Kẻ chặt duyên nhắm mắt lại, nghiêng người nằm xuống giường, dường như không muốn trả lời câu hỏi ngớ ngẩn ấy.
Vệ Đông Quân nhìn người nằm trên giường rồi lại nhìn người ở góc tường, trong lòng thầm than: thời thế này thay đổi thật rồi.
Nam nhân giờ còn dễ khóc hơn cả nữ nhân, cũng dễ nổi nóng hơn, vậy mà không ai chịu nói bước tiếp theo phải làm gì?
“Trời vừa sáng là xuống thuyền hồi kinh. Bên Đàm Kiến không cần quan tâm nữa, chuyện đến đây là kết thúc”.
Vệ Đông Quân: “…”. Cái tên họ Ninh này chắc chắn biết đọc tâm trí người ta.
“Ninh Phương Sinh, ta còn một câu hỏi”.
“Nói đi”.
“Ngươi nói… Hướng Tiểu Viên ở thành Uổng Tử, nàng có gặp được Tam tiểu thư của nàng không?”.
“Không gặp được”.
“Sao lại thế?”. Vệ Đông Quân ngạc nhiên: “Chẳng phải họ đều tự vẫn sao? Không phải đều bị giam trong thành Uổng Tử à?”.
“Tự vẫn cũng có phân chia đẳng cấp. Kẻ tội lỗi nặng thì ở tầng thấp nhất, chịu hình phạt nặng nhất, kẻ tội nhẹ thì ở tầng cao nhất, chịu phạt nhẹ hơn”.
Giọng điệu Ninh Phương Sinh đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn: “Ở giữa còn chia làm nhiều tầng, mỗi tầng lại là một cấp độ khác nhau, hình phạt cũng không giống nhau”.
Vệ Đông Quân: “Cha mẹ Hướng Tiểu Viên đều đã c.h.ế.t, không con không cái, tính ra cũng là tội nhẹ sao?”.
“Phải”.
“Nàng một lòng muốn phục vụ cho Tam tiểu thư, thế mà lại…”.
“Hu hu…”. Người ở góc tường lại bắt đầu khóc rống lên.
Vệ Đông Quân bị tra tấn lỗ tai, đồng thời ánh mắt cũng trầm xuống.
Vậy còn tiểu thúc? Thúc ấy ở tầng nào?
“Hắn không vợ không con, chỉ có song thân, cũng chưa tính là tội nặng nhất”.
Vệ Đông Quân: “…”
Nàng ngây người nhìn tấm lưng của người nằm trên giường, thầm nghĩ: khả năng đọc suy nghĩ của người này thật khiến người ta vừa tức vừa khâm phục.
*****
Trời vừa hửng sáng, thuyền lớn cập bến.
Ba người vừa xuống thuyền, Mã Trụ đã vội vã chạy đến: “Gia, Tam tiểu thư, lúc nãy tiểu nhân thấy Đàm Kiến vội vàng xuống thuyền rồi”.
Tự dưng lại xuống thuyền làm gì?
Vệ Đông Quân vô thức liếc sang Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh lắc đầu, tỏ ý hắn cũng không rõ.
Trần Khí vẫn canh cánh trong lòng chuyện người thuần dương không thể vào giấc mộng, còn cái tên họ Ninh lại có thể: “Kẻ chặt duyên các ngươi chỉ lo g.i.ế.c người, không lo chôn à?”.
“Phải”.
Đúng là kẻ chặt duyên khốn kiếp. Trần Khí chẳng buồn ngẩng đầu, bảo Mã Trụ: “Ngươi theo dõi hắn, xem hắn đi đâu”.
Mã Trụ không nhúc nhích.
Trần Khí nhìn kỹ lại, mới phát hiện tên nhóc này đang tròn mắt nhìn Ninh Phương Sinh, cứ như nhìn thấy vàng bạc.
Lại mất mặt với chủ nhân nữa rồi.
Trần Khí đang định đá một cú, thì một tiếng hừ đột nhiên vang lên.
Hắn ngẩng đầu, phát hiện Thiên Tứ đang đứng cách đó ba trượng, khoanh tay trước ngực, ngẩng cằm, hai lỗ mũi hếch lên trời nhìn hắn.
