Cổng nam của hoàng cung có một cái tên rất hay: Cổng Đan Phượng.
Được bước qua cổng Đan Phượng là khát vọng của tất cả sĩ tử thiên hạ, bởi đó là tượng trưng cho địa vị, danh tiếng và vinh quang.
Cách cổng Đan Phượng hai dặm có một bãi đất rộng lớn, là nơi văn võ bá quan đỗ xe ngựa.
Lúc này, Vệ Đông Quân và Trần Khí đang trốn trong một khu rừng nhỏ giữa cổng Đan Phượng và bãi đất ấy, nóng ruột chờ đợi. Mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ chờ gió đông. Đây là con đường mà bất kỳ ai từ trong cung đi ra đều phải qua. Chỉ cần Phòng Thượng Hữu đi ngang đây, Mã Trụ sẽ lao ra đ.á.n.h ngất ông ta, khiêng lên xe ngựa, thần không hay, quỷ không biết đưa thẳng đến phủ Ninh Phương Sinh. Dù sao Phòng Thượng Hữu cũng chỉ vào cung một mình. Dù sao tên tiểu đồng đi theo vẫn nghĩ lão gia mình còn đang trong cung. Dù sao thì đây cũng là cách vẹn toàn và an toàn nhất mà hai cái đầu nghĩ ra được. Còn chuyện tên tiểu đồng có chờ sốt ruột mà đi dò hỏi ngoài cổng cung, rồi sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, không nằm trong phạm vi suy nghĩ của hai người. Vì… không còn tâm trí để lo. Chỉ là đã hơn hai canh giờ trôi qua, con đường này ngay cả bóng người còn chưa thấy.
Trần Khí nấp sau thân cây, mồ hôi vã như tắm: “Sao vẫn chưa ra?”.
Vệ Đông Quân cũng nóng nực: “Không biết”.
Trần Khí: “Không ra sớm thì mặt trời lặn mất”.
Vệ Đông Quân: “Ừ”.
Trần Khí: “Không phải Hoàng thượng giữ ông ta lại qua đêm chứ?”.
Vệ Đông Quân liếc mắt nhìn lên trời.
Trần Khí: “Làm gì thế?”.
Vệ Đông Quân: “Thay vì hỏi ta, chi bằng ngươi lên thương lượng với ông trời đi”.
Trần Khí: “…”
Hắn không muốn thương lượng với ông trời, bèn nói sang chuyện khác: “Còn tên nhóc Thiên Tứ đâu?”.
Vệ Đông Quân bị hắn nhắc nhở mới sực nhớ ra: “Đúng ha, Thiên Tứ chắc vẫn đang quanh đây, hắn trốn đâu rồi?”.
Trần Khí: “Ngươi có cảm thấy tên nhóc đó kỳ quặc không?”.
Vệ Đông Quân: “Ví dụ?”.
Trần Khí: “Tuổi còn nhỏ, đ.á.n.h xe lại rất vững, tay có lực. Không chỉ vậy, đi đường cực kỳ nhẹ, như con mèo ấy”.
Vệ Đông Quân: “Không phải do hắn nhỏ người, dáng người gầy gò sao?”.
Trần Khí: “Xàm, đó là vì dưới chân hắn có công phu”.
Vệ Đông Quân giật mình.
“Dù sao thì…”, Trần Khí sờ chiếc cằm lún phún râu: “Chủ tớ bọn họ đều thần bí, sau này gặp Vệ Tứ gia xong, ngươi nên tránh xa họ một chút”.
Lúc này, trên ngọn cây chợt vang lên tiếng sột soạt, có người từ trên tuột xuống. Vệ Đông Quân và Trần Khí vừa nhìn thấy lập tức cứng đờ.
Thiên Tứ không thèm nhìn hai người, chỉ hơi ngẩng cằm về phía cổng Đan Phượng, lạnh nhạt nói ba chữ: “Ra rồi đó”.
Bị bắt gặp nói xấu sau lưng, Trần Khí muốn hóa giải không khí lúng túng: “Hay là ngươi đến giúp một tay?”.
Thiên Tứ hừ một tiếng, xoay người chui vào bụi cây, loạt soạt mấy tiếng đã không thấy đâu nữa.
Vệ Đông Quân: “Ngươi đắc tội với hắn rồi”.
Trần Khí tức tối: “Cũng tại ngươi cả”.
Đúng lúc đó, Mã Trụ từ đằng xa chạy tới: “Gia, người đến rồi, hai người mau lên xe”.
Tim Trần Khí đập dồn dập, vừa định nói thì bị Vệ Đông Quân giành lời trước: “Mã Trụ, nhất định phải cẩn thận, tuyệt đối không để người ta phát hiện. Nếu lộ ra, gia nhà ngươi sẽ bị ăn roi đấy”.
Trần Khí: “…”
Vệ Đông Quân thấy hắn còn ngẩn ra, bèn kéo tay áo hắn: “Đi nào!”.
Hai người men theo đường nhỏ bước ra ngoài, nhanh chóng tới bên xe ngựa. Vệ Đông Quân vừa dùng cả tay lẫn chân leo lên xe, chưa kịp ngồi vững thì đã nghe tiếng bước chân gấp gáp truyền đến. Rèm xe bị người từ bên ngoài vén lên.
