Ninh Phương Sinh hồi hộp. Không ngờ lại là kẻ năm đó vì đau bụng mà không vào được trường thi kia.
Hắn hít sâu một hơi, đè nén tâm trạng: “Người tên Tống Bình ấy là người ở đâu? Trông thế nào? Tại sao sau này lại bỗng nhiên mất tích?”.
Người này... vậy mà lại biết Tống Bình mất tích?
Ánh mắt Sở di nương lộ ra vẻ kinh hoảng, giọng run run: “Ngươi... ngươi là vì hắn mà đến ư?”.
Ninh Phương Sinh nhìn thấy nỗi sợ trong mắt Sở di nương, bỗng nhớ lại câu nói của Nguyệt Nương: “Phu nhân nhà ta thật ra rất trọng tình nghĩa, một lòng chân thành với người Hạ gia, ai có chuyện khó khăn gì nàng đều giúp đỡ không một lời từ chối”.
Có thể cược một phen không? Cược!
Hắn lắc đầu: “Ta đến vì cái c.h.ế.t của Tam tiểu thư”.
Sở di nương lập tức xoay người lại: “Thật sao?”.
“Ngàn lần thật”.
Nam tử vận đồ đen, sắc mặt lạnh nhạt, đôi mắt đen tuyền hắt ánh nến chập chờn, trông có phần đáng sợ.
Sở di nương nghẹn thở, cố nén nỗi sợ trong lòng, bắt đầu chậm rãi kể:
“Hắn là người phủ Khai Phong, trông cũng tuấn tú, da trắng, chỉ là lông mày bên trái mọc không đẹp, ở giữa bị đứt một đoạn. Hắn ở viện nhỏ góc tây bắc suốt ba năm trời. Hắn không phải mất tích, mà là không còn mặt mũi ở lại Hạ phủ nên tự mình rời đi”.
Ninh Phương Sinh: “Tại sao lại không còn mặt mũi?”.
Sở di nương: “Bởi vì kỳ thi xuân năm đó, hắn lại không vào được trường thi”.
Lại? Không chỉ lòng bàn tay rịn mồ hôi, mà cả lưng Ninh Phương Sinh cũng bắt đầu toát lạnh.
“Tại sao lại không vào được?”.
“Là bị tên tiểu đồng bên cạnh hắn hại. Tên tiểu đồng đó tên là Mao Đầu, người xấu lắm, hôm đó cố ý không gọi Tống tiên sinh dậy, nên tiên sinh ngủ quên mất”.
“Sau đó tên Mao Đầu ấy đâu?”.
“Chạy mất rồi”.
Ánh mắt dài hẹp của Ninh Phương Sinh nheo lại. Tiểu đồng không gọi, Tống Bình thì ngủ quên... chuyện này nghe sao cứ thấy kỳ quái?
“Hắn và Hạ Trạm Anh quen nhau như thế nào?”.
Sở di nương ngẫm nghĩ: “Chuyện này kể ra cũng dài lắm”.
Năm ấy yến tiệc đêm ở sông Khúc, Tam tiểu thư cứ nằng nặc đòi đi xem. Lão gia và thái thái sống c.h.ế.t không cho. Tam tiểu thư không cam lòng, nửa đêm một mình trèo tường ra ngoài, không ngờ lại rơi từ trên cây xuống, đè trúng một người bên dưới.
Người đó chính là Tống tiên sinh.
Hồi đó, Tống tiên sinh vì không vào được trường thi nên không dám về nhà, đang trốn trong một quán trọ nhỏ. Hôm ấy niêm yết bảng vàng, tâm trạng hắn phiền muộn, lại uống chút rượu, không biết sao mà mơ mơ màng màng đến dưới gốc cây kia. Một cú rơi ấy khiến Tống tiên sinh ngất xỉu tại chỗ. Tam tiểu thư hoảng sợ đến mức bật khóc cầu cứu, khiến cả phủ bị kinh động.
“Lúc đó ta vẫn còn thích chạy ra ngoài viện hóng chuyện, không phải như bây giờ chẳng muốn động đậy, nên lúc đó cũng chạy theo hóng chuyện”.
Ánh mắt Sở di nương có phần xa xăm: “Ta lần đầu tiên thấy Tam tiểu thư sợ đến nỗi nhào vào lòng lão thái thái mà khóc nức nở”.
“Sau đó thì sao?”.
“May là Tống tiên sinh rắn rỏi, không bị thương nặng. Sau lão gia dò hỏi, mới biết người này là một vị tú tài, bèn giữ lại trong phủ để dạy Đại gia học hành, bao ăn, bao ở, mỗi tháng còn cho năm lượng bạc”.
Sở di nương tiếp lời: “Đúng rồi, sau đó Tam tiểu thư nhà ta cũng theo học với hắn một năm, ta đoán họ phải lòng nhau từ khi ấy”.
Thì ra Hạ Trạm Anh và Tống Bình từng là quan hệ thầy trò.
Ninh Phương Sinh rùng mình lạnh gáy: “Họ đã ở bên nhau bao lâu?”.
“Cũng chẳng bao lâu. Tống tiên sinh vừa rời đi, chuyện ấy cũng kết thúc”.
