Vệ Đông Quân mở choàng mắt, bật dậy khỏi giường, ánh nhìn rơi xuống người Trần Khí, sắc mặt đen kịt như đáy nồi.
Trần Chi Bạch, cô nãi nãi sẽ quay lại tính sổ với ngươi sau!
Xuyên qua cửa, bước xuống cầu thang, vừa dừng chân trước cửa khách đ**m, vừa liếc mắt tim nàng lập tức nhảy dựng.
Dưới bóng cây, có một cái bóng cao gầy, đứng chắp tay sau lưng. Nhờ ánh đèn mà nhìn rõ, hóa ra là Ninh Phương Sinh.
Ninh Phương Sinh bước lên, thản nhiên nói: “Ta tiễn ngươi một đoạn”.
Không chỉ tim đập thình thịch, mà toàn thân Vệ Đông Quân m.á.u cũng sôi trào: “Ninh Phương Sinh, ngươi nhìn thấy được ta sao?”.
Ninh Phương Sinh chỉ vào giữa trán mình: “Quỷ y là đã khai thiên nhãn rồi”.
Vệ Đông Quân nghi ngờ: “Thật hay giả vậy?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Nếu không thì sao vào được thành Uổng Tử?”.
Vệ Đông Quân đảo mắt: “Ninh Phương Sinh, sao ngươi lại trở thành Quỷ y thế? Là trong nhà vốn làm nghề này, hay bản thân ngươi có thiên phú?”.
Ninh Phương Sinh quay lưng lại: “Trước khi vào giấc mơ, đừng phân tâm”.
Ngươi đúng là giỏi dùng bốn lạng đẩy ngàn cân mà. Vệ Đông Quân nhìn bóng lưng cao gầy kia, môi mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn nuốt lời xuống bụng. Nàng phát hiện một điều, muốn moi được thông tin gì từ miệng người này còn khó hơn lên trời, trừ phi hắn muốn tự nói ra.
Dọc đường cả hai đều im lặng.
Khi hai người đến một bức tường phía đông Vệ phủ, Ninh Phương Sinh dừng chân: “Ta chỉ tiễn được đến đây thôi”.
Câu này khiến Vệ Đông Quân bất giác nhớ lại một lời hắn từng nói: “Ta đợi ngươi ra khỏi giấc mơ của hắn”.
Thì ra, hắn định đợi ở đây thật.
“Được, không gặp không về”. Vệ Đông Quân để lại một câu, không quay đầu lại mà bước thẳng vào tường.
Bên trong tường là một thế giới xa lạ, không biết vì sao Vệ Đông Quân lại không hề thấy sợ hãi. Nàng bước thẳng vào thư phòng, đảo mắt nhìn quanh mấy lượt. Một căn phòng đầy ắp sách, cuốn nào cuốn nấy được xếp ngay ngắn, trông hệt như thư phòng của một kẻ sĩ. Chỉ không biết người đang gục xuống kia có thực sự là kẻ đọc sách hay không.
Nàng chậm rãi tiến lại gần, duỗi tay, ngón tay chạm vào đỉnh đầu của Phòng Thượng Hữu.
Bóng tối kéo tới như hẹn trước. Lực hút mạnh mẽ kéo đến như hẹn trước. Cảm giác rơi không ngừng cũng như hẹn trước. Lần này, Vệ Đông Quân không hét lên, lại còn thấy mơ hồ hưng phấn. Phòng Thượng Hữu, ta xem xem đêm nay ngươi mơ thấy cái gì?
*****
Cú rơi đột ngột dừng lại, nhưng Vệ Đông Quân vẫn cảm thấy thân thể mình run rẩy từng cơn. Nàng lập tức mở mắt, phát hiện mình đang ngồi trên xe ngựa, bên cạnh là một lão già mặc áo vải thô. Một tay lão cầm dây cương, một tay cầm roi ngựa, đang điều khiển cỗ xe.
