Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 34: Hồ Ly

Tới lúc này, Phòng Thượng Hữu cuối cùng cũng ý thức được mình chẳng khác gì cá nằm trên thớt, nguy hiểm cận kề.

“Cầu xin ngươi nói một câu đi, ngươi muốn gì ta cũng cho, chỉ cần cho ta một con đường sống, chuyện gì cũng có thể thương lượng. Ba ngàn lượng? Năm ngàn lượng? Một vạn lượng…”.

Ánh lửa rọi lên người Phòng Thượng Hữu, những biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt hắn đều hiện rõ mồn một.

Ninh Phương Sinh nheo mắt. So với Vương Lược, Phòng Thượng Hữu rõ ràng là con cáo già thành tinh...trước thì khoa trương thị uy, sau dùng lợi ích dụ dỗ, cuối cùng khi bất đắc dĩ mới bắt đầu cầu xin tha thứ, mà còn khéo léo nâng giá. Từng bước một, hắn đều đang dò xét giới hạn cuối cùng của đối phương, chẳng trách tuổi còn trẻ đã ngồi lên chức Tế tửu cao quý.

“Ngươi có biết Hướng Tiểu Viên không?”.

Vừa nghe thấy cái tên ấy, sống lưng Phòng Thượng Hữu lập tức lạnh toát, run rẩy đáp lời: “Biết… nàng là một thuyền nương, đã c.h.ế.t từ năm năm trước rồi, là nhảy hồ tự vẫn, không liên quan gì tới ta cả”.

Nói xong, Phòng Thượng Hữu nhìn người đang ngồi trên ghế thái sư, chờ đối phương hỏi tiếp. Nào ngờ, người kia chỉ hỏi một câu, rồi lặng im không nói nữa.

Phòng Thượng Hữu không đoán được chiêu trò của đối phương, hoảng loạn hoàn toàn, đành phải nói tiếp: “Ta và nàng… từng bên nhau bảy năm. Nhưng trước khi nàng nhảy hồ, giữa chúng ta đã chẳng còn gì vướng bận. Cái c.h.ế.t của nàng không liên can gì tới ta”.

Bên ngoài. Trần Khí kinh ngạc đến trợn mắt há mồm. Hắn nằm mơ cũng không ngờ, Ninh Phương Sinh chỉ nói một câu mà đã ép được Phòng Thượng Hữu thừa nhận mối quan hệ với Hướng Tiểu Viên. Sao hắn làm được vậy? Chỉ treo một ngọn đèn cô độc, rồi cho Phòng Thượng Hữu uống chút nhuyễn cân tán, chẳng phải hoang đường lắm sao?

Trần Khí liếc mắt nhìn Vệ Đông Quân, không ngờ đối phương chẳng buồn để ý. Vệ Đông Quân đang làm gì vậy? Nàng đang âm thầm giơ ngón cái cho Ninh Phương Sinh trong lòng. Môi Tr**ng X* lạ, người xa lạ, lại thêm nguy hiểm chưa rõ ràng… Tất cả đang gây áp lực tâm lý cho Phòng Thượng Hữu từng chút một, khiến hắn dần sinh ra sợ hãi và bất an. Con người một khi đã sợ hãi cực độ, sẽ tự tháo bỏ mọi phòng bị. Ninh Phương Sinh, mới thật sự là cáo già. Nàng đã lo lắng thừa rồi.

******

Trong phòng.

Con cáo già nhìn biểu cảm trên mặt Phòng Thượng Hữu, ánh mắt càng lạnh lẽo. Kẻ này vừa nói vừa quan sát phản ứng của mình, muốn từ đó suy đoán đối phương biết được bao nhiêu chuyện giữa hắn và Hướng Tiểu Viên, rồi quyết định nói đến mức nào để giữ mình an toàn. Quả là không thành thật.

Ninh Phương Sinh hừ một tiếng không cao không thấp.

Tiếng hừ vang lên khiến cả người Phòng Thượng Hữu như run bắn, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

“Ta… ta thấy nàng có số phận đáng thương nên mới thân thiết với nàng. Vừa thân thiết là suốt bảy năm. Bảy năm qua, nàng giúp ta rất nhiều. Làm thuyền nương trên thuyền, dễ dàng nghe ngóng được đủ loại bí mật, có khi nàng đều kể lại cho ta”.

Nói đến đây, vẻ mặt Phòng Thượng Hữu đột nhiên trở nên đau buồn.

“Phòng gia ta vốn gốc gác ở An Huy, ở quê cũng là một gia đình có danh tiếng. Nhưng so với các bậc quyền quý ở kinh thành thì vẫn còn kém xa. Sau khi ta đỗ Thám hoa, được Hà gia để mắt tới. Nhưng người Hà gia đều xem thường ta từ trong thâm tâm, kể cả vợ của ta cũng nghĩ ta trèo cao. Ta không muốn bị người ta nói sau lưng rằng quan vị của ta đều nhờ Hà gia mà có, nên đã lợi dụng những bí mật đó, từng bước leo lên vị trí hiện tại. Ta biết ơn Tiểu Viên, cũng thật tâm muốn giúp nàng chuộc thân. Nhưng vợ ta không đồng ý, người Hà gia cũng không đồng ý, ta thật sự hết cách. Tiểu Viên cho rằng ta lừa nàng, tức giận đi tìm người Hà gia, tìm vợ ta, phơi bày ra ngoài hết chuyện ta lợi dụng nàng để thăng tiến. Người Hà gia vốn định diệt khẩu nàng, là ta quỳ xuống van xin mãi, họ mới tha cho nàng một mạng. Nhưng nàng tuyệt vọng, không lâu sau lập tức nhảy hồ tự vẫn”.

