình không?”
“Cái gì? Mày không phải đang nói về... một thế giới khác chứ?” Lý Thảo gặng hỏi, giọng cô bắt đầu lo lắng.
“Có thể. Nhưng mà, trước mắt, mình vẫn đang ở đây, trong lớp học này. Chúng ta hãy xem chuyện gì sẽ xảy ra đã.” Tôn Minh cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng anh lại dậy sóng.
Cả hai ngồi xuống, nhưng tâm trí họ đã không còn ở lớp học nữa. Những suy nghĩ về cuộc chiến, về những bí ẩn và những điều chưa biết đang chờ đón họ khiến không khí trở nên căng thẳng.
Tiếng trống báo hiệu giờ học vang lên, nhưng Tôn Minh và Lý Thảo như lạc lõng giữa dòng người. Họ nhìn nhau, và một cảm giác mạnh mẽ dâng lên trong lòng: đây có thể không phải là một ngày bình thường.