Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 165: Tống Bình

Thật ra, chỉ cần trả bạc đủ thì không chỉ có một sân viện nhỏ nhưng đầy đủ phòng ốc, mà còn có sẵn một bữa cơm nóng hổi.

Cơm canh tuy đơn giản nhưng mùi vị đầy đủ, Vệ Đông Quân ăn liền hai bát cơm trắng. Ăn xong, vẫn chưa thấy ai quay về.

Ninh Phương Sinh đứng dậy: “Ta ra ngoài thăm dò chút chuyện”.

“Thăm dò chuyện người tình của Hạ Trạm Anh à?”.

Ninh Phương Sinh không nói có, cũng chẳng nói không, chỉ mơ hồ gật đầu một cái.

“Bất kể thăm dò được gì, đêm nay chắc chắn phải vào mộng Cố thị. Ngươi tranh thủ chợp mắt một lát đi”.

“Được”.

Vệ Đông Quân chờ hắn rời đi xong, mới bước vào gian phòng bên.

Trong phòng không có giường, chỉ có hai chiếc giường gỗ cũ và một đống đồ linh tinh. Hiển nhiên đây là viện mà chủ nhân hiếm khi sử dụng. Nàng nằm nghiêng trên giường, suy nghĩ một lát, rồi mí mắt dần khép lại.

Đánh thức nàng là giọng của Trần Khí. Vệ Đông Quân mở mắt, mới phát hiện trời bên ngoài không biết từ lúc nào đã tối om một mảng. Trên người có thứ gì đó đắp lên, nàng cúi đầu nhìn, mới thấy là một tấm chăn cũ. Ai đắp cho nàng vậy?

Không kịp nghĩ nhiều, Vệ Đông Quân hất chăn dậy, dụi mặt rồi bước ra ngoài.

Trong gian chính, ánh đèn leo lét. Trên chiếc bàn vuông cũ kỹ đã có ba người ngồi, trong đó đầu của hai người gục xuống mệt mỏi, chính là cha ruột nàng và Trần Thập Nhị.

Vệ Trạch Trung gục đầu vì trong ngục có đến bốn vị thái y đến xem bệnh, đều là chuyên trị ngoại thương. Từ đó suy ra lần này đích thực là đã chịu đòn thật, cha già trong ngục cũng khổ sở không ít.

Còn Trần Thập Nhị gục đầu là vì khoác lác quá đà, việc không làm nên hồn. Ngoài việc Hạ lão thái thái c.h.ế.t hơi sớm, Hạ Đại thiếu gia đậu kỳ thi khiến người ta bất ngờ ra thì những chuyện khác gần như không sao dò ra được.

Chỉ có một chuyện tra được, là sau khi lão thái thái góa chồng, có người làm mối cho bà, bà ta từng nói một câu khiến người người nhớ mãi: “Thà vụng trộm cũng không tái giá”.

Thông tin này thì được gì chứ? Mặt mũi Trần Thập Nhị không treo nổi nữa, cả người rũ rượi.

“Hay là…”. Hắn nhìn Ninh Phương Sinh, dò hỏi: “Trả bạc lại cho ngươi nhé?”.

“Cứ giữ đi, sẽ còn dùng đến”.

Ninh Phương Sinh nghiêng đầu: “Vệ Đông Quân, chuyện xảy ra trong tiểu hoa sảnh, ngươi kể lại lần nữa”.

“Được”.

Vệ Đông Quân nhanh chóng kể lại một lượt. Đến khi nàng nói xong chữ cuối cùng, ánh mắt Trần Khí và Vệ Trạch Trung đều trở nên ngây dại.

Cố ý ươm hoa hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu liễu đơm bông là như thế này đây.

Ban đầu để Kỳ thị đến gây áp lực lên Cố thị chỉ là để tiện tối nay xâm nhập giấc mơ, ai ngờ lại bất ngờ moi ra được chuyện người tình của Hạ Trạm Anh. Liệu có phải hắn vẫn vương vấn mãi không quên?

Trần Khí im lặng hồi lâu rồi nói: “Ninh Phương Sinh, ta thấy những chuyện khác có thể tạm gác lại, nhưng chuyện người tình này thì tuyệt đối không thể bỏ qua”.

“Đúng, đúng, đúng!”.

Vệ Trạch Trung vội vàng nói: “Theo như ta hiểu thì nam nhân cái gì không có được mới là cái khiến người ta khó quên nhất”.

“Chiều nay ta ra ngoài dò la một vòng, trong phòng Hạ lão gia, người bị thất sủng nhất là một thiếp thất họ Sở, nghe nói hồi còn trẻ từng sẩy thai”.

Giọng Ninh Phương Sinh đổi hẳn: “Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn của chúng ta. Ta muốn đến gặp bà ta”.

Ba người ở bàn nhìn nhau, mù mờ chẳng hiểu. Câu này có ý gì vậy?

“Nãy Trạch Trung có nói, thủ đoạn của Cố thị rất lợi hại, nếu ta đoán không sai, chuyện sẩy thai của Sở di nương tám phần là do tay Cố thị làm ra”.

Ninh Phương Sinh tiếp lời: “Sở di nương là cố nhân trong phủ, những chuyện trong phủ chắc chắn đều thấy trong mắt, giữ trong lòng”.