Hai hàng nước mắt đục ngầu chảy dài trên mặt Phòng Thượng Hữu.

“Nói cho cùng, cái c.h.ế.t của nàng cũng do ta mà ra. Nhưng ta cũng phải chịu báo ứng... vợ ta từ đó không cho ta chạm vào người nàng, Hà gia thì càng thêm lạnh nhạt châm chọc, ta sống mà khổ như c.h.ế.t”.

Căn phòng rộng lớn lại rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Phòng Thượng Hữu không nhận được lời nào đáp lại, chỉ cảm thấy mạch m.á.u toàn thân như sắp nổ tung.

“Ta cũng khổ mà”.

Hắn gào lên: “Bảy năm đấy, chẳng lẽ không có chút tình cảm nào sao? Sao nàng có thể đối xử với ta như thế, danh dự mặt mũi của ta đều bị nàng vứt sạch rồi”.

Tiếng gào vừa dứt, Ninh Phương Sinh mới quyết định nói ra câu thứ hai.

“Cho nên… ngươi hận nàng?”.

Một câu khiến cả người Phòng Thượng Hữu run bắn, ánh mắt d.a.o động.

“Hai năm đầu, ta có hận, hận đến nghiến răng nghiến lợi, tim như bị kim đâm. Nhưng sau đó ta cũng buông bỏ rồi. Người c.h.ế.t thì mọi ân oán cũng hết. Ta tính toán với một người c.h.ế.t làm gì?”.

Xoẹt... Một tiếng kim loại sắc lẹm vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Phòng Thượng Hữu ngẩng đầu. Trong ánh sáng lờ mờ, người trên ghế thái sư chậm rãi đứng dậy, một tay cầm kiếm, một tay cầm vỏ kiếm, từng bước một tiến về phía hắn.

Mũi kiếm sắc bén kéo lê trên nền đá xanh, phát ra âm thanh khiến người ta rợn tóc gáy. Phòng Thượng Hữu sợ hãi co rúm người lại, rúc vào một góc, ôm đầu run lẩy bẩy.

Ninh Phương Sinh bước tới gần, nhìn nam tử đang co quắp dưới đất, giơ kiếm lên, đồng thời hừ một tiếng. Phòng Thượng Hữu chỉ thấy sau gáy đau nhói, rồi ngất lịm bất tỉnh.

“Vào đi”.

Cửa bị đẩy ra, Vệ Đông Quân và Trần Khí lần lượt bước vào. Ánh mắt hai người cùng rơi lên người Phòng Thượng Hữu, trong đầu bất giác nảy ra cùng một suy nghĩ... Đánh ngất người ta nhanh vậy sao, không thẩm vấn thêm chút nào à?

Vệ Đông Quân cất tiếng hỏi: “Hắn nói thật chứ?”.

Ninh Phương Sinh đáp: “Nửa thật nửa giả”.

Vệ Đông Quân: “Làm sao biết được?”.

Ninh Phương Sinh: “Nói dối hết thì không qua được cửa của ta, nói thật hết thì hắn không qua nổi cửa của chính mình”.

Vệ Đông Quân: “Câu này ta nghe không hiểu lắm”.

Ninh Phương Sinh tra kiếm vào vỏ: “Vệ Đông Quân, đêm nay chuẩn bị vào giấc mơ thôi”.

Vào giấc mơ rồi ư? Trán Vệ Đông Quân lập tức túa mồ hôi lạnh, c.ắ.n răng đáp một chữ: “Được”.

“Trần đại nhân”. Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn Trần Khí: “Ngươi phụ trách đưa hắn về”.

Trần Khí trợn mắt phản đối: “Việc khổ sai thế này, sao lại tới lượt ta?”.

“Bởi vì…”, giọng Ninh Phương Sinh lạnh nhạt: “Ngươi chỉ có chút giá trị này thôi”.

Họ Ninh kia, ngươi có tin ta đ.ấ.m ngươi một cái không? Trần Khí siết chặt nắm đấm, rồi lại thả ra, nhục nhã ngậm miệng.

“Thiên Tứ”.

“Tiên sinh”.

“Bao trọn quán trọ gần Phòng phủ nhất, trời tối thăm dò Phòng phủ một lượt, tập trung vào viện mà Phòng Thượng Hữu ở”.

“Tuân lệnh”.

Nhìn Thiên Tứ rời đi, Ninh Phương Sinh cúi đầu nhìn Vệ Đông Quân: “Cần hương an thần không?”.

“Chắc Phòng Thượng Hữu cần”. Vệ Đông Quân nói: “Chuyện lớn thế này, mấy ai ngủ nổi”.

Ninh Phương Sinh: “Chuyện đó, Thiên Tứ lo được”.

Bên cạnh, Trần Khí nháy mắt với Vệ Đông Quân: Ta nói rồi mà, tên nhóc đó ra tay cũng ghê lắm.

Vệ Đông Quân lần nữa làm như không thấy ánh mắt của Trần Khí, trong lòng lại hơi lo lắng…

Một bàn tay lớn nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, ấn xuống một cái rồi buông ra.

“Đừng lo”. Trong đáy mắt đen thẳm của Ninh Phương Sinh ánh lên chút dịu dàng: “Ta chờ ngươi bước ra từ giấc mơ của hắn”.