Trần Khí: “…”
Làm trò gì đấy! Cẩn thận gia cho ăn đòn!
“Đừng theo nữa, Trần Khí”.
Vệ Đông Quân vẫn ghi nhớ lời Ninh Phương Sinh rằng “chuyện đến đây là kết thúc”: “Trong kinh còn nhiều việc, chúng ta phải mau chóng hồi kinh”.
“Được thôi”.
Đúng lúc này, Tiểu Thiên gia hếch mũi bỗng hắt hơi một cái.
Ninh Phương Sinh hơi nhíu mày: “Xin lỗi, ta đưa Thiên Tứ đi khám lang trung, hai người cứ về trước”.
Vệ Đông Quân: “Không phải ngươi là y sao?”.
“Ta chỉ khám bệnh nhân quả”.
Hai chủ tớ chẳng thèm liếc nhìn Vệ Đông Quân lấy một cái, quay người rời đi.
Vệ Đông Quân hoàn toàn câm nín: “Sao ta cảm thấy bản thân giống như giẻ lau, dùng xong là vứt vậy”.
Trần Khí cười lạnh: “Chỉ là hắt hơi thôi, có cần làm to chuyện thế không?”.
Mã Trụ ánh mắt đầy ngưỡng mộ: “Ta cũng muốn có một chủ tử biết lo lắng cho mình đến thế”.
Hai ánh nhìn cùng lúc lia sang Mã Trụ, dọa hắn rụt cổ lại, vội vàng lỉnh mất: “Tiểu nhân đi chuẩn bị xe”.
Tên nhóc c.h.ế.t tiệt, về rồi gia sẽ xử ngươi sau.
Trần Khí dùng khuỷu tay chọt Vệ Đông Quân: “Ngươi có thấy hai người chủ tớ kia thân thiết đến kỳ lạ không?”.
“Không thấy. Nhưng mà ngươi, sau này đối xử tốt với Mã Trụ một chút, cẩn thận có ngày bị người khác dụ đi mất”.
“Hắn dám, gia bẻ gãy chân hắn”.
“Trần Khí, miệng ngươi đúng là độc thật”.
“Quyền cước cũng độc nữa”.
“Phải, nước mắt càng độc hơn, hôm qua suýt nữa ngập cả núi Kim Sơn rồi”.
*****
Trên đường hồi kinh, Vệ Đông Quân co người ngủ say trong góc xe, xe xóc đến mấy cũng không hề hé mắt.
Trần Khí ngồi bên nhìn mà thấy xót xa. Nha đầu này từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc, đừng nói là xe xóc, đến kiệu hơi lắc một chút cũng “ối a” k** r*n mấy tiếng. Giờ phải chạy đường dài như vậy, lại còn ngày đêm không ngơi nghỉ, vậy mà nàng lại nhịn không hé răng nửa lời… Haiz… thật sự đã trưởng thành rồi.
*****
Xe chạy một mạch không dừng, đến kinh thành thì trời đã tối mịt.
Vệ Đông Quân lơ mơ tỉnh dậy, nhìn ngọn đèn ngoài cửa sổ, bất giác có cảm giác như đã trải qua cả đời. Tính ra, chỉ mới rời khỏi kinh thành hai ngày thôi. Không biết bệnh của bà nội có nặng thêm không? Ông nội trong ngục thế nào rồi? Trong cung có truyền tin gì chưa? Càng nghĩ lòng càng rối, chỉ hận không thể mọc cánh bay về nhà, nhưng Vệ Đông Quân hiểu rõ, đêm nay vẫn chưa thể về.
Nàng còn phải chờ một giấc mộng.
“Trần Khí, ngươi đưa ta đến khách đ**m rồi về nhà, ta ngủ lại đó một đêm”.
“Ta là giẻ lau, dùng xong vứt hả?”. Trần Khí nhướng mày, xếch mắt: “Hơn nữa, nếu tối nay ta về, mai ngươi mới về, nhỡ bị phát hiện thì tính lên đầu ai?”.