Giọng nói của Trần Khí được nén thấp nhưng không giấu nổi phấn khởi: “Thành công rồi!”.
Vừa dứt lời, Mã Trụ cũng phóng đến gần, nghiêng người đẩy một người vào xe, thả xuống một cách vững vàng. Ngay sau đó, Trần Khí cũng nhảy vào.
Mã Trụ thì tung người lên ghế điều khiển, một tay cầm cương, một tay giơ roi: “Đi...”.
Mọi động tác đều liền mạch như nước chảy mây trôi, Vệ Đông Quân thầm nghĩ, Vệ gia đã suy tàn đến nước này rồi, sau này đi làm đạo tặc với Trần Khí có lẽ cũng là một con đường phát tài.
Vừa ngẩn người một chút, Trần Khí đã ghé sát lại xem mặt Phòng Thượng Hữu.
“Mặt mũi ông ta đâu có giống loại đại gian đại ác gì đâu, trông nho nhã lắm, Vệ Đông Quân, ngươi nhìn xem?”.
Dù sao Phòng Thượng Hữu cũng là bậc trưởng bối, Vệ Đông Quân không tiện nhìn thẳng mặt ông ta, giờ nàng chỉ lo một chuyện, Ninh Phương Sinh có thể đấu lại ông ta không? Đấu kiểu gì?
******
Khi Phòng Thượng Hữu mở mắt ra, suýt tưởng mình đang nằm mơ. Đây là một gian phòng rất cao, rất rộng, bên trong trống rỗng, không có lấy một món đồ. Cửa sổ, cửa ra vào đều bị bịt kín, ánh sáng lờ mờ, chỉ có một chiếc đèn nhỏ treo lủng lẳng trên đầu ông ta. Đây là đâu?
Phòng Thượng Hữu chống tay lên phiến đá xanh ngồi dậy, phía sau gáy truyền tới một cơn đau nhói, khiến đầu óc ông ta tỉnh táo hơn. Lúc nãy từ trong cung ra, đang mải nghĩ ngợi thì chợt bị đ.á.n.h một cú sau gáy… Bị bắt cóc rồi! Vừa nghĩ tới đó, Phòng Thượng Hữu vội cúi xuống kiểm tra cơ thể mình, tay chân còn nguyên, cũng không thấy bị thương hay chảy m.á.u gì. Ông ta thở phào, còn sống là còn hy vọng.
Đột nhiên, có gì đó lạ lạ trong không khí. Ông ta cảnh giác ngẩng đầu, phát hiện có người đang ngồi trên một chiếc ghế thái sư. Ông ta cố gắng mở to mắt để nhìn rõ mặt người kia, nhưng vì đối phương ẩn trong bóng tối, nên chỉ thấy một bóng người lờ mờ.
Phòng Thượng Hữu trấn định lại: “Ngươi là ai?”.
Người kia không đáp, cũng không động đậy, cứ ngồi nghiêm như tượng.
“Ngươi có biết ta là ai không?”. Phòng Thượng Hữu ưỡn ngực, tự cao nói: “Ta là Tế tửu Quốc Tử Giám, đường đường là quan tứ phẩm triều đình, ngươi dám bắt cóc quan lại, theo luật phải xử trảm”.
Trong bóng tối, người kia vẫn im lặng như cũ.
Phòng Thượng Hữu cảm thấy có gì đó không ổn. Nếu là cướp, nghe thấy thân phận mình thì kiểu gì cũng sẽ phản ứng.
Giọng ông ta bắt đầu run run: “Ngươi… ngươi là người, hay là… ma?”.
Vẫn không có ai đáp lại. Người ngồi trên ghế thái sư thậm chí không nhúc nhích. Tựa như kẻ đang ngồi đó không phải là người, mà là khúc gỗ, một pho tượng, hoặc là… Một u linh.
Phòng Thượng Hữu khó khăn nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh ướt đẫm cả lưng. Thời gian từng chút trôi qua. Tĩnh mịch.
Phòng Thượng Hữu bắt đầu nghẹt thở, n.g.ự.c phập phồng, càng lúc càng nhanh, cuối cùng không chịu nổi nữa lập tức hét lớn: “Ngươi là ai? Muốn làm gì?”.
Vẫn là một bầu không khí tĩnh lặng rợn người. Phòng Thượng Hữu càng lúc càng hoảng hốt, ông ta thậm chí cảm thấy không khí xung quanh đang lạnh dần đi, nhiệt độ mỗi lúc một thấp. Nếu người kia là người thì không đáng sợ. Bởi là người thì sẽ có mục đích, cùng lắm thì ông ta vứt cả sản nghiệp để giữ mạng. Nhưng nếu không phải là người… Nghĩ đến đây, Phòng Thượng Hữu nghiến răng, cố sức đứng dậy. Vừa bò được nửa đường, hai chân mềm nhũn, người đổ ập xuống đất. Cú ngã ấy khiến nỗi kinh hoàng trong lòng ông ta dâng trào đến đỉnh điểm. Chân ông ta… sao lại không còn chút sức nào vậy?