Ta là ai? Vệ Đông Quân cúi đầu nhìn bản thân, trên người mặc áo ngắn màu xám tro, dưới là quần dài thắt lưng rộng. Là nam tử. Trung niên. Nhìn cách ăn mặc thì là người hầu. Đã là người hầu mà xuất hiện trong mơ của Phòng Thượng Hữu, thì đủ để chứng minh quan hệ giữa hai người không tầm thường.
Vệ Đông Quân quay đầu nhìn ra sau, nếu đoán không sai, thì Phòng Thượng Hữu lúc này đang ngồi trong xe. Bọn họ định đi đâu?
Đúng lúc ấy, xe ngựa bỗng dừng lại, Vệ Đông Quân ngẩng đầu nhìn, lập tức từ bỏ ý định tính sổ với Trần Khí, cuốn sổ tay đó biết đâu lại hữu dụng thật.
Trước mắt đèn đuốc sáng trưng, mấy chục chiếc thuyền hoa xếp hàng dài đến mấy dặm, tiếng đàn, tiếng cười râm ran vang tới, khiến lòng người ngứa ngáy.
“Chu Cầu?”.
Là gọi nàng sao? Vệ Đông Quân nhớ đến tiểu đồng theo sát bên ông nội mình, vội vàng nhảy xuống xe, hấp tấp chạy về phía sau, cung kính vén rèm lên.
Phòng Thượng Hữu vận áo quần thư sinh, bước xuống thuyền một cách ung dung. Vệ Đông Quân bước không rời sau lưng hắn.
Có một tiểu nhị đon đả chạy đến, cười niềm nở: “Phòng gia đã đến rồi, cô nương Tiểu Viên sáng nay còn nhắc tới ngài đấy, đi nào, để tiểu nhân đỡ ngài lên thuyền”.
“Hôm nay không tìm Tiểu Viên, đưa ta đến thuyền Mẫu Đơn”.
Tiểu nhị hơi sững người, rồi cười tiếp: “Mẫu Đơn cô nương cũng tốt lắm ạ, tiểu nhân nghe nói gần đây nàng ấy mới học một khúc nhạc mới, vừa hay đàn cho Phòng gia nghe”.
Phòng Thượng Hữu không đáp, chỉ quay đầu nhìn Vệ Đông Quân một cái. Vệ Đông Quân bất chợt bối rối.
Phòng Thượng Hữu sắc mặt nghiêm lại: “Ngẩn người làm gì, trả tiền đi”.
Vệ Đông Quân vội rút từ tay áo ra hai lượng bạc vụn, đưa cho tiểu nhị. Tiểu nhị lập tức mừng rỡ, thái độ càng thêm cung kính, từng bước dẫn Phòng Thượng Hữu lên thuyền.
Vừa đặt chân lên thuyền, một mùi hương thanh nhã đã xộc thẳng vào mũi. Một nữ tử vận áo đỏ yểu điệu bước tới trước mặt Phòng Thượng Hữu, khom người thi lễ, giọng ngọt ngào trách móc: “Ây da, Phòng gia, đã lâu không tới thăm Mẫu Đơn rồi”.
“Nay chẳng phải tới đây rồi sao?”. Phòng Thượng Hữu cười ha hả, ôm lấy vòng eo thon của Mẫu Đơn, bước vào khoang thuyền.
Trong khoang, đã có hai nam tử mặc áo gấm ngồi sẵn, mỗi người đều ôm một thuyền nương trong lòng. Thấy Phòng Thượng Hữu vào, hai người lập tức đứng dậy chào hỏi. Nghe mấy câu hàn huyên, Vệ Đông Quân biết ngay, đây là bạn thân của Phòng Thượng Hữu, ba người thường xuyên rủ nhau lên thuyền.
Rượu qua ba tuần, mấy gã nam nhân miệng mồm càng lúc càng tục tĩu, tay chân cũng ngày càng sàm sỡ. Mặt Vệ Đông Quân nóng ran. Mắc cỡ.
