Trân Bảo Ký - Thù Vỉ

Chương 2: Phiếu hẹn

Thời tiết vốn đỏng đảnh, mấy ngày sau đó, nắng đẹp không còn, trời nhiều mây rồi chuyển mưa, cái lạnh lẽo âm u thất thường của mùa xuân cứ thế phơi bày chẳng giấu giếm.

Có điều Nghê Nhã hoàn toàn không để tâm đến những thứ này.

Cô quên ăn quên ngủ, đắm chìm trong cuốn tiểu thuyết trinh thám mới mua về. Hơn nữa, cô còn nhanh tay chốt đơn trên một gian hàng trực tuyến có giao hàng hỏa tốc trong ngày hôm sau, mua bù thêm vài tác phẩm trinh thám xuất bản những năm đầu của vị tác giả này.

Những cuốn sách mở ra một thế giới khác dưới ngòi bút tác giả. Ở đó, Nghê Nhã được thỏa sức tranh luận cùng tư tưởng của tác giả, một cảm giác sảng khoái vô cùng.

Cho đến khi...

Vài ngày sau, ba Nghê vì hết chịu nổi nên đã gõ cửa căn phòng ngủ đóng kín mít suốt mấy ngày qua của cô.

Ba Nghê nhíu mày chống nạnh đứng ngoài cửa, đảo mắt nhìn quanh. Không gian khép kín bị ru rú nhiều ngày trong tưởng tượng của ông thế mà chẳng có dấu hiệu nào sắp biến thành chuồng lợn.

Đèn đốt nến đang mẫn cán sưởi ấm hũ nến thơm, thoang thoảng mùi hương ngọt ngào tựa mật ong. Vỏ hạt cắn dở được thu dọn sạch sẽ trong hộp trong suốt, trên bàn không có lấy một mẩu vụn thức ăn, ngay cả nửa túi hạt dẻ cười ăn dở cũng được kẹp kín lại đàng hoàng. Màn hình laptop và máy tính bảng sáng bưng từ lúc nào chẳng rõ, nội dung hiển thị trên đó lại nghiêm túc đến mức khó tin.

Laptop đang mở tiểu sử của một tác giả nào đó, còn máy tính bảng thì hiện mục lục của một cuốn sách không rõ tên: MPTP - 307 Tái kết tinh và đa hình đồng phân - 413 Axit shikimic - 498...

Cái quái gì thế này? Hóa học à?

Ba Nghê hồ nghi rời mắt khỏi màn hình, khắt khe soi xét những món đồ khác trong phòng.

Trên bàn, trên giường, trên thảm, chỗ nào cũng chất đống đủ loại sách vở. Từ Inorganic Chemistry đến Calculus (Princeton), từ Ý nghĩa của thuyết Tương đối đến Lý thuyết hàm biến phức và Lược sử thời gian...

Ba Nghê nhanh chóng nhận ra những cuốn sách này là do nhiều năm trước ông mua về nhằm bồi đắp niềm đam mê khoa học tự nhiên cho Nghê Nhã. Chỉ có điều hồi đó cô nhóc chẳng mấy mặn mà, căn bản chưa từng ngó ngàng tới.

Ngoài những cuốn sách thuần tự nhiên ấy, còn vương vãi vài cuốn sách mới tinh có bìa được thiết kế rất đẹp mắt. Chỉ nhìn tựa sách thì chẳng đoán ra được thuộc thể loại gì.

Ba Nghê không ngờ việc mấy ngày nay Nghê Nhã đóng cửa bế quan tỏa cảng lại là để đọc sách, nhất thời ngớ người, lời định nói cũng theo đó nuốt ngược vào trong.

Tối qua Nghê Nhã thức trắng đêm, trời sáng mới chợp mắt một lát, nghe tiếng gõ cửa mới lờ mờ tỉnh dậy.

