Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 35: Bị dọa sợ

“Đừng lo, ta đợi ngươi từ trong mơ của hắn trở ra”.

Hừ! Nói thì dễ nghe, đây đâu phải là nhìn trộm giấc mơ của Trần Khí, mà là giấc mơ của Phòng Thượng Hữu cơ mà. Trần Khí cái tên thô kệch ấy thì dễ lắm, suốt ngày la lối om sòm, đến mơ cũng chẳng phức tạp được bao nhiêu. Nhưng Phòng Thượng Hữu thì khác. Hắn dùng bí mật để đổi lấy địa vị, đã đổi như thế nào, đổi với ai thì ai biết được? Biết đâu tay hắn từng vấy m.á.u người. Mà chuyện đó còn chưa phải điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là mối quan hệ giữa hắn và Hướng Tiểu Viên. Lỡ đâu hắn chẳng mơ gì khác, mà lại mơ một giấc xuân mộng với Hướng Tiểu Viên, thì một cô nương trong trắng như ta biết phải để mắt vào đâu…

“Vệ Đông Quân, sao mặt ngươi đỏ thế, có phải nóng quá không? Để ta mở cửa sổ cho thông khí”.

Vệ Đông Quân nhìn gương mặt lo lắng của Trần Khí, thầm nghĩ: ngươi đúng là đồ ngốc chẳng hiểu gì cả, đâu biết nỗi khổ của ta.

Tên ngốc ấy mở cửa sổ xong lại quay lại ngồi bên bàn tròn, ngó trước ngó sau thấy không có ai, lập tức móc ra một cuốn sách nhỏ, nhét vội vào tay Vệ Đông Quân.

“Trước khi ngủ xem qua vài trang đi”.

“Cái gì đây?”.

Vệ Đông Quân vừa lật ra một trang đã vội vàng đóng sầm lại, khuôn mặt vốn hơi đỏ lập tức đỏ bừng đến tận mang tai.

“Hôm nay xảy ra bao nhiêu chuyện thế này, ta đoán chừng lát nữa Phòng Thượng Hữu tám phần sẽ nằm xuân mộng. Cái đó…”.

Hắn gãi gãi lớp râu lún phún: “Chưa từng ăn thịt heo thì ít ra cũng phải thấy heo chạy, ta vừa mới mua về đấy, có tâm chưa”.

Mua cái thể loại này á!? Vệ Đông Quân tức đến co giật cả gan ruột: “Có tâm thế thì để tâm vào chỗ khác giùm đi!”.

“Thấy heo chạy rồi thì sẽ không đến mức giật mình la lên giữa chừng”. Trần Khí thầm nghĩ đúng là ch.ó c.ắ.n Lã Động Tân: “Ta đây là vì lo cho ngươi, lỡ ngươi gặp chuyện gì trong mơ của Phòng Thượng Hữu thì sao…”.

“Xúi quẩy. Toàn nói gở”. Vệ Đông Quân chỉ hận không thể chặt hắn ra từng khúc cho ch.ó ăn: “Ngươi không thể nói câu gì tốt lành hơn à?”.

“Xúi quẩy! Xúi quẩy!”.

Trần Khí cũng biết mình lỡ miệng, vội chữa: “Ta không chỉ mong ngươi bình an, mà còn mong ngươi vinh hoa phú quý, sống lâu trăm tuổi”.

Có tiếng gõ cửa.

Mã Trụ đẩy cửa bước vào: “Gia, vừa rồi công tử họ Thiên…”.

“Cái gì mà công tử họ Thiên, cứ gọi là họ Thiên thôi”.

Mã Trụ sững người một chút, rồi nói tiếp: “Vừa rồi họ Thiên kia đưa tin tới, nói Phòng đại nhân tối nay nghỉ ở thư phòng”.

Thư phòng? Vệ Đông Quân vội trải cuộn tranh nhỏ bên tay ra, Trần Khí ghé đầu tới, tìm được vị trí thư phòng rồi chỉ tay lên đó. Vệ Đông Quân âm thầm ghi nhớ trong lòng.