Vệ Đông Quân “ồ” lên một tiếng: “Một nữ nhân già bị thất sủng, căm hận Cố thị, lặng lẽ sống trong đại viện thâm sâu, nhất định biết không ít bí mật”.

Trần Khí cũng bừng tỉnh đại ngộ: “Chúng ta chỉ cần cạy miệng bà ta, biết đâu sẽ tìm ra được người tình của Hạ Trạm Anh”.

“Vấn đề then chốt là…”. Vệ Trạch Trung trầm ngâm: “Ninh thần y định dùng cách gì cạy miệng bà ta?”.

“Bệnh nhân quả”. Giọng Ninh thần y hờ hững.

*****

Trời tối sầm.

Nội viện Hạ phủ. Một nha hoàn mặc áo lục vội vàng bước vào viện. Trong viện tối om, không có chút ánh sáng nào. Nha hoàn dường như đã quen, mò mẫm đi vào phòng, đặt hộp cơm xuống, lại lần lượt thắp sáng từng ngọn đèn trong phòng.

“Sở di nương, cơm đến rồi, dùng một chút đi ạ”.

“Không đói, ngươi ăn đi, tiện thể khóa luôn cổng viện lại”.

“Sao lại khóa cổng sớm vậy, lỡ mà lão…”.

“Không có lỡ”. Sở di nương khịt một tiếng, cười nhạt: “Cái lão già ấy mà còn dám tới, ta cũng chẳng hầu nữa”.

Nha hoàn khóa cổng viện xong, quay lại đứng ở cửa phòng bên, thò nửa cái đầu vào, nhìn người phụ nhân trước bàn trang điểm, thở dài. Giá như tính tình của di nương dịu lại một chút thì viện này đã không đến nỗi lạnh lẽo thế này. Xem viện bên của Triệu di nương kìa, dỗ cho lão gia vui vẻ cười nói, âm thầm nhận bao nhiêu lợi lộc, ngay cả nha hoàn hầu hạ cũng được thơm lây.

Sở di nương vờ như không nghe thấy tiếng thở dài đó. Bà ta tháo cây trâm trên búi tóc xuống, xõa tóc ra, đối diện với gương đồng, dùng lược gỗ chải từng lượt một cách chậm rãi. Chỗ tóc mai dường như mọc ra một sợi tóc bạc, bà ta do dự một chút, cuối cùng vẫn nhổ mạnh ra.

Đột nhiên, trong gương xuất hiện thêm một gương mặt. Gương mặt ấy hơi tái nhợt, một nửa lộ dưới ánh nến, một nửa chìm trong bóng tối, con ngươi đen láy lạnh lẽo nhìn bà ta qua gương đồng.

“Á!”.

Sở thị giật mình run tay, sợi tóc bạc rơi nhẹ xuống. Sở di nương dù lớn tuổi nhưng vẫn còn vài phần can đảm.

“Xin… xin đừng g.i.ế.c ta… trong phòng có gì đáng giá, ngươi cứ lấy!”.

Người trong gương không nói gì, cũng không động đậy, thậm chí mắt cũng không chớp.

Hai hàm răng Sở di nương va lập cập, chẳng thốt nổi một lời. Người kia tiến lên một bước, bà ta sợ đến run bắn, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u không dám ngẩng lên.

“Ta không g.i.ế.c bà, ta tới đây để cứu một mạng người”.

Hả? Sở di nương ngỡ mình nghe nhầm, run rẩy nhìn người trong gương: “Cứu… cứu mạng ai?”.

“Trong phòng này có một hồn ma oan khuất, nói với ta rằng, nó bị bà giam cầm ở đây suốt mười tám năm trời”.

Sở di nương suýt nghẹt thở. Hồn ma? Bị bà ta giam mười tám năm? Sao có thể?

“Nếu bà muốn biết lý do, hãy trả lời vài câu hỏi của ta”.

Sở di nương run cầm cập: “Ta… ta… ta dựa vào đâu để tin ngươi?”

“Hồn ma ấy nói với ta, nàng ta tên là Hạ Xuân Sơn”.

Hạ… Xuân… Sơn. Ba chữ như ba tiếng sét giáng thẳng lên người Sở di nương.

Một lúc lâu sau, bà ta run rẩy nói: “Ngươi… ngươi muốn hỏi gì?”.

Ninh Phương Sinh âm thầm thở ra một hơi: “Tam tiểu thư của phủ, người đã nhảy giếng tự vẫn ấy, trước khi gả vào phủ Trường Bình Bá, có phải từng có tình nhân không?”.

Sở di nương nằm mơ cũng không ngờ, người kia lại hỏi về kẻ đã c.h.ế.t. Tam tiểu thư đã qua đời năm năm rồi. Năm năm trước không hỏi, sao bây giờ lại hỏi? Bà ta sững sờ hồi lâu, rồi gật đầu.

“Có”.

Một tiếng có, khiến lòng bàn tay Ninh Phương Sinh toát đầy mồ hôi: “Là ai?”.

Sở di nương nhìn người trong gương, c.ắ.n răng một cái.

“Là tiên sinh của Đại gia nhà ta, tên là Tống Bình”.