Một bóng người lao thẳng đến, Vệ Đông Quân đứng trước cửa theo phản xạ lập tức né sang bên, người kia lướt sát qua nàng, xông thẳng tới bàn rượu.
“Soạt...”.
“Rầm...”.
Cái bàn bị lật tung, rượu và thức ăn đổ vãi đầy đất.
Một người phụ nữ xinh đẹp đứng giữa cảnh hỗn độn, chỉ tay vào mặt Phòng Thượng Hữu, mắng như tát nước: “Phòng Thượng Hữu, đồ súc sinh vô lương tâm. Ta vì ngươi mà…”.
“Hướng Tiểu Viên”. Mặt mày Phòng Thượng Hữu tái mét, vội hét lên: “Có chuyện gì thì về thuyền ngươi hẵng nói. Đừng làm loạn ở đây”.
“Ta cứ phải làm loạn cho ngươi thấy, cho cả thiên hạ thấy”. Hướng Tiểu Viên lao đến, túm lấy cổ áo Phòng Thượng Hữu: “Hôm nay ta chẳng thiết sống nữa. Trước mặt bao nhiêu người, ta phải nói cho rõ ràng. Nếu không có ta…”.
Chát!
Trên má trắng mịn của Hướng Tiểu Viên in hằn năm dấu ngón tay. Phòng Thượng Hữu trầm mặt, ánh mắt độc địa: “Nói thêm một chữ nữa, ta g.i.ế.c ngươi”.
“Đến đi, đến g.i.ế.c ta đi, đến đây”. Hướng Tiểu Viên như phát điên, giằng co cùng hắn: “Hôm nay chúng ta đừng ai mong sống yên”.
Biến cố bất ngờ này khiến tất cả mọi người sững sờ. Nhất là Vệ Đông Quân, thầm nghĩ Hướng Tiểu Viên quả là dữ dằn, dám giữa chốn đông người vật lộn với khách quý.
Lúc này, hai người ăn mặc như hộ vệ xông vào. Vệ Đông Quân ngoảnh đầu nhìn, mới hiểu vì sao Hướng Tiểu Viên có thể lên thuyền, hóa ra chiếc thuyền chưa rời bến, vẫn còn neo ở bờ. Hơn nữa, các thuyền xung quanh bắt đầu vây lại, không ít người đổ ra khỏi khoang hóng chuyện.
Hai gã hộ vệ rất chuyên nghiệp, một người kéo Hướng Tiểu Viên ra, một người đi trấn an Phòng Thượng Hữu.
Phòng Thượng Hữu bất ngờ hất tay hộ vệ ra, túm chặt cổ tay Hướng Tiểu Viên, không nói một lời mà lôi xềnh xệch nàng đi. Hắn bước rất nhanh, Hướng Tiểu Viên phía sau bị kéo lảo đảo suýt ngã.
Hai gã hộ vệ theo sau, thấy thuyền bên ngoài bị vây chặt, một người lớn tiếng quát: “Có gì đâu mà xem. Giải tán đi, giải tán đi”.
Người còn lại cố làm ra vẻ thoải mái: “Chà, phu thê cãi vã đấy mà, càng cãi càng yêu, đêm nay có mà giày vò nhau ấy”.
Vệ Đông Quân trố mắt nhìn mà đầu óc vẫn tỉnh táo, lập tức nhấc chân đuổi theo. Ngay khi chuẩn bị rời thuyền, từ trong khoang vang lên tiếng cười “khanh khách”, nàng ngoảnh lại nhìn, thì ra là Mẫu Đơn đang chống hông cười đến nghiêng ngả. Toàn thân Vệ Đông Quân nổi da gà, nàng ta cười cái gì chứ!?
******
Thuyền Tiểu Viên cách thuyền Mẫu Đơn không xa, chỉ ngăn bởi vài chiếc thuyền khác. Vệ Đông Quân bám theo hai người lên thuyền.
Phòng Thượng Hữu quát lạnh với nàng: “Kêu thuyền phu chèo đi, còn ngươi canh ngoài này, không được cho ai vào”.
“Vâng”.
Vệ Đông Quân ra hiệu cho thuyền phu chèo ngay, rồi rón rén tới cạnh cửa khoang, đẩy hé một khe nhỏ. Trong khoang, búi tóc của Hướng Tiểu Viên đã rối, áo quần nhàu nhĩ, son phấn lem luốc.
“Con tiện nhân thối tha”.
Phòng Thượng Hữu bóp lấy chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, rồi giáng từng bạt tai như mưa trút.
Hướng Tiểu Viên giãy giụa, miệng phát ra tiếng “ư ử” yếu ớt.
Dù biết đây chỉ là giấc mơ, Vệ Đông Quân vẫn cảm thấy đau lòng, sợ mình không nhịn được, vội lấy tay bịt miệng. Nhưng nàng bịt quá sớm. Chỉ một khắc sau, Phòng Thượng Hữu nho nhã khi xưa như hóa thành ác quỷ, tung một cú đ.ấ.m vào bụng Hướng Tiểu Viên. Tiếng “ư ử” tắt ngấm. Hướng Tiểu Viên đau đến cuộn người lại.