Cô vừa ngáp vừa vươn vai, đạp tung chiếc chăn đang vo tròn một đống, đồng thời vơ lấy cuốn tiểu thuyết trinh thám mới đọc xong bên gối, khua khua, mắt nhắm mắt mở lí nhí chào hỏi ba Nghê đang đứng ở cửa: "Ưm... chào buổi sáng... ba..."

Ba Nghê là bác sĩ, tuân thủ nghiêm ngặt mọi thói quen sinh hoạt khoa học, nghe vậy liền cau mày, nhưng lại đành nuốt câu "Mấy giờ rồi" đang chực thốt ra.

Từ nhỏ Nghê Nhã đã không thích vận động. Năm năm tuổi, cô bị ba Nghê xách cổ đi đăng ký học cưỡi ngựa. Kết quả, cô nhóc ngã ngựa, gãy tay, phải bó bột.

Sau vụ đó, ba Nghê bị cả nhà cấm tiệt việc áp đặt lối sống của mình lên Nghê Nhã. Từ đó, ông mất luôn quyền quyết định mọi vấn đề của cô, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc bồi dưỡng sở thích, thói quen ăn uống, chọn khối tự nhiên hay xã hội, chọn ngành học... Đặc biệt là trong một năm trở lại đây.

Từ việc đi dạo phố mấy ngày trước, có vẻ như tình trạng của Nghê Nhã đang dần chuyển biến tốt.

Vốn dĩ ba Nghê định thừa thắng xông lên khuyên nhủ vài câu, chuẩn bị kịch bản suốt cả buổi sáng cuối cùng chẳng phát huy được gì, đành lủi vào mở cửa sổ phòng ngủ, càu nhàu rằng cô cứ nhốt mình trong phòng mãi khéo lại mọc nấm mất thôi.

Nghê Nhã nằm ườn trên giường, lười biếng ậm ừ hai tiếng.

"Mấy ngày nay... cứ ba bốn giờ sáng là ba lại thấy phòng con sáng đèn." Ba Nghê không nhịn được nói, "Thức khuya rốt cuộc vẫn không tốt cho sức khỏe, ăn uống cũng phải đúng giờ giấc."

Nghê Nhã đáp lời: "Ba cứ yên tâm đi làm đi, con đọc xong bộ này rồi, tối nay không thức khuya nữa đâu."

Một năm nay trạng thái của Nghê Nhã không tốt, ba Nghê ngập ngừng muốn nói lại thôi, tự nhủ thầm trong lòng: Bất luận là gì, chỉ cần bây giờ con bé cảm thấy có hứng thú là một tín hiệu tốt.

Bên này ba Nghê đang tự tẩy não bản thân, thì chợt liếc thấy Nghê Nhã ngọ nguậy như động vật không xương sống ra mép giường, đầu tóc rũ rượi tự rót cho mình một cốc nước.

Nghê Nhã ngậm ống hút uống cạn, rồi như người không xương nằm ngửa luôn bên mép giường, mái tóc dài đen nhánh xõa dọc theo mép giường rủ xuống thảm.

Ba Nghê ngứa mắt nhất là cảnh này, nhìn nhiều thêm đau đầu. Ông đưa tay day day sống mũi, lẩm bẩm "Tức sinh bệnh chẳng ai chịu thay" rồi lắc đầu đi làm.

Ba Nghê đi rồi, Nghê Nhã một chốc khó mà ngủ lại, ôm cuốn sách đọc lại lần nữa đoạn nội dung tối qua khiến cô vỗ đùi đánh đét, vừa đọc vừa thầm xuýt xoa: Đỉnh, thật sự quá đỉnh.

Tiếc là vị tác giả này đến nay mới chỉ xuất bản sáu cuốn sách. Một cuốn không dài, dung lượng chữ chủ yếu loanh quanh mười tám đến hai mươi mốt vạn chữ. Tốc độ đọc của Nghê Nhã khá nhanh, bình thường chẳng cần thức nhiều ngày thế này là có thể đọc xong.

