Theo báo cáo của y tá điều phối Tiểu Trần ở quầy lễ tân bệnh viện, Nghê Nhã tạm thời chưa có ý định đi học lại.
Ba Nghê hết cách, đành mang một bó cúc họa mi về c*m v** lọ hoa trong phòng ăn. Nào ngờ sáng hôm sau, ông kinh ngạc phát hiện cô con gái rượu lúc nào cũng rú trong phòng ngủ, từ chối giao tiếp, cự tuyệt ra ngoài của mình nay đã thay đồ tươm tất, ngồi trước bình hoa cúc họa mi uống sữa, ăn bánh ngọt.
Nghê Nhã rạng rỡ bày tỏ rằng cô muốn theo ba Nghê đến bệnh viện.
Chuyện này đã bao lâu rồi chưa xảy ra nhỉ?
Mẹ của Nghê Nhã làm việc ở một công ty đa quốc gia, mỗi năm quãng đường bay vòng quanh thế giới lên tới hàng chục vạn kilomet, thường xuyên vắng nhà. Hồi nhỏ, Nghê Nhã quả thực hay theo ba Nghê đến bệnh viện giết thời gian, làm bài tập trong phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa, đọc sách trong phòng họp, thỉnh thoảng còn chạy ra ngoài chém gió linh tinh với các y bác sĩ trẻ mới đến.
Bệnh viện cách nhà Nghê Nhã chưa đến năm kilomet.
Lúc dừng chờ đèn đỏ, ba Nghê không kìm được, canh chênh lệch múi giờ nhắn tin cho mẹ Nghê Nhã.
[Con gái hôm nay chịu ra khỏi nhà rồi.]
[Đi bệnh viện với anh.]
Nghê Nhã ôm balo ngồi ở ghế phụ, liếc thấy ba Nghê đang lén lút chụp trộm liền thẳng tay giật lấy điện thoại của ông, nhấn giữ nút "Nhấn để nói" trên Wechat.
Nghê Nhã dõng dạc: "Báo cáo bà Lữ, chúng tôi đang trên đường tới bệnh viện, đặc vụ lão Nghê đã làm nhiệm vụ thất bại, hình ảnh chụp trộm đã bị tôi tóm gọn tại trận. Trưa nay chúng tôi định ăn ở căn tin, khẩu phần ba mặn một canh theo tiêu chuẩn cơm bà đẻ, lấy thêm hai cái bánh mì nữa. Báo cáo hết, over!"
Một lát sau, điện thoại bắt đầu rung. Ba Nghê bắt máy, giọng cười từ tốn của bà Lữ vang lên từ đầu dây bên kia: "Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện tới bệnh viện thế, chê tay nghề nấu nướng của ba con tệ quá nên thèm cơm dinh dưỡng của căn tin rồi à?"
"Đâu có." Nghê Nhã mất tự nhiên vén một lọn tóc dài ra sau tai, nhìn đường phố xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ: "Chỉ là... đi giải khuây thôi."
Đến bãi đỗ xe của bệnh viện, Nghê Nhã không đi cùng ba Nghê nữa. Cô chỉ để lại một câu "Trưa gặp nhé" rồi vung vẩy hai cánh tay bước đi dưới ánh mắt hoang mang tột độ của ba mình.
Bệnh viện có quy định, không cho phép nhân viên y tế tiết lộ quyền riêng tư của bệnh nhân cho người khác.
Do đó, Nghê Nhã không dò hỏi chị y tá ở quầy lễ tân hay ba Nghê về hạng mục và thời gian khám bệnh mà người kia đã hẹn, cô chỉ đi thẳng đến tầng có khu vực chờ khám.
Cô cứ đi đi dừng dừng, ngó nghiêng tứ phía, đi mỏi chân thì tìm một chỗ trống ngồi xuống đọc cuốn tiểu thuyết trinh thám của Thẩm Ý Sơ.
Cứ như vậy, suốt một tuần ròng rã, Nghê Nhã đều sáng đi tối về cùng ba Nghê.
Mặc dù ba Nghê chẳng biết rốt cuộc Nghê Nhã đang làm cái gì, nhưng cũng thấy vui lây. Trên đường đến bệnh viện sáng nay, ông còn hào hứng bàn bạc với cô: "Trưa nay ba con mình vẫn ăn ở căn tin khoa sản nhé? Nghe nói hôm nay có món cá vược hấp xì dầu con thích đấy."
Nghê Nhã ấn giữ trang sách, ngoảnh đầu hỏi: "Ba, 1-Methyl-4-phenyl-1,2,3,6-tetrahydropyridine là gì vậy ạ?"
