Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 80: Tiểu thúc

Vệ Đông Quân mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường tre. Chiếc giường tre này đặt sát bên cửa sổ. Cửa sổ khép hờ, ánh nắng buổi chiều mùa xuân rọi vào, vừa khéo chiếu lên người Vệ Đông Quân đang đắp chăn mỏng.

Đây là đâu?

Vệ Đông Quân vừa định lật chăn ngồi dậy thì bên tai vang lên tiếng nói chuyện.

“Đại gia, con thấy hôn sự với Tiền gia cũng không tệ, không bàn tới chuyện môn đăng hộ đối, chỉ riêng phẩm hạnh và diện mạo của cô nương kia thôi, thật đúng là cầm đèn lồng đi tìm cũng khó thấy người thứ hai rồi”.

“Ngươi thấy tốt thì có ích gì, phải để lão Tứ gật đầu mới được”.

“Trước kia, Tứ thúc với Tiền gia cô nương chẳng phải rất hợp nhau sao?”.

“Đó là chuyện khi trước rồi, bây giờ lão Tứ thấy nàng ấy là tránh”.

“Cha nói gì?”.

“Còn có thể nói gì nữa, mắng cũng mắng rồi, đ.á.n.h cũng đ.á.n.h rồi, sống c.h.ế.t vẫn không gật đầu, cha cũng hết cách với tên nhóc đó”.

“Hay là đại gia đi khuyên một tiếng đi?”.

“Ta không đi, tên nhóc đó lanh mồm lanh miệng, ta chẳng nói lại được nó”.

Vệ Đông Quân bật dậy khỏi giường tre, mang giày chạy ra ngoài: “Cha, mẹ, để con đi khuyên tiểu thúc, tiểu thúc nghe lời A Quân nhất”.

“Vệ Đông Quân, quay lại cho ta”.

“Con bé nó muốn đi, thì để nó đi”.

“Vệ Chấp An, ông cứ chiều nó đi...”.

Tiếng cha mẹ càng lúc càng xa, Vệ Đông Quân đã chạy xa một mạch. Nàng chạy vào một tiểu viện, trong viện yên tĩnh vắng lặng, không một bóng người. Vệ Đông Quân nhón chân đến trước cửa phòng bên, cẩn thận thò nửa cái đầu vào.

“A Quân đến rồi à”.

Nam tử có đôi mày mắt tuấn tú đặt quyển sách xuống, vẫy tay: “Lại đây mau”.

Vệ Đông Quân bước qua bậc cửa, đi thẳng tới trước bàn sách, chu môi: “Sao tiểu thúc biết là con?”.

Vệ Tứ gia cười đáp: “Con là mặt trời nhỏ của Tứ thúc, mặt trời vừa chiếu tới, sao Tứ thúc lại không biết?”.

Vệ Đông Quân vừa lòng, cười đến lộ ra hai chiếc răng cửa mới nhú.

“Tứ thúc, Tiền tỷ tỷ rất tốt, thúc cưới tỷ ấy đi”.

Vệ Tứ gia đưa tay chọc nhẹ vào trán nàng: “Nói đi, Tiền tỷ tỷ cho con cái gì tốt mà con cứ bênh tỷ ấy mãi vậy?”.

“Không có chỗ tốt gì cả”. Vệ Đông Quân ưỡn cổ lên: “Hôm đó trong nhà mình có biết bao nhiêu tiểu thư, chỉ có Tiền tỷ tỷ chơi với con, con thích tỷ ấy”.

“Còn gì nữa không?”.

“Còn nữa là...”. Vệ Đông Quân nghiêng đầu nghĩ một lúc lâu: “Thúc cưới Tiền tỷ tỷ, thì không bị ông nội đ.á.n.h nữa”.

Vệ Tứ gia nhìn nàng, bật cười, cúi người lấy ra một túi giấy trong ngăn kéo, cố ý giơ lên trước mặt nàng lắc lắc.

“Là ô mai tiệm nhà họ Lương! Con muốn ăn! Con muốn ăn!”.

Vệ Tứ gia đặt túi giấy vào tay nàng: “Tự đi chơi đi, tiểu thúc phải đọc sách”.

Vệ Đông Quân lấy một viên bỏ vào miệng, vị chua ngọt lan ra, đôi mày ánh mắt đều trở nên ngọt ngào, ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, hai chân đắc ý đung đưa. Mấy cô tiểu thư họ Tiền họ Lý gì đó, đều không làm nàng vừa lòng bằng viên ô mai trước mặt.

“A Quân à”.

“Vâng?”. Nàng lơ đãng đáp lời.

“Chính vì Tiền tỷ tỷ tốt, nên tiểu thúc không thể làm hại nàng ấy”.

Lời vừa dứt, một cái đầu tròn trĩnh ngoài cửa sổ thò vào: “Vệ Đông Quân, ngươi dám lén ăn mứt, ta méc với mẹ ngươi”.

Vệ Đông Quân hoảng hốt, buông tay đ.á.n.h rơi túi giấy, mứt văng tung tóe đầy đất.

Mứt. Mứt của nàng.

“Hu hu hu…”.

*****

Vệ Đông Quân bỗng mở bừng mắt, cảm giác có thứ gì đang trào ra từ mắt mình. Vừa sờ, tay đã ướt đẫm nước mắt. Nàng ngẩn người một lúc, rồi bật chăn dậy, đi thẳng vào phòng Trần Khí, lay mạnh người đang nằm ngủ với tư thế bốn vó chổng lên trời kia.

“Khoan đã!”.