“Rẹt...”. Phòng Thượng Hữu x.é to.ạc quần áo nàng, l*t s*ch sẽ, đưa tay chộp về phía bụng dưới…
Hướng Tiểu Viên gào lên t.h.ả.m thiết, toàn thân bắt đầu run rẩy. Phòng Thượng Hữu lại bật cười, một tràng cười điên dại như thể b**n th** chính hiệu. Hắn nhanh chóng cởi áo mình, rồi không biết từ đâu rút ra một cây roi mềm mảnh, quất từng nhát lên làn da trắng mịn của nàng. Hướng Tiểu Viên đau đớn như một con ch.ó hấp hối, không nhúc nhích, miệng chỉ phát ra những tiếng r*n r* nghẹn ngào.
Tại sao không phản kháng, Hướng Tiểu Viên? Lấy lại khí thế lúc ngươi lật bàn mà đ.á.n.h hắn đi. Không được nữa thì ít ra cũng hét lên cầu cứu chứ.
Mặc kệ Ninh Phương Sinh đã nói chỉ được nhìn, không được nghe, càng ít nói càng tốt. Vệ Đông Quân rủa thầm, c.ắ.n răng thấp giọng gọi: “Gia…”.
Phòng Thượng Hữu nghe thấy một tiếng “Gia”, lập tức quăng roi, túm lấy hai chân gầy guộc của Hướng Tiểu Viên, đè người xuống…
Vệ Đông Quân không chịu nổi nữa, vội quay mặt, nhắm chặt mắt. Những điều trong sách mô tả cảnh h**n ** giữa nam và nữ đều là ngươi tình ta nguyện, là loan phượng hòa minh, còn cảnh tượng trước mắt là đ.á.n.h đập, là hành hạ, là phát tiết thú tính. Đó là chuyện thường ngày sao? Hay là hình phạt vì chuyện nàng lật bàn hôm nay? Nếu là chuyện thường ngày, vậy bảy năm qua Hướng Tiểu Viên đã sống thế nào? Nếu là hình phạt, thì ai cho Phòng Thượng Hữu cái quyền ấy?
Đang nghĩ ngợi, bên trong bỗng yên lặng, sau một lúc, giọng Phòng Thượng Hữu vang lên: “Tiểu Viên, hôm nay ta cố ý đến thuyền Mẫu Đơn, cố ý lạnh nhạt với nàng”.
“...”
“Những thủ đoạn bẩn thỉu đó, nàng không nên dùng lên ta”.
“...”
“Nàng nhân lúc ta hơi ngà ngà, cắt một lọn tóc ta mang đi làm gì?”.
“...”
“Hướng Tiểu Viên, bảy năm tình nghĩa, nàng phải dùng bùa chú với ta sao?”.
“Làm sao ngươi biết được?”. Giọng Hướng Tiểu Viên nhỏ như muỗi kêu.
“Nếu muốn người không biết thì trừ phi đừng làm. Chính vì vậy, ta mới đến chỗ Mẫu Đơn”.
“Phòng Thượng Hữu, vì sao ta phải yểm bùa ngươi? Ta yểm là để ngươi c.h.ế.t sao, hay để ngươi bị thương?”.
Hướng Tiểu Viên nức nở: “Bảy năm nay, ta chẳng khác nào một con ch.ó của ngươi, ngươi bảo ta làm gì, ta đều làm. Ngươi kêu ta moi tin từ khách, ta moi, ngươi bắt ta hầu hạ mấy tên hạ cấp ấy, ta cũng hầu. Bọn đó là người sao? Chúng còn là người, chúng chưa từng coi ta là con người. Vì sao ta lại làm thế? Không phải là vì muốn ngươi chuộc ta ra sao?”.
“Ta đã hứa chuộc nàng thì nhất định sẽ làm. Những lời ta nói với Mẫu Đơn chỉ là diễn trò cho qua thôi”.
“Phải không?”. Hướng Tiểu Viên cười thê lương: “Bảy năm rồi, ta chờ ngươi suốt bảy năm, vậy mà chẳng chờ được ngươi chuộc ta”.
“Chuộc thân đơn giản vậy sao? Nàng có biết thân phận của mình không? Nàng tự đếm thử xem có bao nhiêu thuyền nương được chuộc thân?”.
“Nếu dễ dàng vậy, ta cần gì phải bám lấy ngươi?”. Hướng Tiểu Viên tức tối: “Ta giúp ngươi thăng quan, phát tài, ngươi còn làm nhục thân thể ta, chuyện nào cũng không hề dễ dàng. Nhưng ta đều làm, như một con ch.ó vì ngươi”.
“Ta biết, ta biết”. Giọng Phòng Thượng Hữu trở nên dịu dàng đến đáng sợ: “Nàng vì ta mà chịu khổ, chịu nhục… ta đều biết. Nhưng ta cũng có nỗi khổ riêng. Chủ thuyền của nàng vừa mở miệng đã đòi tám ngàn lượng, đúng là mở miệng sư tử, ta thực sự không có nổi ngần ấy bạc. Nàng chờ thêm một thời gian, đợi ta gom đủ sẽ chuộc nàng ra. Còn thiếu ba ngàn lượng nữa, nhanh thôi. Đến lúc đó, ta sẽ sắp xếp cho nàng sống ở bên ngoài, không cần nhìn sắc mặt ai, đường đường chính làm thiếp của Phòng Thượng Hữu ta”.
“Ta nhổ vào”. Hướng Tiểu Viên nhổ một bãi: “Nghe hay thật đấy, ngươi không sợ Hà thị cầm d.a.o c.h.é.m tới à?”.
“Nàng ta dám sao? Ta bỏ nàng ta luôn”.