Ba Nghê vừa lái xe vừa tiện miệng đáp: "À, MPTP. Là một loại độc tố thần kinh."
Ba Nghê giải thích rằng hợp chất này có thể xuyên qua hàng rào máu não và liên kết với một loại protein vận chuyển dopamine nào đó, cuối cùng sẽ gây ra các bệnh lý tương tự như bệnh thoái hóa thần kinh.
Nghê Nhã lặp lại: "Bệnh thoái hóa thần kinh..."
Ba Nghê giải thích thêm: "Kiểu như triệu chứng của bệnh Parkinson ấy."
Trong cuốn sách trên tay Nghê Nhã cũng viết như vậy. Khi tất cả mọi người đều tưởng nạn nhân chết vì biến chứng của bệnh Parkinson, thì chỉ có nhân vật chính trong sách nhìn thấu lớp ngụy trang của hung thủ.
Trong tiếng bíp bíp báo lùi xe, Nghê Nhã vỗ tay bôm bốp tán thưởng ba mình.
Ba Nghê ghìm khóe môi đang vểnh lên, lùi xe vào chuồng: "Dạo này con có vẻ hứng thú với kiến thức khoa học tự nhiên nhỉ, đang đọc sách gì thế?"
Nghê Nhã gấp "bốp" quyển sách lại, cười tít mắt chìa bìa sách ra cho ba xem.
Hoàng Hôn Màu Hổ Phách.
Ba Nghê rút chìa khóa xe: "Thơ à?"
Đôi mắt Nghê Nhã sáng rực, cô lắc đầu: "Tiểu thuyết trinh thám!"
Biểu cảm này... Nhiều năm trước, khi Nghê Nhã tuyên bố trước mặt cả nhà rằng mình sẽ chọn học ban xã hội cũng mang biểu cảm y hệt thế này.
Ba Nghê nhất thời ngẩn ngơ, còn Nghê Nhã đã thoăn thoắt tháo dây an toàn, ôm cuốn tiểu thuyết trinh thám chạy biến, vừa chạy vừa vọng lại bảo ba nhớ đợi cô cùng ăn trưa.
Bệnh viện tư nhân không thanh toán bằng bảo hiểm y tế, chi phí lại đắt đỏ nên số lượng bệnh nhân hiển nhiên không đông đảo bằng bệnh viện công lập, nhưng khu vực chờ khám cũng chưa bao giờ vắng bóng người.
Ròng rã chầu chực suốt một tuần mà không có kết quả, thực ra Nghê Nhã cũng bắt đầu hết hy vọng. Lên đến tầng chờ khám cô cũng chẳng thèm dạo quanh tìm kiếm nữa mà ngồi phịch xuống một ghế trống, lật đi lật lại nhấm nháp cuốn tiểu thuyết trên tay.
Tiểu thuyết của Thẩm Ý Sơ giống hệt như một quả ô mai trần bì được ướp đúng điệu, không thể cắn nuốt ực một cái mà phải ngậm trong miệng chầm chậm thưởng thức, phải nghiền ngẫm từng câu từng chữ mới nếm được trọn vẹn hương vị thơm ngon ẩn giấu trong từng tiểu tiết.
Nghê Nhã thầm đoán trong sự nể phục. Rốt cuộc vị Thẩm Ý Sơ này là bậc thầy học chuyên ngành gì? Công việc chính của anh ta cũng liên quan đến khoa học tự nhiên sao? Bao nhiêu tuổi rồi? Làm sao anh ta có thể miêu tả chuẩn xác và dùng từ sắc bén đến vậy?
Cô lật đến phần cuối sách.
Khi vụ án ngã ngũ, Thẩm Ý Sơ không dùng những lời lẽ nặng nề để tiếp tục miêu tả sự hối hận hay nước mắt của hung thủ sau khi biết được chân tướng, anh chỉ viết về một chiếc chai thủy tinh trong suốt đặt ở góc phòng chứa đồ nhà hung thủ. Trong chai vẫn còn sót lại một chút MPTP đã bị oxy hóa biến chất, sắc hổ phách nhàn nhạt phản chiếu ánh hoàng hôn say lòng người ngoài cửa sổ.
Nghê Nhã không cách nào diễn tả được niềm vui sướng tột độ mà việc đọc sách mang lại. Khi một lần nữa khép sách lại, cô mới như hồn nhập vào xác, dần dần tiếp nhận được những âm thanh khác của môi trường xung quanh.
Tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng sột soạt khi sắp xếp hóa đơn hay tờ kết quả khám bệnh... Rồi sau đó, Nghê Nhã nhìn thấy một bóng dáng khá quen thuộc.
Có lẽ do mấy ngày trước có mưa và gió lớn khiến nhiệt độ giảm xuống, hôm nay người đó không mặc áo măng tô mà diện một chiếc áo khoác da hơi hướm cổ điển kết hợp cùng quần jean. Hai tay đút túi, mắt nhìn thẳng, cách hai dãy ghế, anh sải cặp chân dài bước ngang qua lối đi cách mặt Nghê Nhã chừng ba mét.
Anh có đeo khẩu trang. Nhưng chỉ từ chiều cao và mái tóc dài ngang vai buộc hờ một nửa, Nghê Nhã đã liếc mắt nhận ngay ra đó chính là người cô đang ôm cây đợi thỏ.
Nghê Nhã vội vàng nhét sách vào chiếc balo đang mở khóa, rảo bước đuổi theo. Khi khoảng cách chỉ còn chưa đến một mét, cô hạ thấp giọng nhưng khó giấu nổi sự mừng rỡ, lên tiếng chào: "Hi!"
Người đàn ông sững lại, dừng bước, nghiêng đầu nhìn. Khoảnh khắc ấy, sự ngạc nhiên hiện rõ trên hàng mày và ánh mắt anh vượt xa khỏi dự đoán của Nghê Nhã.
Nghê Nhã biết đối phương chắc chắn đã nhớ ra mình, bèn cười tươi: "Đúng là anh thật này."
Người đàn ông chần chừ nhìn Nghê Nhã một cái, dường như không biết nên chào hỏi dưới tư cách gì. Anh im lặng khựng lại vài giây, bỗng đưa tay che khẩu trang, ngoảnh đầu sang hướng khác, lùi lại nửa bước đồng thời bắt đầu ho.
Nghê Nhã cảm thấy dù mình có hướng ngoại đến mấy cũng không thể đứng nói chuyện với người ta ở khoảng trống trước hàng loạt dãy ghế đang có bao nhiêu người ngồi thế này. Cô chỉ vào băng ghế trống ở hàng ghế phía sau mình, hỏi đối phương xem có muốn qua đó ngồi một lát không.
Người đàn ông vừa ho vừa gật đầu, đi theo Nghê Nhã tới trước khung cửa sổ kính sát đất rộng rãi thoáng đãng, sau đó ngồi xuống.
Bệnh viện tư nhân mang tầm quốc tế này được hậu thuẫn bởi một tập đoàn lớn có nguồn vốn dồi dào và thực lực hùng hậu nên phong cách trang trí mang đậm vẻ sạch sẽ của công nghệ cao. Ánh nắng mười giờ sáng rọi xuống, chiếu sáng khu vực hai người ngồi trở nên trong trẻo và ngời sáng.
Sau khi ngồi xuống, người đàn ông không ho nữa. Anh hơi rướn cằm, im lặng nắn nắn vài cái vào vùng da quanh yết hầu, chừng vài phút sau mới quay đầu sang hỏi Nghê Nhã: "Cô đến đây, là để đợi tôi à?"
Sau này khi Nghê Nhã nhớ lại lần gặp gỡ chẳng thể coi là tình cờ này, cô rất dễ dàng nhìn ra sự quả quyết xuất phát từ thế bất cân xứng thông tin của anh. Chỉ là lúc đó, sự việc xảy ra quá bất ngờ, bị vạch trần ngay trước mặt, Nghê Nhã hoàn toàn không kịp phản ứng lại, huống hồ là đi nghiên cứu kỹ cơ sở phán đoán của anh.
Lúc này, Nghê Nhã chỉ cảm thấy vô cùng lúng túng. Cô cảm thấy người đàn ông trước mặt hoàn toàn không đi theo lẽ thường. Đại khái lúc gặp nhau trong bệnh viện, chẳng phải người ta thường sẽ dùng mấy câu như "Đến khám bệnh à" để mở đầu câu chuyện sao?
Nghê Nhã theo bản năng chối phắt: "Tôi đến khám bệnh!"
Người đàn ông liếc cô hai cái: "Không giống."
Nghê Nhã hùa theo thuận miệng vặn lại: "Thế giống gì?"
Kẽ tay của người đàn ông vẫn đặt hờ trên vùng da gần yết hầu, bỗng anh gọi tên cô: "Nghê Nhã?"