Trần Khí bị lắc mấy cái vẫn chưa mở mắt, trở mình, miệng còn lầu bầu chửi: “Cút đi”.

“Tiểu thúc bước vào giấc mộng của ta rồi”.

“Hả?”.

Trần Khí bật dậy, dụi mắt: “Ngươi mơ thấy gì?”.

Vệ Đông Quân kể lại từng chi tiết trong mộng không sót một chữ.

Trần Khí nghe xong, tim chấn động, buột miệng: “Đó không phải là mơ đâu, là chuyện hồi nhỏ của tụi mình đó”.

“Thật sao?”.

“Thật mà”.

Thấy nàng còn đờ người ra, Trần Khí nói: “Ngươi quên rồi à? Vì khóc mà hạt ô mai mắc vào cổ họng, hại ta bị tiểu thúc ngươi gõ cho hai cái vào đầu, từ đó ta cứ thấy hắn là muốn né đường khác mà đi luôn”.

Là chuyện lúc nhỏ thật ư? Nàng nhớ ra rồi.

Vệ Đông Quân đập tay lên giường: “Vì chuyện đó mà nguyên một tháng ta không thèm để ý tới ngươi, sau đó ngươi bò ba vòng dưới đất, học kêu tiếng ch.ó ba lần, ta mới chịu cười”.

Lúc nhỏ đúng là nhục nhã thật.

Trần Khí chỉ vào mũi nàng: “Ngươi là đồ tệ hại”.

Vệ Đông Quân hất tay hắn ra: “Nói vậy, giấc mộng kia là thật ư?”.

“Phần trước ta không chắc, vì ta không tới viện cha mẹ ngươi, nhưng phần sau thì trăm phần trăm thật”.

Vệ Đông Quân nín thở, hồi lâu mới nhìn thẳng vào mắt Trần Khí: “Vậy câu cuối cùng tiểu thúc nói, cũng là thật sao?”.

Trần Khí bị nhắc nhở, lúc này mới nhớ đến câu nói sau cùng của Vệ Tứ gia.

“Chính vì Tiền tỷ tỷ tốt, nên tiểu thúc không thể làm hại nàng ấy”.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng thốt lên.

“Câu này có vấn đề”.

“Câu này có vấn đề”.

Tim Vệ Đông Quân đập thình thịch: “Ngươi nói trước đi, có vấn đề gì?”.

Trần Khí không chút nghĩ ngợi: “Tiểu thúc ngươi nói như thể sớm biết mình sẽ c.h.ế.t trẻ vậy”.

Đúng thế. Vệ Đông Quân gật đầu, nàng cũng có cảm giác đó. Nhưng chuyện hôn sự của tiểu thúc và Tiền cô nương là từ rất lâu trước rồi. Lúc đó nàng mới bảy, tám tuổi, đang thay răng, mẹ không cho ăn đồ ngọt sợ răng mọc xấu. Tiểu thúc lớn hơn nàng tám tuổi, lúc ấy khoảng mười lăm, mười sáu.

“Trần Khí, một người mười lăm, mười sáu tuổi, làm sao có thể biết trước tương lai mình sẽ c.h.ế.t sớm?”.

Trần Khí bị nàng hỏi ngắc ngứ, gãi cằm nghĩ mãi: “Chẳng lẽ sức khỏe tiểu thúc ngươi không tốt, mang bệnh trong người?”.

“Bậy, tiểu thúc ta khoẻ mạnh, chưa từng mời thái y, cũng không uống t.h.u.ố.c gì”.

“Vậy chỉ còn một khả năng”.

Trần Khí bắt chước Vệ Tứ gia trong mộng, chọc vào trán nàng: “Tiểu thúc ngươi cũng như ngươi, từng tìm đạo sĩ xem mệnh, đạo sĩ nói hắn đoản mệnh”.

Vệ Đông Quân: “…”

“Chắc chắn luôn đó”. Trần Khí càng nghĩ càng thấy mình phân tích đúng: “Nếu không thì không thể nói ra một câu như thế”.

Vệ Đông Quân mấp máy môi, không biết nói gì, hồi lâu mới thốt ra: “Cũng có khả năng đó”.

“Không phải có khả năng mà là chắc chắn luôn, ngươi quên à? Tiểu thúc ngươi năm nay hai mươi sáu rồi, ở thành Tứ Cửu này, có mấy nam tử hai mươi sáu mà chưa cưới vợ lập nghiệp?”.

Sao Vệ Đông Quân có thể quên? Thật ra hôn sự của tiểu thúc vẫn luôn là chuyện đè nặng lòng mọi người trong Vệ gia. Sau khi Tiền cô nương lấy chồng, tiểu thúc cũng từng bàn chuyện hôn sự với mấy cô nương khác, vì không mối nào thành. Toàn là người ta vừa ý hắn, mà hắn không ưng người ta. Vì chuyện này mà năm nào vào đêm giao thừa, ông nội cũng sẽ mắng tiểu thúc một trận trước mặt đám nhỏ. Về sau tiểu thúc theo Thái tử, dứt khoát ăn Tết luôn ở phủ Thái tử, bữa cơm đêm giao thừa của Vệ gia mới yên ổn được chút.

Cũng từ khi đó, quan hệ giữa tiểu thúc và ông nội ngày càng kém, gặp mặt là xung khắc. Bà nội kẹt giữa hai người, chẳng biết đã khóc bao nhiêu lần, luôn nói đứa nhỏ này đến để đòi nợ.

Vệ Đông Quân lẩm bẩm: “Nhưng ta chưa từng nghe nói tiểu thúc từng tìm ai xem mệnh cả”.