Lúc này, Ninh Phương Sinh bước vào, thấy Vệ Đông Quân đang xem bản đồ do mình vẽ tay thì lập tức nhẹ giọng nói: “Không cần nhớ nhiều như vậy. Hồn có thể xuyên tường, qua cửa, không gì ngăn được. Ngươi chỉ cần nhớ đúng bức tường ấy là được”.

“Bịch...”. Mã Trụ ngồi phịch xuống đất, mặt tái mét.

Ninh Phương Sinh chẳng buồn liếc hắn, đi tới bên cửa sổ, cắm cây nhang trong tay vào lư hương: “Phòng hờ bất trắc, thắp cây hương an thần cho chắc ăn”.

Vệ Đông Quân thầm nghĩ: các ngươi đúng là chuẩn bị kỹ càng thật.

“Ta ở ngay phòng bên, có chuyện gì thì gõ tường. Hai tỳ nữ của ngươi cũng ở phòng sát vách, đã thắp hương an thần rồi”.

Ninh Phương Sinh quay lại: “Trần đại nhân với ngươi là thanh mai trúc mã, để hắn ở lại đây trông chừng”.

Bị hắn nói thế, Vệ Đông Quân lại thấy căng thẳng.

Ninh Phương Sinh bước đến trước mặt nàng, cúi đầu, giọng trầm xuống: “Vệ Đông Quân, ngươi nhớ kỹ, trong giấc mơ của hắn, dù biến thành người hay vật, chỉ được nhìn, chỉ được nghe, không được nói chuyện, càng ít lời càng tốt”.

Vệ Đông Quân ngẩn người, vừa định ngẩng đầu hỏi “tại sao”, thì nhìn thấy dưới ánh nến, hắn mặc một bồ đồ đen, sắc mặt trắng hơn giấy, dùng đôi mắt đen nhánh bình thản nhìn nàng. Cảm giác bồn chồn trong lòng Vệ Đông Quân bỗng lắng lại, nàng gật đầu.

Thấy nàng gật đầu, Ninh Phương Sinh xoay người rời đi. Tới cửa, hắn dùng chân đá nhẹ vào Mã Trụ bị dọa đến ngất, thấy không phản ứng, hắn bèn lắc đầu, chắp tay sau lưng bước qua người Mã Trụ.

Trần Khí lấy tay che trán.

Mất mặt c.h.ế.t đi được!

*****

Phòng phủ.

Thư phòng.

Phòng Thượng Hữu đập tay xuống bàn, gương mặt đầy vẻ bực bội: “Chu Cầu, ngươi kể lại đoạn sau lần nữa cho ta nghe”.

Chu Cầu là tâm phúc của Phòng Thượng Hữu, lúc nào cũng theo sau ông ta, hôm nay cũng là người đứng chờ cạnh xe ngựa. Chờ mãi không thấy người, trái trông phải ngóng đều không thấy, lòng Chu Cầu nóng như lửa đốt, chỉ lo lão gia gặp chuyện không may trong cung. Thấy trời đã tối đen, Chu Cầu không nhịn được bèn lập tức mang theo mười lượng bạc đến cổng cung dò hỏi.

Ai ngờ vừa hỏi đã thấy choáng váng. Thị vệ giữ cửa nói Phòng đại nhân đã rời cổng Đan Phượng từ một canh giờ rưỡi trước rồi.

“Tiểu nhân cảm thấy không ổn, nghĩ rằng lão gia chắc chắn không tùy tiện đi nhờ xe người khác trở về mà chắc là xảy ra chuyện gì đó. Nên định lòng vòng tìm quanh cổng Đan Phượng, nếu không thấy thì mới quay về báo với phủ, trình lên quan”.

Chu Cầu hồi tưởng: “Tiểu nhân tìm thấy lão gia trong rừng cây nhỏ. Khi ấy lão gia nằm bất động trên đất, tiểu nhân vội chạy đến xem hơi thở thì lão gia vừa mở mắt tỉnh lại”.