Nghê Nhã ngẩn người. Cô nghe người đàn ông nói tiếp: "Học viện Hý kịch Hỗ Thị, nghiên cứu sinh Thạc sĩ."
Cả người Nghê Nhã chìm vào một sự hoang mang kỳ lạ, phải mất một lúc lâu cô mới tìm lại được giọng nói của mình khi nhìn thẳng vào mắt anh: "Anh từng gặp tôi ở trường à?"
Người đàn ông giống hệt như lần gặp trước, khi nói chuyện không hề mang theo chút ý cười xã giao nào, cất giọng nhạt nhẽo: "Chưa."
"Vậy anh..."
Người đàn ông nói tiếp: "Tôi không chỉ biết tên và trường của cô, tôi còn muốn nhắc cô một chuyện nữa."
Nghê Nhã: "?"
Người đàn ông chợt bật cười một tiếng: "Về già đừng mua thực phẩm chức năng nhé."
Nghe có tức không cơ chứ! Nhưng Nghê Nhã lại bị đường cong rủ xuống nơi đuôi mắt đối phương phóng điện một vố, nhất thời không phản bác được, đành cau mày: "Anh không phải là giảng viên trường tôi đấy chứ?"
Người đàn ông lắc đầu: "Tôi là thám tử."
Nghê Nhã lộ vẻ hồ nghi "đừng hòng lừa tôi" đầy mặt: "Nước mình làm gì có nghề thám tử?"
Anh y tá trưởng nam duy nhất trong bệnh viện vội vã đi ngang qua chỗ Nghê Nhã và người đàn ông. Trông thấy Nghê Nhã, anh ta cười lên tiếng chào: "Ây da, khéo chọn chỗ nhỉ, ngồi đây tắm nắng cơ à."
Vẻ mặt Nghê Nhã vẫn còn vương sự dò xét người bên cạnh, cô hơi nhíu mày ngẩng đầu: "Dạ..."
"Tắm nắng tiếp đi, anh đi làm việc đây." Y tá trưởng dùng xấp tài liệu trên tay chỉ xuống chân Nghê Nhã, quẳng lại một câu "Rơi đồ kìa, nhặt lên đi" rồi vội vã rẽ vào dãy hành lang bên phải.
Nghê Nhã vẫn đang chìm đắm trong sự khó hiểu vì bị một người lạ nói trúng phóc cả tên tuổi lẫn trường học. Cô ngơ ngác cúi đầu xuống, phát hiện thẻ sinh viên của mình không biết đã rơi ra khỏi balo từ lúc nào, nằm chỏng chơ ngay dưới chân cô, trên lớp sàn cao su xịn xò.
Mặt trước ngửa lên, mọi thông tin cá nhân phơi bày không sót một chữ.
Thảo nào!!! Thám tử cái khỉ mốc! Lừa kẻ ngốc chắc!
Trong khoảnh khắc, Nghê Nhã cảm thấy có một búng máu nghẹn dâng trào lên tận đỉnh đầu. Cô nhặt thẻ sinh viên lên, siết chặt trong tay, cứng đắc ngoảnh đầu qua từng nhịp từng nhịp, mặt không cảm xúc hỏi: "Thám tử các anh, chính là, dựa vào cách này, để suy luận sao?"
Người đàn ông nhìn về phía trước, sau lớp khẩu trang rò rỉ một tiếng cười nén ngắn ngủi. Anh nói: "Tôi qua khám trước đây, nói chuyện sau nhé."
Nghê Nhã theo bản năng nhìn theo hướng mắt của người đàn ông. Còn chưa kịp nhìn rõ nét chữ hiển thị trên màn hình chờ khám, loa thông báo điện tử đã vang lên.
Ting.
Số 008, bệnh nhân Thẩm Ý Sơ, mời đến phòng 3 khoa Chẩn đoán hình ảnh để kiểm tra. Số 008, bệnh nhân Thẩm Ý Sơ, mời đến phòng 3 khoa Chẩn đoán hình ảnh để kiểm tra.
Cách phát âm cái tên này nghe quen quá... Nghê Nhã cảm giác được người ngồi bên cạnh đã đứng dậy, có lẽ còn rút phiếu hẹn khám ra nữa, nhưng cô không quay đầu lại. Bởi cô đã nhìn thấy nội dung hiển thị trên màn hình chờ khám y hệt như loa điện tử vừa phát.
Thẩm, Ý, Sơ.
Không chỉ là cách phát âm, từng chữ trong tên của người này, đều giống hệt y đúc với vị tác giả viết tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng kia.