Tình nghĩa nhiều năm, Vệ Đông Quân không khách sáo: “Vậy thì làm phiền Thập Nhị gia chịu ấm ức ngủ lại một đêm”.
“Cũng biết là ấm ức hả, vậy bồi thường một chút đi”.
“Muốn gì?”.
“Vệ Tứ gia nói gì trong mộng, kể ta nghe không sót một chút”.
Vậy thôi á?
“Yên tâm, không sót một chữ”.
*****
Trong khách đ**m, Hồng Đậu và Xuân Lai thấy tiểu thư và Thập Nhị gia trở về, mừng đến phát khóc. Hai người đã ở đây chờ suốt hai ngày, lo suốt hai ngày.
Hồng Đậu: “Tiểu thư, để nô tỳ đi chuẩn bị cơm nước”.
Xuân Lai: “Tiểu thư, để nô tỳ đi đun nước nóng”.
“Làm món có thịt, gia muốn ăn thịt”.
Trần Khí ngồi phịch xuống bàn, lớn tiếng: “Mã Trụ, đi hỏi thăm xem Vệ gia bây giờ…”.
“Mã Trụ, ngươi cứ ăn cơm ngủ yên đi”.
Vệ Đông Quân ngồi xuống cạnh hắn, rót cho hắn một chén trà.
“Có tin tốt thì không cần hỏi, không có tin tốt, hỏi cũng vô dụng. Ta muốn tối nay ngủ một giấc ngon”.
Ồ. Mắt Trần Khí sáng rực lên. Nha đầu này không chỉ biết chịu khổ, mà còn trở nên điềm tĩnh hơn nhiều, được đấy.
“Nghe Tam tiểu thư”.
“Vâng, tiểu nhân đi cho ngựa ăn cỏ”.
Mã Trụ vừa đi, cả khách đ**m rộng lớn chỉ còn lại Vệ Đông Quân và Trần Khí.
Vệ Đông Quân nhìn xung quanh: “Thập Nhị, khách đ**m này bao chắc cũng ba bốn ngày rồi nhỉ?”.
“Đếm đủ thì hôm nay là ngày thứ tư”.
“Tốn không ít bạc đâu ha”.
“Nói thừa. Không có bạc thì tiêu xài kiểu gì?”.
“Hắn giúp Hướng Tiểu Viên chặt duyên, chỉ nhận một cây trâm, ngoài ra không lấy gì cả, mà…”.
Vệ Đông Quân trầm ngâm: “Thời buổi này cũng chẳng có mấy ai mắc bệnh nhân quả, ngươi nói bạc của hắn từ đâu ra?”.
Giờ ngươi mới thấy có gì không ổn à, từ tám trăm năm trước gia đã thấy rồi, chỉ là nể mặt Ninh Phương Sinh nên không tiện nói thôi.
“Ta đã nhờ mấy huynh đệ đi điều tra hắn, chắc sắp có tin rồi”.
Phải điều tra mới được, chủ tớ bọn họ đúng là cực kỳ khả nghi.
Vệ Đông Quân giơ ngón cái với hắn: “Người hiểu ta, chỉ có Thập Nhị gia”.
Con nhóc này.
Trần Khí liếc mắt, rồi hét về phía nhà bếp: “Nhanh tay lên một chút, gia đói sắp c.h.ế.t rồi!”.
*****
Đúng là đói c.h.ế.t thật, bữa cơm bốn món mặn một một canh, đến cả nước canh cũng húp sạch sành sanh. Ăn xong, tắm gội thay y phục.
Hồng Đậu giúp Vệ Đông Quân lau khô tóc, dập tắt nến, khép cửa rồi rời đi.
Vệ Đông Quân nằm trên giường, lặng lẽ chờ giấc mộng đến. Không biết vì hồi hộp, hay vì ban ngày đã ngủ suốt dọc đường, mà mãi vẫn không thể ngủ được. Thấy canh ba sắp đến, Vệ Đông Quân đành dậy đốt một nén hương an thần.
Khói hương bay thẳng lên, không lâu sau đã lan ra xung quanh, trong làn khói ấy, Vệ Đông Quân từ từ chìm vào giấc ngủ.
Giấc mộng, từng đợt kéo đến.