Phần sau Phòng Thượng Hữu vẫn còn nhớ. Ông ta không cho Chu Cầu làm to chuyện, mà lập tức trở về phủ, gọi thái y đến bắt mạch, kiểm tra sức khỏe. Sức khỏe không có gì lạ, ông ra lệnh cho Chu Cầu tiễn thái y, còn bản thân thì không ăn tối, ngồi suốt trong thư phòng đến giờ.

Chuyện này… rất quái lạ. Hướng Tiểu Viên đã c.h.ế.t năm năm, cỏ trên mộ không biết đã mọc bao nhiêu lớp, vậy mà lại có người vì nàng mà bắt cóc hắn? Đó là điều thứ nhất.

Thứ hai, kẻ đó bắt cóc hắn, hỏi mấy câu rồi thả về mà không hề tổn hại gì, là có ý gì? Là để báo thù cho Hướng Tiểu Viên, hay còn mưu đồ nào khác? Nghĩ tới đây, Phòng Thượng Hữu càng bất an, bật dậy khỏi ghế, đi tới đi lui trong phòng.

“Lão gia, có cần tiểu nhân âm thầm điều tra chuyện xảy ra ở cổng Đan Phượng hôm nay…”.

“Điều tra cho ta, điều tra đến nơi đến chốn”.

“Vâng”.

Chu Cầu đẩy cửa rời đi, trong thư phòng chỉ còn lại một mình Phòng Thượng Hữu, càng đi đi lại lại càng bứt rứt, cuối cùng ngồi lại trước bàn. Nếu chỉ là chuyện của Hướng Tiểu Viên thì ông ta chẳng sợ, một thuyền nương thì có thể gây nổi sóng to gió lớn gì? Ông ta lo là chuyện mình vừa được Hoàng thượng gọi vào cung, thì chuyện năm xưa với Hướng Tiểu Viên đã bị khơi lại…

Đây là ngẫu nhiên sao? Không, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, chắc chắn là có người đã tính trước từ lâu.

Hướng Tiểu Viên! Hướng Tiểu Viên! Ngươi muốn làm oan hồn vương vấn đến bao giờ?

Trên nóc nhà, một bóng đen nhỏ gầy lặng lẽ nằm sấp xuống. Hắn nhẹ nhàng gỡ một viên ngói, rồi lại một viên… Đợi ánh sáng lọt ra, hắn đưa mẩu nhang đã châm lửa vào bên trong, rồi cởi áo khoác, nhẹ tay chặn quanh đầu nhang...

Nửa canh giờ sau, Chu Cầu quay lại. Vừa đẩy cửa vào đã thấy lão gia nằm gục trên bàn ngủ rồi, không khỏi thấy sững sờ. Thời gian mất tích ấy, lão gia đã gặp chuyện gì, thấy người nào, vẫn chưa hề nói một lời. Nhưng nhìn tình hình hiện giờ thì có vẻ không nghiêm trọng lắm, nếu không với tính khí lão gia thì e là đã trằn trọc cả đêm.

Hắn khép cửa, kéo ghế ngồi canh ở gian ngoài.

*****

Tại khách đ**m Bình An, Vệ Đông Quân như ngồi trên đống lửa. Ngày thường nàng chỉ cần chạm gối là ngủ được, hôm nay lại khác, ngay cả khi đã đốt hương an thần thì vẫn chẳng ích gì. Vì quá căng thẳng.

Thấy giờ Tý đã trôi qua một khắc, nàng bực bội vỗ trán: “Ta nói mạnh miệng trước mặt Ninh Phương Sinh hơi sớm rồi, hôm nay chắc là trễ việc mất”.

“Không trễ đâu”. Trần Khí vừa ngáp, vừa bưng chén trà đi đến: “Ngươi dậy đi, uống chút nước rồi ngủ cho yên”.

Vệ Đông Quân vừa ngồi dậy, Trần Khí nheo mắt, vung tay chặt chính xác vào sau gáy nàng. Vệ Đông Quân mềm người, ngã vật xuống giường.

“Ngươi mà còn không ngủ thì ta chịu không nổi nữa đâu”.

Trần Khí đặt chén trà xuống, m.ô.n.g vừa chạm ghế, đầu đã gục xuống bàn.