Một phần vì tác giả lồng ghép rất nhiều kiến thức Vật lý, Hóa học, Toán học trong sách. Mặt khác, Nghê Nhã luôn bắt gặp những phân đoạn yêu thích trong sách của vị tác giả này, rồi đọc đi đọc lại. Hai lý do đó khiến tốc độ đọc của cô chậm lại.

Kỳ thực, xét về gu thẩm mỹ cá nhân của Nghê Nhã, trước đây cô ghét nhất là đọc tiểu thuyết khoa học viễn tưởng khô khan nhồi nhét cả mớ nguyên lý khoa học cao siêu về tự nhiên hay thiên văn, triết học. Cô cũng hoàn toàn chẳng khoái những cuốn trinh thám cổ điển thiên về suy luận logic.

Nghê Nhã ưu ái những câu chuyện mang sắc thái lãng mạn, thích sự mổ xẻ về nhân tính. Hơn nữa, vì nhiều lý do, đã rất lâu rồi cô không gặp được những con chữ hợp gu thế này.

Cuốn sách tiện tay mua ở nhà sách lại khiến cô mê mẩn đến không dứt ra được, thức thâu đêm suốt sáng mấy ngày liền để nghiền ngẫm, thậm chí còn khơi dậy niềm đam mê ngắn ngủi với các loại sách tự nhiên mà trước đây cô chưa từng có. Đây là điều mà ngay cả bản thân cô cũng không thể lường trước được.

Khi khép sách lại một lần nữa, Nghê Nhã vẫn chưa đã thèm nhìn cái tên in trên bìa: Thẩm Ý Sơ.

Cơn buồn ngủ mới lại ập đến, Nghê Nhã nhắm mắt lại, thầm nghĩ, Thẩm Ý Sơ này đúng là một thiên tài.

Cuốn sách rơi khỏi tay Nghê Nhã, rớt không tiếng động xuống tấm thảm trải bên giường.

Trong ý thức nửa mê nửa tỉnh hiện lên đủ loại cảnh tượng hư không kỳ ảo, và cả một đôi mắt có hàng mi hơi rủ, mang khí chất đầy mâu thuẫn. Đôi mắt ấy dường như... Ngang tàng mà lại ôn hòa. Điềm tĩnh mà lại xót thương.

Hình ảnh trong đầu phút chốc lại biến thành vụ án mạng ma quái trong sách. Dường như có ai đó đẩy mạnh Nghê Nhã một cái, cô giật mình bừng tỉnh trong cảm giác hụt hẫng hư ảo, sợ đến mức th* d*c bật dậy khỏi giường.

Cơn ác mộng rút lui, song hình ảnh về đôi mắt ấy dường như vẫn thấp thoáng in hằn trong tâm trí.

Hôm đó, khi đường ai nấy đi dưới tán cây hoa giấy, Nghê Nhã đã có chút bâng khuâng. Cô còn chưa kịp tặng quà cảm ơn, người ta đã dứt khoát quay người bỏ đi... Chỉ có điều lúc ấy cô vẫn còn chìm đắm trong cốt truyện hợp gu, sự hứng thú to lớn đã đè bẹp chút hiếu kỳ nhỏ nhoi chưa kịp thành hình, đến mức lúc ăn trưa cô cũng cắm mặt vào tiểu thuyết trinh thám.

Bữa sáng ba Nghê để lại hâm nóng lên là vừa vặn dùng cho bữa trưa. Khi đĩa mì xào thịt thái sợi đã vơi tận đáy, Nghê Nhã nhận được cuộc gọi từ chị lễ tân phòng khám bệnh viện tư nhân.

