Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 81: Bình tâm

“Xem ra ngươi thông minh như thế cũng có lúc hồ đồ”.

Trần Khí nhìn nàng chằm chằm, mặt lạnh tanh: “Ai mà lại đi rêu rao mấy chuyện như thế khắp nơi, đều mong càng ít người biết càng tốt”.

“Cha ta chắc cũng nên biết chứ?”.

Cha ngươi? Hừ hừ. Ta thì không chắc đâu.

Trần Khí không tiện nói thẳng, sợ làm Vệ Đông Quân tổn thương: “Về rồi tìm cơ hội hỏi thử đi”.

Phải rồi, cần tìm cơ hội hỏi thử.

Vệ Đông Quân hạ quyết tâm, sắc mặt cũng dịu xuống không ít, ngồi xuống mép giường, hai chân khoanh lại, vẻ mặt thần bí nói: “Trần Khí, ngươi có cảm thấy giấc mộng mà tiểu thúc ta gửi đến lần này… rất có ẩn ý không?”.

“Ẩn ý gì?”.

“Ta cảm thấy… thúc ấy muốn nói với ta điều gì đó”.

“Nói gì?”.

“Hiện giờ thì chưa nhìn ra”. Vệ Đông Quân rướn người về phía trước: “Nhưng nếu thúc ấy có thể gửi thêm vài giấc mộng nữa, chưa biết chừng ta sẽ hiểu ra được điều gì đó”.

Trần Khí bị câu này làm cho giật mình: “Ý ngươi là…”.

Vệ Đông Quân lộ ra vẻ đắc ý như “bắt rùa trong chum”: “Ngươi tin không, tên chặt duyên kia chắc chắn sẽ còn đến nhờ ta giúp đỡ”.

Giúp một lần, đưa ra một yêu cầu. Giúp lần nữa, lại đưa ra một yêu cầu. Nàng không tin mơ vài giấc mộng mà vẫn không tra ra được nguyên nhân tiểu thúc tự vẫn.

“Vệ Đông Quân, ngươi còn nhớ mình là khuê nữ, không được tùy tiện lộ diện ngoài đường không hả?”.

Trần Khí tức tối: “Ngươi ra ngoài một chuyến, gia đây phải vắt óc tìm lý do không nói, còn phải kè kè theo ngươi suốt mười hai canh giờ, ngươi nói xem…”.

“Ngươi nói xem có muốn được vào giấc mộng không?”.

Trần Khí: “…”

Vẻ mặt “bắt rùa trong chum” của Vệ Đông Quân lập tức chuyển thành “Khương Thái Công câu cá, ai muốn thì tự mắc câu”.

“Lần sau thử buộc tóc đi, ta đưa ngươi vào trong, thế nào?”.

Trần Khí: “…”

Vệ Đông Quân: “Ta kể ra vẫn chưa bằng một nửa cảnh trong mộng, phải tận mắt chứng kiến ngươi mới hiểu được”.

Trần Khí: “…”

Vệ Đông Quân: “Nói đến chuyện Hướng Tiểu Viên đẩy Triệu Đại Hổ vào…”.

“Câm miệng cho gia!”.

Trần Khí gào lên, rồi rít kẽ răng ra hai chữ: “Thành...giao”.

Vệ Đông Quân vừa mới cong đuôi mày cười thì Trần Khí bỗng đổi giọng: “Vệ Đông Quân, đừng trách gia không nhắc ngươi, làm việc xấu nhiều quá sẽ có di chứng, cái gọi ‘ngũ giác’ là một trong số đó”.

“Trần Khí, ngươi đừng có nói gở”.

“Thập Nhị gia đây chỉ muốn nhắc ngươi…”.

Trần Khí tiến sát lại một tấc, mặt mày dữ tợn: “Đừng để bản thân bị kéo xuống hố”.

Vệ Đông Quân: “…”. Không nói nên lời, nhưng trong lòng lại ấm áp lạ thường.

******

Sáng sớm.

Vệ Phủ.

Tiểu đồng gác cổng vừa mới mở cánh cửa nhỏ, đã thấy xe ngựa Trần gia đỗ sẵn trước cửa, bên cạnh xe còn có một người đứng.

“Thập Nhị gia”.

Tiểu đồng vội vàng nở nụ cười chào đón.

Trần Khí hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, vươn tay vén màn xe.

Vệ Đông Quân bước xuống xe, làm bộ làm tịch cúi người với Trần Khí: “Thập Nhị gia có muốn vào ngồi một lát không?”.

“Không”.

Trần Khí cũng làm bộ từ chối: “Vài hôm nữa ta lại đến thăm”.

Nói xong, hắn chui vào xe, xe ngựa chạy đi không chút chần chừ.

Vệ Đông Quân mấy hôm nay trong lòng vẫn luôn lo lắng về bệnh tình của bà nội, vào cổng nhỏ xong lập tức bảo Hồng Đậu và Xuân Lai về trước, còn mình thì đi thẳng đến chỗ thỉnh an.

Bà nội ở viện Kim Ngọc.

Vệ Đông Quân băng qua tiền viện, bước vào chính sảnh thì tim bỗng đ.á.n.h thót một cái. Trong sảnh, ngay cả Nhị thúc vốn nên đến nha môn làm việc, cũng đang ngồi ngay ngắn ở ghế chủ vị. Chẳng lẽ bà nội đã xảy ra chuyện?

“Ô kìa, A Quân về rồi, sổ sách bên Trần gia làm thế nào rồi?”.

Người lên tiếng là Nhị phu nhân của Vệ Phủ, Vương thị.

“Ta nói này, trong nhà ta chẳng ai có vận khí tốt bằng A Quân, chưa xuất giá mà đã được nhà chồng xem trọng đến thế, cứ đón tới đón lui suốt”.

Vệ Đông Quân từ nhỏ đã sống trong nhà danh môn thế gia, ai nói gì, trong lời nói có ẩn ý gì… nàng hiểu rõ như lòng bàn tay. “Đón tới đón lui” chẳng phải ám chỉ nàng không có phép tắc gì sao? Nếu là lúc trước, nàng còn có thể nhẫn nhịn, coi như Vương thị vừa đ.á.n.h rắm một cái. Nhưng bây giờ thì…

“Nhị thẩm nói chuyện cay nghiệt vậy, chắc là khổ sở lắm nhỉ?”.

Vương thị bất ngờ bị nghẹn họng, khóe môi giật giật, cười lạnh rồi nói đầy châm chọc: “Tam tiểu thư leo được cành cao, quả nhiên càng ngày càng khó gần”.

“Mọi người đều có thể hoà thuận, chỉ riêng Nhị thẩm không được, Nhị thẩm không thử tìm nguyên nhân ở bản thân sao?”.

“Ngươi…”.

“Ta làm sao?”.

Vệ Đông Quân chỉ vào trong phòng: “Nhị thúc, là bà nội đã khỏi bệnh, hay là ông nội được thả ra rồi?”.

Cho nên các người nhị phòng mới cố tình ở đây tranh cao thấp với đại phòng sao?

Vệ Nhị gia trừng mắt nhìn vợ một cái: “Thôi đi, yên lặng hết đi”.

Lời vừa dứt, trong phòng có người bước ra, là Thái y Bùi Cảnh.

Vệ Nhị gia vội bước đến, cung kính nói: “Bùi Thái y, bệnh tình của mẹ ta thế nào rồi?”.

Bùi Thái y liếc thấy Vệ Đông Quân cũng ở đó, hừ một tiếng một tiếng: “Lệnh đường mắc tâm bệnh, tâm không rộng thì bệnh khó lành. So với t.h.u.ố.c thang, cần phải thư thái tinh thần trước đã”.

Vệ Nhị gia đầu óc ong ong. Ngay cả hắn còn bị cấp trên hạ lệnh nghỉ ở nhà, mẹ sao có thể thư thái được?

Vệ Đông Quân cũng thấy đầu óc ong ong. Khi nàng vừa vào phủ, có hỏi quản gia mấy câu mới biết ông nội bị tra tấn, bị sốt cao ngay trong đêm. Về sau thế nào, sống hay c.h.ế.t thì không dò được chút tin tức nào. Tình cảnh hiện giờ, bảo bà nội làm sao an lòng? Dù Bùi Thái y có y thuật cao siêu, cũng khó cứu vãn.

Vệ Nhị gia lấy lại tinh thần: “Lòng mẹ không thể trong chốc lát mà thư thái được, phiền Thái y kê thêm vài thang t.h.u.ố.c nữa”.

Bùi Thái y không đáp, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c bước đến trước mặt Vệ Đông Quân, đưa một tay ra, xòe năm ngón tay.

Vệ Đông Quân hiểu rõ ý trong đó: ông ta đã đến Vệ gia năm lần, năm lần đều không chữa khỏi bệnh của Bạch thị. Ông ta đã hết sức rồi.

“Bùi thúc”.

Bùi Thái y nghe tiếng gọi này thì giật mình, nhớ đến bản lĩnh của nha đầu này, sợ đến mức muốn chuồn ngay: “Thái y viện còn có việc, tại hạ cáo lui trước, xin mọi người mời cao nhân khác”.

Chạy lẹ quá vậy.

Vệ Đông Quân nghiến răng nghiến lợi, rất muốn nhào lên ôm lấy chân kia của ông ta lần nữa, để cược thêm một phen. Nhưng ngặt nỗi mẹ và nhị phòng đều có mặt, nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn người bỏ đi.

Ngay cả Bùi Thái y cũng nói “mời cao nhân khác”, điều đó có nghĩa bệnh tình của Bạch thị đã nguy kịch, cả căn phòng chìm trong nặng nề.

Đúng lúc này, bỗng có tiếng người từ ngoài viện hô vang: “Vợ ơi! Vợ yêu của ta ơi! Có tin vui! Tin vui lớn sắp đến rồi!... Á á… rầm…”.

Không khí bỗng trở nên tĩnh lặng.

Tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía bậc cửa, nhìn người kia nằm sõng soài dưới đất, nét mặt đầy trống rỗng. Người kia dường như không cảm thấy mình đang là trung tâm chú ý, ngẩng đầu, nhe răng cười với “vợ yêu” trong miệng hắn.

Tào Kim Hoa vừa tức vừa thẹn, mặt cũng đỏ bừng, lời nói từ kẽ răng mà nghiến ra: “Đại gia, tin vui gì?”.

“Vợ ơi, ta vừa nghe thấy chim khách hót ngoài thư phòng, nhà ta sắp có hỉ sự tới nơi rồi”.

Tào Kim Hoa: “…”

Vệ Đông Quân: “…”

Những người còn lại: “…”

Vệ Đại gia từ dưới đất đứng dậy, hệt như vị tướng quân thắng trận, ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hoàn toàn không để tâm đến cảnh mình vừa té nhào.

“Ta phải mau đem tin tốt này nói cho mẹ biết, để bà cũng vui mừng mới được… Á á á… đau, đau, đau…”.

Này thì “vợ yêu”.

Này thì “chim khách hót”.

Này thì “vui mừng”.

Tào thị tức giận bốc lên đầu, nắm lỗ tai chồng lôi thẳng ra ngoài.

Vương thị thấy vậy chỉ biết lắc đầu, lẩm bẩm than: “Tính tình Đại gia nhà ta, thật đúng là…”.

“Là sao?”. Vệ Đông Quân trừng mắt nhìn bà ta.

Vương thị nhếch mép cười khẩy, không nói thêm một lời.