Vệ Đông Quân nhìn Kỳ thị trước mặt, trong lòng thầm nghĩ câu mắng Hạ Trạm Anh khi nãy, hẳn là lời giận dỗi thôi, lát nữa phải hỏi lại mới được.
Thấy thời gian không còn sớm, nàng chạm nhẹ vào vai Kỳ thị, nhỏ giọng giục: “Phu nhân, không còn sớm nữa, lão gia vẫn đang đợi ở nhà”.
Kỳ thị đứng dậy, cố tình uốn éo eo đi tới trước mặt Cố thị, từ trên cao nhìn xuống, cất giọng: “Oan có đầu, nợ có chủ. Oán khí dưới giếng rơi lên người Nhậm gia, rơi lên người Hạ gia, cũng đâu thể rơi lên đầu ta. Nhậm gia ấy à, vốn đã như vậy rồi, chẳng khá nổi mà cũng không c.h.ế.t được. Còn Hạ gia của các ngươi thì phải cẩn thận một chút nhé…”.
Nàng mỉm cười dịu dàng: “Tỷ tỷ ta nóng nảy, tay trái cầm gậy, tay phải cầm dao, ngay cả người thân cũng chẳng nhận”.
Mặt Cố thị bỗng chốc trắng bệch.
“A Quân, chúng ta đi thôi”.
Kỳ thị vừa đưa tay ra, Vệ Đông Quân lập tức bước lên đỡ lấy. Chủ tớ hai người bước qua ngưỡng cửa, Vệ Đông Quân nhìn dáng vẻ đắc ý của Kỳ thị, không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Trong gian hoa sảnh nhỏ. Cố thị ngồi ngay ngắn, không nhúc nhích.
*****
Hai người chủ tớ bước lên xe ngựa.
Khi xe vừa lăn bánh, Kỳ thị bỗng dưng lên tiếng: “Ta đến kinh thành cũng hơn hai năm rồi, lần nào đấu với Cố thị cũng bị bà ta ép cho không ngóc đầu lên nổi. Hôm nay cuối cùng cũng được nở mày nở mặt một lần”.
Là đang nói chuyện với ta sao? Vệ Đông Quân không biết nên trả lời thế nào, dứt khoát làm cây hồ lô bị cưa mất miệng.
“Thực ra bà Cố thị ấy âm hiểm lắm. Rõ biết ta không còn là thiếu nữ khuê các mà vẫn xúi mẹ ta rằng: cứ giả vờ là được, đó là phủ Trường Bình Bá đấy, gả vào, sinh được một đứa con trai hay gái, nửa đời sau của con gái bà sẽ hưởng đủ vinh hoa phú quý”.
Ồ hô. Chuyện riêng tư thế này, vậy mà Kỳ thị cũng dám nói với nàng. Đôi mắt Vệ Đông Quân bỗng sáng rực lên.
“Giờ thì ta đã gả vào rồi, con cũng sinh rồi, chẳng thấy vinh hoa phú quý đâu, lại còn đính kèm theo một đống hồi môn, ta đúng là ngốc thật, tin lời con gái bà ta c.h.ế.t đuối mà mất”.
Kỳ thị vén lọn tóc bên thái dương ra sau tai, cong môi cười.
“Thế gian này có mấy ai làm mẹ mà không nghĩ cho con mình chứ? Nếu ta không tranh cái tước vị đó, sau này thiếu gia chưởng quản gia nghiệp, trong phủ đâu còn chỗ dung thân cho mẹ con ta? Vậy nên ta không chỉ phải tranh, mà còn phải tranh đến cùng”.
Vệ Đông Quân nghĩ tới ánh mắt căm hận trong mắt Nhậm Tắc Danh, bỗng hiểu ra nguồn cơn của những lời này, không khỏi đ.á.n.h giá lại người phụ nhân trẻ trước mặt.
Kỳ thị cảm nhận được ánh mắt của Vệ Đông Quân, cố ý ưỡn n.g.ự.c lên.
“A Quân tiểu sư phụ à, trong tay nữ nhân mà chỉ có d.a.o thôi thì không được đâu, đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c là chuyện của nam nhân. Nữ nhân chúng ta phải dùng thân thể, dùng miệng lưỡi, còn phải dùng đến đầu óc nữa”.
Nàng mím môi cười: “Dùng thân để quyến rũ nam nhân, dùng miệng để dỗ dành họ, dùng đầu để tính toán, có vậy mới giữ được mình không bị người ta vắt kiệt, đời còn dài, cứ chờ mà xem”.
Cứ tranh giành đi, đấu đá đi, tính toán đi. Tốt nhất là khiến Nhậm phủ long trời lở đất, khiến Nhậm Trung Kỳ đầu tơi mặt rách, thay Hạ Trạm Anh trút giận.
Vệ Đông Quân mỉm cười nhìn Kỳ thị.
“À đúng rồi, phu nhân, khi nãy phu nhân nói Hạ Trạm Anh không phải là nữ tử trong trắng là để chọc giận Cố thị thôi đúng không?”.
“Là cố tình chọc bà ta đấy, ai bảo bà ta…”.
Lời còn chưa dứt thì khựng lại. Kỳ thị ngẩn người, lẩm bẩm: “Có khi cũng chưa chắc đâu”.
“Chưa chắc cái gì?”.
“Ta hình như từng nghe ai đó nói rằng trước khi gả vào Nhậm phủ, Hạ Trạm Anh từng có một người tình”.
Người tình?
Vệ Đông Quân rùng mình một cái, vội nắm lấy cổ tay Kỳ thị: “Người tình của nàng là ai? Phu nhân nghe ai nói vậy?”.
“Ừ nhỉ, ta nghe ai nói ấy nhỉ?”. Kỳ thị cũng thấy mơ hồ, nghĩ mãi không ra.
Vệ Đông Quân thầm thất vọng. Đầu óc Kỳ thị này có ổn không vậy? Lúc thế này lúc thế khác, như người lên cơn vậy.
“A, nhớ ra rồi, là ta nghe hai ma ma trong Hạ gia nói”.
Kỳ thị vỗ đùi cái “bốp”: “Năm đó ta mới vào kinh, tạm trú tại Hạ gia, có hôm dạo vườn thì nghe hai mụ ấy nói một câu như vậy”.
“Nói gì cơ?”.
“Nói rằng: ‘Tam tiểu thư mà lấy người trước kia thì cũng chẳng đến nỗi c.h.ế.t sớm như vậy. Giờ thì hay rồi, vinh hoa phú quý đều rơi vào tay ả kia, thật là thiệt thòi’”.
Tim Vệ Đông Quân đập lỡ một nhịp.
*****
Vừa nói chuyện xong, xe ngựa đã dừng lại nơi đầu ngõ. Một bàn tay thon dài vén rèm xe lên.
Kỳ thị nhìn nam tử áo đen trước mặt, trong mắt ánh lên vẻ quyến rũ: “Chà, tiểu sư phụ sốt ruột vậy sao? Ta còn chưa nói hết với A Quân của ngươi đâu”.
A Quân của ngươi? Phi!
Mặt Vệ Đông Quân đỏ bừng, vén váy nhảy vội xuống xe như chạy trốn.
“Phu nhân còn muốn nói gì?”. Ninh Phương Sinh hỏi.
“Nói…”. Kỳ thị mím môi cười, giọng làm nũng: “Tiểu sư phụ lúc nào cũng lạnh như băng, thật chẳng thú vị gì”.
“Không thú vị là đúng rồi”. Ninh Phương Sinh buông rèm.
Sau tấm rèm, Kỳ thị cười khẩy: “Dùng xong thì vứt, tiểu sư phụ, sao ngươi cũng vô tình bạc nghĩa như bao nam nhân khác vậy chứ?”.
Ninh Phương Sinh không biểu lộ gì, chỉ khom người: “Tiễn phu nhân hồi phủ”.
Xe ngựa phủ Trường Bình Bá từ từ rời đi.
Ninh Phương Sinh làm như không thấy gương mặt đỏ bừng của Vệ Đông Quân.
“Gần Hạ phủ không có quán trọ, lúc đợi các ngươi, Thiên Tứ đã thuê một viện nhỏ, đi bộ chưa tới nửa tuần trà là tới”.
Lúc này Vệ Đông Quân mới phát hiện Thiên Tứ và xe ngựa đều đã biến mất: “Thiên Tứ đâu rồi?”.
Ninh Phương Sinh đáp: “Đi tìm Trần đại nhân và cha của ngươi rồi”.
Vệ Đông Quân thầm nghĩ, Tiểu Thiên gia này sao mà nhanh nhẹn thế, tay chân linh hoạt quá trời: “Còn Hồng Đậu và Xuân Lai thì sao? Vẫn ở Bạch Vân quán hay đưa qua rồi?”.
Ninh Phương Sinh: “Trước khi đi tìm Trần đại nhân và cha ngươi, hắn đã ghé Bạch Vân quán bảo Hồng Đậu và Xuân Lai ở lại đạo quán, phòng khi có người từ nhà ngươi tìm tới, bọn họ cũng có thể ứng phó đôi ba câu”.
Ngay cả chuyện này cũng nghĩ tới? Quá chu toàn.
Vệ Đông Quân không nhịn được: “Ninh Phương Sinh, ta có một bí mật muốn…”.
“Nhịn đi”. Vẫn là câu nói cũ của Ninh Phương Sinh: “Chờ người tới đủ rồi hẵng nói”.
Không nhịn nổi đâu! Bí mật này lớn lắm, nàng nhất định phải nói!
“Kỳ thị nói, trước khi Hạ Trạm Anh gả cho Nhậm Trung Kỳ, từng có một người tình”.
“Gì cơ?”. Sắc mặt Ninh Phương Sinh lập tức thay đổi.
Thấy chưa, bất ngờ lắm phải không? Vệ Đông Quân kể hết những điều mình thấy và nghe được ở Hạ phủ, không sót một chữ.
Nghe xong, Ninh Phương Sinh trầm ngâm hồi lâu: “Chi tiết này lần đầu tiên được tiết lộ, cần tìm người xác nhận thêm mới được”.
Vệ Đông Quân gật đầu đồng ý: “Đã xảy ra trước khi xuất giá, vậy chắc chắn người biết là những người lớn tuổi trong Hạ phủ”.
Ninh Phương Sinh quay đầu nhìn nàng, bước chân thoáng dừng lại: “Ta có linh cảm, người này rất quan trọng”.
“Không phải trùng hợp, ta cũng cảm thấy vậy”.
Nói rồi, Vệ Đông Quân xoa xoa bụng: “Ninh Phương Sinh, có thể ăn trưa ngoài đường được không? Một cái bánh bao từ tối qua tới giờ, ta chịu đựng tới giờ rồi đấy”.
“Vậy đi nhanh lên”.
“Ý là sao?”.
“Khi Thiên Tứ thuê viện đã trả luôn tiền cơm ba bữa. Nếu không có gì bất ngờ thì cơm trưa chắc đã chuẩn bị xong”.
Vệ Đông Quân cảm khái: “Một mình Tiểu Thiên gia còn hơn mười Mã Trụ”.
“Không chỉ thế”. Ninh Phương Sinh nghiêng đầu, mím môi: “Có thể thay cả ngàn quân vạn mã”.
Vệ Đông Quân bật cười. Câu này hơi quá rồi.