Vì có chị gái nên nàng từng gặp Phòng Thượng Hữu vài lần, khi đó hắn luôn ngồi ngay ngắn, ra vẻ nghiêm túc ít nói. Thì ra sau lưng lại là một kẻ bụng đầy dâm tà.
Hừ! Sợ bị lộ sơ hở, Vệ Đông Quân âm thầm nhích sang bên mấy bước, đầu óc bắt đầu vận động. Mơ đến đây mà còn chưa dính dáng gì tới Tiểu Viên, sao lại vô lý thế?
Phòng Thượng Hữu ban ngày chịu cú sốc lớn như vậy, dù đêm có mộng xuân thì cũng nên là với Tiểu Viên mới phải. Vậy Mẫu Đơn là ai trong đời hắn?
“Phòng huynh, Mẫu Đơn và Tiểu Viên, ai hầu hạ huynh thoải mái hơn?”.
“Tất nhiên là Tiểu Mẫu Đơn của ta rồi”. Phòng Thượng Hữu uống đến năm phần say, nói năng lắp bắp: “Các ngươi xem, Tiểu Mẫu Đơn mềm mịn như nước ấy”.
“Gia đúng là cái miệng biết dỗ người ta”. Mẫu Đơn ánh mắt mang theo ý tứ mờ ám, nhỏ nhẹ nói: “Thiếp nghe nói, mấy hôm nữa gia định chuộc Tiểu Viên về nuôi trong phủ ư?”.
“Phòng huynh, chuyện này thật sao?”.
“Nói bậy, ta có ý đó, nhưng cũng không thể mất mặt đến vậy”.
“Phải đó, Phòng huynh là người thế nào, chơi chơi thì được, chuộc về thì mất tư cách kẻ đọc sách”.
Mẫu Đơn chu môi: “Gia nói thế, chẳng sợ làm Tiểu Viên tỷ đau lòng sao?”.
“Nàng ta à”, Phòng Thượng Hữu hôn chụt một cái lên mặt Mẫu Đơn: “Giống nàng thôi, nam nhân nào có tiền, lòng nàng ở nơi đó”.
“Đáng ghét!”. Mẫu Đơn tay đ.ấ.m nhẹ vào người hắn: “Lòng thiếp là thật đấy, chỉ ở mình gia thôi, không tin thì sờ thử xem”.
Phòng Thượng Hữu tiện tay mò sang: “Ừm, thật hơn của Tiểu Viên”.
“Là thật, hay là to hơn vậy, Phòng huynh?”. Một nam tử bên cạnh trêu chọc.
“Vừa thật vừa to”.
“Xong rồi, để Tiểu Viên nghe được chắc đau lòng c.h.ế.t mất”.
Phòng Thượng Hữu uống cạn một chén, ợ một cái: “Nàng ta có gì mà đau lòng, không nói những năm qua ta đã đổ bao nhiêu bạc vào người nàng ta?”.
Mẫu Đơn chu môi đỏ, nũng nịu: “Tiểu Viên tỷ sẽ buồn lắm đấy, tỷ ấy luôn mong Phòng gia chuộc thân cho tỷ ấy mà”.
“Cửa Phòng gia ta, nàng ta có thể bước vào sao?”. Men rượu bốc lên, Phòng Thượng Hữu hừ một tiếng: “Nàng ta cứ ngoan ngoãn làm thuyền nương đi, già rồi thì làm tú bà, sau này... Phòng gia ta còn đến ủng hộ”.
“Phòng Thượng Hữu, cửa Phòng gia các ngươi, vì sao ta lại không thể bước vào được?”.
Một giọng nói đầy giận dữ vang lên bên ngoài khoang thuyền. Máu cả người Vệ Đông Quân sôi lên hừng hực. Tới rồi, tới rồi, Tiểu Viên tới rồi!