Bệnh viện tư mà ba Nghê đang làm việc có tới bốn người họ hàng nhà Nghê Nhã. Cô lớn lên ở bệnh viện từ nhỏ, rất thân thiết với nhiều y bác sĩ. Người đang gọi điện lúc này lớn hơn cô chưa đến mười tuổi, Nghê Nhã rất hiểu rõ mục đích cuộc gọi này.

Cô buông đũa, bắt máy.

Chị lễ tân trước tiên hỏi thăm bữa trưa của Nghê Nhã, sau đó vờ như tình cờ trò chuyện: "Nghe nói mấy hôm trước em đến bệnh viện tìm bác sĩ Nghê, đúng lúc chị được nghỉ nên không gặp em. Dạo này em sao rồi?"

Nghê Nhã kể lại hôm thời tiết đẹp nhất đã đi dạo phố một lần, mua hai cuốn sách, rồi nhân đó chân thành giới thiệu tác giả Thẩm Ý Sơ cho chị ấy. Cô nói thế này: "Thẩm Ý Sơ viết thật sự rất hay."

Lời nhận xét không nói ra khỏi miệng lại là: Văn phong rất gợi cảm.

Tiếc là chị lễ tân không thật sự muốn bàn luận về sách vở với Nghê Nhã. Chị ấy chỉ bảo lúc nào rảnh sẽ đọc thử, rồi nhẹ nhàng lướt qua chủ đề này, nghiêm túc hỏi xem năm nay cô có dự định đi học lại không.

Đây hẳn là điều ba Nghê muốn hỏi. Mặc dù đã có dự cảm từ trước, động tác lật sách của Nghê Nhã vẫn khựng lại, khóe môi bất giác mím chặt, cô khẽ đáp: "Em chưa suy nghĩ kỹ chuyện này."

Đối phương rõ ràng cảm nhận được sự kháng cự của Nghê Nhã, bèn làm như không có chuyện gì, chuyển sang giọng điệu và nội dung nhẹ nhàng hơn: "Hôm đó chị nghỉ, chẳng những không gặp được em, mà nghe nói có bệnh nhân đẹp trai đến khám chị cũng không gặp luôn."

Nghê Nhã lơ đãng: "Đẹp thế nào?"

Chị lễ tân cười đáp: "Nghe nói còn đẹp trai hơn cả cậu thanh niên ngoại quốc nhập viện tháng trước cơ. Để tóc dài, có lẽ là nghệ sĩ đấy."

Trong đầu Nghê Nhã vụt lóe lên một tia sáng. Cô chợt nhớ tới xấp hóa đơn bệnh viện bị chiếc điện thoại màu đen đè lên trên chiếc ghế đá dưới gốc cây hoa giấy. Những tờ giấy đó, dài có, vuông có, ai quen với quy trình bệnh viện chỉ cần nhìn kích thước và hình dáng là có thể nhận ra trong đó không chỉ có hóa đơn thanh toán và phiếu kết quả xét nghiệm, mà còn có cả phiếu hẹn khám.

Trong bệnh viện có một số thiết bị khám bệnh vô cùng đắt tiền nên số lượng rất hạn chế. Thiết bị thì có hạn, thời gian khám cho mỗi người lại lâu, nên bệnh nhân thường phải đặt lịch hẹn trước. Nhanh thì hai ngày, chậm thì phải xếp hàng chờ cả tháng. Sau đó mới đến viện khám theo thời gian đã hẹn.

Nghê Nhã hồi tưởng lại góc nghiêng của người đàn ông lúc quay lưng rời đi, cùng nụ cười thoảng qua chớp nhoáng kia, liền nhận ra anh rất có thể là một bệnh nhân cần phải quay lại bệnh viện khám thêm lần nữa.

Từ ngoài cửa sổ thổi vào một cơn gió lạnh buốt trước cơn mưa, tiếng sột soạt lật đi mấy trang sách. Lúc ấy Nghê Nhã không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thoáng vui mừng tính toán, biết đâu mình còn có cơ hội gặp lại người đó một lần nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn