Cửa “két” một tiếng lập tức mở ra.
“Thỉnh an thái thái”. Sở di nương hành lễ qua loa rồi đứng thẳng bên mép cửa, không nhúc nhích.
Vẻ mặt Cố thị tràn đầy chán ghét, bà ghét nhất là kiểu người không biết tôn ti lớn nhỏ, mở miệng ra là thô thiển, vô lễ như vậy bèn sa sầm mặt mày: “Làm gì mà muộn vậy mới mở cửa?”.
Sở di nương lùi hẳn một bước, cố tình nói giọng mỉa mai: “Trong viện giấu nam nhân lạ, đang làm chuyện tốt kia, thái thái có muốn vào bắt quả tang không?”.
Sắc mặt Cố thị lập tức hiện rõ vẻ ghê tởm. Quê mùa vẫn là quê mùa, mở miệng ra là th* t*c không chịu được. Hồi mới vào cửa, ban đêm kêu la ầm ĩ đến mức muốn cho thiên hạ biết có nam nhân đang sủng ái mình. Hạng người như vậy, nếu lại sinh được một trai, một gái nữa thì chẳng phải sẽ cưỡi lên đầu bà mà ngồi chắc?
“Lão gia đến đây hai lần, cả hai lần ngươi đều đóng cửa viện, để lão gia đứng ngoài”.
Cố thị nghiến răng, nghiến lợi, gằn từng chữ: “Ngươi là thiếp do lão gia nạp vào, hầu hạ lão gia là bổn phận của ngươi. Từ mai trở đi, đến giờ Tuất hai khắc mới được phép đóng cửa viện”.
“Thái thái à, trước kia ta đóng muộn, bà mắng ta là đồ hồ ly tinh, suốt ngày dụ dỗ lão gia, không biết nghĩ cho sức khoẻ của người, giờ ta đóng sớm, bà lại nói hầu hạ lão gia là bổn phận của ta”.
Sở di nương giơ tay chạm nhẹ lên mặt, thở dài một hơi: “Thái thái ơi, bà để một người làm thiếp như ta biết sống sao cho phải đây?”.
Câu này khiến Cố thị giận điên người, lập tức mắng xối xả lão già c.h.ế.t tiệt kia vài câu trong lòng. Cái lão c.h.ế.t bầm, dạo này chẳng hiểu bị ma xui quỷ khiến gì, lại còn dám nhớ tới Sở di nương?
Sắc mặt bà ta trầm hẳn xuống: “Bảo ngươi đóng cửa lúc giờ Tuất hai khắc thì cứ làm theo, lắm lời gì vậy?”.
“Thái thái trách oan rồi”. Sở di nương làm bộ làm tịch, ra vẻ chiều khổ sở.
“Không phải ta không muốn hầu hạ lão gia, thật sự là mấy đêm nay, đêm nào ta cũng gặp ác mộng, cứ bị doạ cho tỉnh dậy, ta sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của lão gia”.
“Ác mộng gì?”.
“Thái thái vẫn là đừng hỏi thì hơn, giấc mơ ấy thật sự quá đáng sợ, quá kỳ quái, ta sợ nói ra lại làm thái thái sợ hãi”.
Cố thị nghe vậy, trong lòng bỗng dưng nhớ đến chuyện cái giếng kia, bất giác rùng mình, giọng cũng lạnh đi: “Là mộng gì, nói!”.
Sở di nương mấp máy môi, ra vẻ muốn nói rồi lại thôi.
Nha hoàn thân cận đứng cạnh lập tức quát: “Này Sở di nương, thái thái bảo nói thì nói, lấp la lấp lửng làm gì?”.
Sở di nương làm bộ “bà đã bảo ta nói nên ta mới nói đó nhé”.
“Ta mơ thấy Tam tiểu thư nhà ta xuất giá, trong nhà người đến, người đi, vô cùng náo nhiệt. Pháo cưới nổ ba tiếng, Đại gia cõng Tam tiểu thư bước qua cửa viện. Tam tiểu thư mặc đồ đỏ, phủ khăn hỉ đỏ thẫm, chậc chậc, đẹp rực rỡ khỏi phải nói. Đột nhiên, chẳng biết từ đâu có người lao ra, tay cầm một con d.a.o thật dài, nhắm thẳng vào Tam tiểu thư mà đ.â.m tới. Trời ơi, người đó đ.â.m liền mấy chục nhát, đ.â.m Tam tiểu thư thành cái rổ luôn rồi”.
Không khí bỗng trở nên đặc quánh.
Sở di nương lén lút liếc sắc mặt Cố thị, có vẻ hơi hoảng.
“Lẽ ra mơ thấy thế này một lần thì cũng chẳng có gì, nhưng đêm nào cũng mơ giống y vậy… Thái thái à, ta thực sự bị doạ đến c.h.ế.t rồi”.
Mặt Cố thị hơi tái: “Trong mơ, ngươi có nhìn rõ người đó là ai không?”.
“Thấy rõ”.
“Là ai?”.
Sở di nương ghé sát người tới bên tai thái thái, nhón chân, từng chữ nói ra: “Là tiên sinh dạy học cho Đại gia nhà ta khi xưa, Tống tiên sinh đó”.
Cố thị cảm thấy tim hẫng một nhịp: “Ngươi mơ mộng vớ vẩn cái gì vậy hả?”.
“Ta…”.
“Không có việc gì thì ra ngoài phơi nắng, bổ sung dương khí đi. Suốt ngày sống u ám thế này, cả cái viện tối om như địa phủ, chẳng trách lại mơ thấy thứ quỷ quái”.
“Thái thái”. Sở di nương bỗng vươn tay, chộp lấy cánh tay của Cố thị.
“Vì sao ta lại mơ thấy chuyện như vậy? Giấc mơ này cuối cùng là điềm gì? Có phải… sắp có chuyện gì xảy ra không?”.
Sắc mặt thái thái thoáng cứng lại.
Trong sảnh chính, ba tên trời đ.á.n.h đang nhìn lén qua khe cửa, không bỏ sót chút biểu cảm nào trên mặt bà ta.
Cố thị hoàn hồn, rút mạnh tay ra.
“Đang yên đang lành, làm gì có chuyện gì. Ta khuyên ngươi, mau đến chùa dâng hương bái Phật, tu sửa cái miệng của ngươi cho tốt”.
Nói xong, bà phất tay áo, quay người rời đi.
Sở di nương thở dài một tiếng, mệt mỏi dựa vào khung cửa.
******
Đợi đến khi Cố thị đi xa, Sở di nương mới khép cửa lại, xoay người. Không biết từ lúc nào, ba người trong sảnh chính đã đi ra ngoài viện.
Sở di nương giọng run run: “Vừa rồi… ta không lỡ lời đấy chứ?”.
“Không”.
Ninh Phương Sinh liếc nhìn Thiên Tứ.
Thiên Tứ bước lên trước, rút một tờ ngân phiếu từ trong n.g.ự.c ra: “Đây là quà trấn an do tiên sinh nhà ta gửi cho. Chuyện hôm nay, ngươi không được hé răng nửa lời ra ngoài”.
Lại thêm một tờ. Mã Trụ ngứa ngáy chịu không nổi, chỉ muốn lột áo Tiểu Thiên gia xem trong n.g.ự.c hắn ta rốt cuộc còn bao nhiêu tờ nữa.
Sở di nương nhìn chằm chằm tờ ngân phiếu, không đón lấy mà lại nhìn thẳng vào mắt Ninh Phương Sinh.
“Giờ đến lượt ngươi nói về Hạ Xuân Sơn rồi chứ?”.
Ninh Phương Sinh im lặng một lát: “Hạ Xuân Sơn nói nàng bị nhốt trong một cái hũ, muốn rời đi nhưng ngươi không cho nàng đi”.
Sở di nương trợn tròn mắt kinh hãi nhìn người trước mặt hắn… hắn biết hết.
Xuân Sơn là tên một ngọn núi ở quê nàng. Nàng lớn lên nơi thôn dã ấy, tung tăng nhảy nhót tới năm mười bảy tuổi, đầu xuân định gả cho thiết ngưu ca ca ở làng bên. Thiết ngưu ca thật thà chất phác, người khỏe mạnh, đối xử với nàng rất tốt.
Mùa đông năm đó, Hạ lão gia buôn bán về kinh, giữa đường gặp bão tuyết, bèn nghỉ chân tại nhà nàng. Lúc ấy lão chưa đến ba mươi, mặc áo lông chim ám thanh sắc, vừa trưởng thành lại chững chạc. Lão cũng hào phóng, móc ra năm lượng bạc đưa cho cha, bảo cha chuẩn bị chút rượu thịt đàng hoàng.
Cha bảo nàng dâng trà. Khi nàng bưng trà vào, vừa cúi mắt xuống bèn gặp đúng ánh mắt lão ngẩng lên. Ánh mắt chạm nhau, mặt nàng đỏ bừng.
Lão lại mỉm cười: “Đa tạ, tiểu cô nương”.
Hai từ “tiểu cô nương” kia, kéo dài âm đuôi, khiến lòng người rối loạn. Đêm đó nàng trằn trọc không ngủ được, cứ có cảm giác sắp xảy ra chuyện gì.
Không phải nàng nghĩ nhiều đâu. Từ nhỏ đến lớn, nhan sắc của nàng có hạng trong mười dặm tám thôn, ai cũng khen nàng xinh đẹp. Xinh đẹp thì lòng dạ cũng cao, luôn cảm thấy thôn quê nghèo hèn này không giữ nổi phượng hoàng vàng như nàng.
Tuyết rơi suốt ba ngày mới ngớt, lão gia cũng ở lại nhà nàng ba ngày. Trước khi đi, lão móc ra hai mươi lượng bạc đưa cho cha mẹ, nói muốn nạp nàng làm thiếp. Cha mẹ nàng không vì tiền mà mờ mắt, là nàng tự mình sống c.h.ế.t đòi theo. Kinh thành mà, dưới chân thiên tử, biết bao phú quý vinh hoa chờ nàng tới hưởng.
Cha mẹ giận nàng không có cốt khí, nói nặng: “Nếu ngươi đi theo hắn, chúng ta coi như chưa từng sinh ra ngươi”.
Nàng chẳng mảy may bận tâm. Đợi đến khi nàng đứng vững gót chân ở kinh thành, lại đón cha mẹ lên hưởng phúc, họ sẽ không nói thế nữa.