“Gia cảnh của Tống Bình thế nào?”.
Ánh mắt Sở di nương chợt ảm đạm: “Nếu gia cảnh tốt thì ai lại phải rời nhà đi làm tiên sinh? Ai mà không muốn ở bên người thân, sống cuộc đời yên ổn?”.
Ninh Phương Sinh nghe thấy giọng bà có phần trầm xuống, bèn không hỏi vội, chờ bà ổn định lại mới hỏi tiếp: “Chuyện của bọn họ, có bao nhiêu người biết?”.
Ninh Phương Sinh nhớ lại lúc Hướng Tiểu Viên kể chuyện về Tam tiểu thư, hoàn toàn không nhắc đến đoạn này. Nhưng tính ra thời gian thì là lúc trước hoặc ngay sau khi Hướng Tiểu Viên rời phủ.
“Không nhiều người biết”. Sở di nương cười khổ: “Ta vì không được sủng ái, viện này lạnh lẽo như âm phủ nên thường hay ra vườn dạo chơi sau khi trời tối…”.
Khi còn trẻ thì thích nơi rôm rả, chỗ nào đông người là chui vào đó. Lớn tuổi rồi không hiểu sao lại thích ở một mình, ngay cả nha hoàn cũng không cho đi theo. Bà không thích đi vào những nơi sáng sủa sợ bị người khác bắt gặp, ngày mai trong phủ lại đầy chuyện thị phi về mình. Cũng thích chọn những hôm mưa gió, tuyết rơi, bởi chỉ khi ấy, khu vườn mới thật sự không một bóng người, bà mới thấy yên tâm.
Mùa đông năm ấy, tuyết rơi lất phất, bà thấy từ xa bên cạnh hòn giả sơn, có hai người đứng đối diện nhau. Một người mặc áo choàng đỏ, ngẩng đầu, nói gì đó vô cùng hào hứng. Một người mặc áo bông xám, cụp mắt xuống lặng lẽ lắng nghe, thi thoảng mới đáp một câu.
Bà do dự một chút rồi xoay người rời đi. Đi được mười mấy bước, lại không nhịn được ngoái đầu nhìn lại. Tuyết gió lớn hơn, xung quanh trắng xóa một màu. Họ vẫn đứng đó, trong mắt chỉ có đối phương, dường như chẳng thấy gì khác nữa.
Ánh mắt Ninh Phương Sinh bắt đầu có thay đổi rõ rệt: “Bây giờ Tống Bình ở đâu, bà có biết không?”.
“Ta sao mà biết được mấy chuyện đó”.
Sở di nương thở dài: “Vả lại, chuyện ấy cũng bao nhiêu năm rồi, cỏ trên mộ Tam tiểu thư nhà ta, không biết đã mọc cao đến đâu rồi nữa”.
Ninh Phương Sinh thấy mỗi lần bà nhắc đến Hạ Trạm Anh, ngay cả hơi thở cũng đổi khác, bèn hỏi: “Bà và Tam tiểu thư nhà…”.
“Tiên sinh, có người tới!”.
Sắc mặt hai người trong phòng lập tức thay đổi. Ánh mắt Sở di nương đầy cầu khẩn, liên tục vái lạy Ninh Phương Sinh. Hạ gia quy củ nghiêm ngặt, nếu bị phát hiện bà ta giấu người trong viện thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Trong chớp mắt, Ninh Phương Sinh lập tức quyết định, quay ra ngoài gọi hai tiếng: “Thiên Tứ, rút lui!”.
Hai chữ “rút lui” ấy khiến Sở di nương âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Những người này đã có thể đến không một tiếng động thì chắc chắn cũng có thể rút lui thần không biết, quỷ không hay.
Bà vừa chỉnh lại tóc, vừa vội vàng đi ra ngoài.
“Sở di nương, Sở di nương, thái thái tới rồi, còn không mau mở cửa... cộc! cộc! cộc!... mở cửa!”.
Thái thái? Cố thị.
Bước chân Ninh Phương Sinh khựng lại, trên gương mặt tái nhợt hiện lên vẻ âm trầm lạnh lẽo: “Khoan đã”.
Một thanh trường kiếm lạnh buốt chắn ngang trước mặt Sở di nương.
Sở di nương sợ đến mức vừa định há miệng la lên thì từ phía sau, một bàn tay lớn bịt chặt miệng bà. Người vừa bịt miệng là Mã Trụ.
Mã Trụ trừng mắt nhìn Thiên Tứ: “Ngươi chặn người thì cần gì rút kiếm? Nhỡ dọa bà ta ngất thì sao?”.
Thiên Tứ lườm hắn một cái, làm như không thấy.
Lúc này, Ninh Phương Sinh bước tới sau lưng Sở di nương, giọng đột ngột trở nên dữ dội: “Nếu không muốn bị phát hiện thì giúp ta làm một việc. Nếu không thì…”.
Mấy tên khốn các ngươi! Miệng mồm không giữ lời! Cả đám đi c.h.ế.t đi cho lão nương nhờ! Sở di nương rủa thầm một trận tơi bời trong lòng.