Trận Chiến Định Mệnh

Chương 3: Nhiệm Vụ Đầu Tiên

Màn hình cuối cùng tắt ngúm, và một không khí ngột ngạt bao trùm căn phòng. Tôn Minh cảm thấy hơi thở của mình như bị nén lại, ánh mắt anh đăm chiêu nhìn vào biểu hiện của từng người bạn. Lý Thảo đứng bên cạnh, đôi tay nắm chặt, rõ ràng cô cũng không thoát khỏi sự lo lắng.

“Chết tiệt, thế giới này không thể chỉ đơn giản là kiểm tra kiến thức được,” Huy lầm bầm, gương mặt anh nhăn nhó như vừa ăn phải quả chua. “Mà sao cái câu hỏi về chiến tranh thế giới thứ hai lại khó thế nhỉ?”

“Thế mà bọn mình vẫn vượt qua được nửa chặng đường,” Lý Thảo động viên, nhưng giọng nói của cô vẫn có phần run rẩy.

“Điều đó không có nghĩa là chúng ta an toàn,” Tôn Minh lên tiếng. “Cần phải chuẩn bị cho những gì tiếp theo. Nếu có cái gì đó đang chờ đợi phía trước…”

Chưa kịp dứt lời, màn hình lại sáng lên, nhưng lần này không phải là một câu hỏi, mà là một thông điệp. “Chúc mừng các thí sinh đã vượt qua thử thách đầu tiên. Bây giờ, các ngươi sẽ được chia thành các nhóm. Mỗi nhóm sẽ nhận nhiệm vụ riêng.”

“Chia nhóm? Cái này nghe như phim kinh dị ghê,” Huy nói, cố gắng làm ra vẻ lạc quan nhưng không giấu nổi sự hoang mang.

“Cái gì cũng có lý do của nó. Có lẽ điều này sẽ giúp chúng ta tìm ra những điểm mạnh của mỗi người,” Tôn Minh đáp, cố gắng giữ vững tinh thần cho cả nhóm.

Màn hình lại chuyển sang một biểu đồ, hiển thị tên các thành viên cùng nhiệm vụ của họ. Tôn Minh, Lý Thảo và Huy được xếp chung một nhóm. Nhưng bên cạnh họ là cái tên khiến cả ba đều phải nhíu mày: Đặng Kiên.

“Cái tên này không thể tin tưởng được,” Huy khẽ nói, mắt anh như thiêu đốt khi nhìn vào tên của kẻ thù.

“Nhưng nếu chúng ta không hợp tác với hắn, có thể sẽ gặp rắc rối lớn hơn,” Lý Thảo nhắc nhở. “Chúng ta cần phải giữ vững tinh thần đoàn kết.”

“Đoàn kết? Với hắn á?” Huy phản đối, tay khoanh lại trước ngực. “Mình không thể làm bạn với một kẻ như vậy.”

“Đừng lo, chúng ta sẽ không để hắn lấn át,” Tôn Minh trấn an, nhưng sự không chắc chắn trong giọng nói của anh không thể che giấu được nỗi lo lắng.

“Mỗi nhóm sẽ có một nhiệm vụ cụ thể,” giọng nói từ màn hình lại vang lên. “Nhiệm vụ của các ngươi là tìm kiếm một vật phẩm bí mật trong khu rừng phía bắc. Nếu thành công, các ngươi sẽ được quyền tham gia vào vòng thi tiếp theo.”

“Rừng phía bắc?” Lý Thảo nhíu mày. “Nghe như một cuộc phiêu lưu chả ai muốn tham gia.”“Cứ coi như đi dạo chơi,” Huy nói, cố gắng trêu chọc nhưng sự hồi hộp vẫn hiện rõ trên khuôn mặt anh.

“Đừng chủ quan. Biết đâu trong đó có những thứ không như chúng ta nghĩ,” Tôn Minh nhắc nhở, cảm giác hồi hộp dâng cao. “Chúng ta cần chuẩn bị.”

“Đi thôi, chưa có gì là không thể cả,” Lý Thảo nói, ánh mắt kiên định. Cô nắm chặt tay, cùng Tôn Minh và Huy tiến về phía cánh cửa dẫn ra khu rừng.

Khi bước ra ngoài, không khí đột ngột thay đổi. Những âm thanh của thiên nhiên rộn ràng bao quanh họ, nhưng bên trong lòng mỗi người lại là một sự hồi hộp khó tả. Họ bắt đầu đi vào rừng, nơi những tán cây cao vút che khuất ánh sáng mặt trời.

“Đừng lạc đường nhé!” Huy cười gượng, cố gắng tạo bầu không khí thoải mái. Nhưng trong lòng anh biết, cuộc phiêu lưu này không hề đơn giản.

Họ đi sâu vào rừng, từng bước chân như dội lại tiếng vọng trong không gian tĩnh lặng. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía bên trái. Tôn Minh khựng lại, ánh mắt chăm chú lắng nghe.

“Có gì không ổn sao?” Lý Thảo hỏi, lo lắng.

“Nghe như có ai đó…” Tôn Minh nói, nhưng chưa kịp dứt lời, một bóng dáng từ trong bụi cây lao ra. Là một con sói lớn, mắt sáng rực và răng nanh nhô ra, nhìn họ với vẻ thách thức.

“Chạy!” Huy hét lên, nhưng trước khi họ kịp phản ứng, con sói đã lao vào Tôn Minh.

“Đứng lại!” Tôn Minh hét, nhưng trong lúc hoảng loạn, mọi thứ như chậm lại. Anh nhắm mắt lại, một cảm giác kỳ lạ dâng trào trong lòng. Trong một khoảnh khắc, anh nhìn thấy những khả năng, những lựa chọn khác nhau, và anh nhận ra rằng mình có thể thay đổi số phận.

“Đi!” anh hét lên, nhưng không chỉ một mình, mà là cả nhóm. Cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang dẫn dắt họ.

Khi mở mắt ra, Tôn Minh không còn chỉ là một cậu thanh niên bình thường nữa. Anh đã sẵn sàng cho cuộc chiến này. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” anh nói, tự tin hơn bao giờ hết.

Và rồi, cuộc chiến giữa họ và con sói bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn