Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 21: Lời Thề Trước Gió Lạnh

Gió lạnh vần vũ trên mái ngói, tràn vào qua những khe cửa hẹp, mang theo hơi máu và mùi cháy sém từ phương nam vọng lại. Đại điện trở nên mênh mang, chỉ còn ánh sáng leo lét của đèn dầu rọi xuống nền đá, rọi lên hai bóng người – một đứng thẳng, một vẫn kiêu hãnh dù lòng trĩu nặng.

Cửa lớn vừa khép lại sau bước chân vội vã của Tần Duệ Chi và thị vệ, không gian lắng xuống như mặt hồ trước cơn bão. Ngọc Dao đứng thẳng giữa điện, y phục trắng như tuyết nổi bật trên nền tối, ánh mắt bình thản như mặt nước mùa thu, nhưng bàn tay giấu trong ống tay áo đã siết lại đến trắng bệch.

Lục Dận lặng lẽ nhìn nàng, trong đôi mắt sâu thẳm là vực tối không đáy. Hắn vẫn giữ kiếm bên mình, từng ngón tay nổi gân xanh, môi mím thành một đường lạnh lùng, nhưng nơi đáy mắt lại lấp lánh tia sáng không dễ nhận ra.

“Ngươi có điều gì muốn nói với trẫm không?” Hắn cất lời, giọng nói trầm lặng, mỗi từ như nện xuống sàn đá, không hề dao động.

Ngọc Dao ngẩng đầu, mày kiếm khẽ nhíu. “Bệ hạ muốn nghe lời biện giải, hay là sự thật về những điều ngài chưa từng muốn đối diện?”

Gió buốt thổi ngang, làm lay động tấm rèm lụa mỏng. Tiếng trống trận từ xa vọng lại, như nhịp đập của vận mệnh đang dần siết lấy từng người.

Lục Dận nhích lại gần, bóng dáng cao lớn phủ xuống nàng, khí thế áp đảo nhưng lại ẩn nhẫn đau đớn. “Từ đầu đến cuối, ngươi đều che giấu trẫm. Ngươi không tin trẫm, cũng chưa từng muốn trẫm tin ngươi.”

Ngọc Dao bật cười, tiếng cười trong vắt nhưng đầy chua xót. “Tin? Ngày Tạ gia gặp nạn, bệ hạ ở đâu? Khi ta bị vu oan, ngài dùng sự tin tưởng nào để bảo hộ ta? Hay chỉ là ánh mắt lạnh nhạt, chờ ta tự mình nhận tội?”

Trong mắt nàng, nỗi đau dâng lên như thủy triều, nhưng ánh nhìn vẫn sắc sảo không gì lay chuyển.

Lục Dận siết chặt chuôi kiếm, cơ thể căng như dây đàn. “Nếu trẫm không tin, ngươi nghĩ hôm nay ngươi còn có thể đứng đây?”

Ngọc Dao cười nhạt, ánh mắt lướt qua khuôn mặt lạnh lùng kia. “Bệ hạ giữ ta lại, không phải vì tin tưởng, mà bởi ngài cần một người có thể khống chế Khế Ước Tâm Ấn, cần một quân cờ có thể khiến mọi phe cánh kiêng dè.”

Lục Dận lặng im, ánh mắt tối sầm. Hắn bước thêm một bước, thấp giọng: “Ngươi nghĩ trẫm muốn ngươi làm quân cờ sao? Nếu có thể, trẫm muốn ngươi rời xa chốn này, sống một đời bình yên, không phải đối diện những âm mưu máu lạnh.”

Ngọc Dao lắc đầu, giọng nói trầm ổn: “Ta không thể rời khỏi đây. Ta còn món nợ với Tạ gia, còn nỗi oan chưa thể rửa sạch. Ta chưa từng mong được ai cứu vớt, càng không hy vọng một đế vương đa nghi như ngài có thể trao cho ta lòng tin.”

Khóe môi Lục Dận khẽ động, nỗi đau trong mắt hắn thoáng hiện, nhưng vẫn bị lớp băng lạnh che phủ. “Ngươi không hiểu, đứng ở nơi này, một cái nhíu mày, một lời nói cũng có thể g**t ch*t cả một gia tộc. Trẫm không dám tin ai, không dám để lộ sơ hở.”

Ngọc Dao tiến lên, ánh mắt như lưỡi dao: “Chính vì vậy mà bao nhiêu người vô tội phải chết? Chính vì sự đa nghi của bệ hạ mà biết bao gia đình tan nát? Nếu bệ hạ không thể tin bất kỳ ai, thì cuối cùng ngài còn lại gì ngoài chiếc ngai vàng lạnh lẽo kia?”

Tiếng trống trận bên ngoài càng lúc càng dồn dập, tựa như thúc giục thời gian phải đưa ra phán quyết. Lục Dận nhìn nàng thật lâu, bóng dáng nàng phản chiếu trong đáy mắt hắn, lay động không yên.

“Ngọc Dao, trẫm không muốn ngươi chết. Nhưng trẫm cũng không thể buông lỏng đề phòng. Ngươi là ngoại lệ duy nhất, nhưng cũng là mối hiểm họa lớn nhất.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói bình tĩnh: “Nếu bệ hạ sợ ta, hãy giết ta ngay lúc này. Nếu không, hãy để ta tự tìm ra chân tướng, dù có phải đối đầu với cả thiên hạ, ta cũng không lùi bước.”

Lục Dận bước tới, giơ tay như muốn giữ lấy nàng, nhưng lại dừng lại giữa không trung, ngón tay run lên khe khẽ. “Trẫm không cho phép ngươi rời đi.”

Ngọc Dao nhẹ nhàng rút tay khỏi ống tay áo, ánh mắt sáng lên ý chí không thể khuất phục. “Bệ hạ muốn giữ ta lại bằng quyền lực, hay bằng trái tim?”

Khoảnh khắc ấy, Khế Ước Tâm Ấn phát tác, cơn đau như lưỡi dao cắt ngang ngực cả hai. Lục Dận nghiến răng, bàn tay siết đến rớm máu. Ngọc Dao đứng yên, đôi môi mím chặt, ánh mắt càng thêm kiên định.

Đột ngột, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Tiêu Viễn lao vào, áo giáp lấm máu, thở gấp: “Bệ hạ, Vương Khải Minh dẫn binh phá được cổng ngoài, thân binh đã tử thương quá nửa. Chính điện nguy cấp, cần lập tức rút về điện Thái Hòa!”

Lục Dận lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng uy nghi. “Tập hợp thân binh, bảo vệ hoàng hậu và các phi tần trọng yếu. Không để một ai bị bắt!”

Tiêu Viễn lĩnh mệnh, ánh mắt lướt qua Ngọc Dao mang theo nỗi lo lắng. Hắn biết, chủ tử của mình đã đặt cược tất cả cho đêm nay.

Ngọc Dao nhìn bóng lưng Lục Dận, cảm giác lạnh lẽo dâng lên như thủy triều. Nàng biết, giây phút này, mỗi người chỉ còn lại sự lựa chọn của chính mình.

Lục Dận quay lại, giọng trầm hẳn: “Ngươi ở lại đây, bất luận thế nào cũng không được rời khỏi điện. Trẫm sẽ trở lại.”

Ngọc Dao không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng hắn khuất dần. Trong lòng nàng, nỗi cô độc và kiên định giao hòa, tạo thành ngọn lửa âm ỉ cháy.

Ngoài điện, tiếng chém giết vang vọng không ngớt. Thị vệ của Lục Dận liều chết giữ cửa, máu loang đỏ bậc thềm, tiếng hô xung sát xé toạc màn đêm.

Bên trong, Ngọc Dao bước tới bên cửa sổ nhỏ, lặng lẽ nhìn ra sân trống. Ánh trăng mờ nhòe phủ lên những bóng người chạy vội, tiếng la khóc hòa cùng tiếng gươm đao tạo thành bản nhạc tang thương rợn ngợp.

Tiếng bước chân bất ngờ vang lên. Lục Tố Linh lao vào, gương mặt trắng bệch, hơi thở đứt quãng: “Ngọc Dao, ngươi còn đứng đây làm gì? Mau trốn đi! Quý phi điện đã bị phá, hoàng hậu bị giam lỏng, chẳng mấy chốc nữa bọn chúng sẽ tràn tới!”

Ngọc Dao bình thản đáp: “Chạy đi đâu? Ngoài kia chỉ toàn đao kiếm và máu. Ta muốn ở lại, tự mình nhìn rõ kết cục.”

Tố Linh run rẩy, nước mắt lưng tròng. “Ngươi không sợ chết sao? Nếu ngươi xảy ra chuyện, Tạ gia vĩnh viễn không còn hy vọng.”

Ngọc Dao nhìn sâu vào mắt nàng, giọng dịu đi: “Ta không sợ chết, chỉ sợ chết mà không biết vì sao. Đây là con đường ta phải đi.”

Tố Linh bật khóc, rồi vội vã rời đi theo lối cửa sau. Ngọc Dao đứng lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời không trăng, gió lạnh quét qua tóc, mang theo mùi máu và khói lửa.

Cửa điện bỗng vang lên tiếng động mạnh. Vương Khải Minh dẫn đầu một toán binh sĩ xông vào. Hắn mặc giáp đen, ánh mắt sắc như dao, nhìn thấy Ngọc Dao thì cười gằn: “Không ngờ ngươi còn ở đây. Nghe nói ngươi là người duy nhất có thể khống chế Khế Ước Tâm Ấn với bệ hạ? Nếu giao ngươi cho ta, ngai vàng sẽ thuộc về ta.”

Ngọc Dao không chút sợ hãi, ánh mắt kiên nghị: “Ngươi muốn ngai vàng, nhưng ngươi không hiểu quyền lực thực sự là gì.”

Khải Minh bật cười lớn. “Ngươi nghĩ một nữ tử thất sủng như ngươi có thể dạy ta?”

Nàng tiến lên, ánh mắt lạnh như sương: “Chính vì có những kẻ như ngươi, thiên hạ mới cần người như Lục Dận. Nhưng nếu hắn không thể tin tưởng người bên cạnh, cũng sẽ thành kẻ cô độc yếu đuối như bất kỳ ai.”

Khải Minh siết kiếm, ra hiệu cho binh sĩ áp sát. Ngọc Dao lùi lại, tay khẽ nắm lấy gói thuốc nhỏ trong tay áo. Khi binh lính vừa tới gần, nàng búng nhẹ, làn khói xanh tỏa ra, đám người ngã vật xuống, k** r*n đau đớn.

Khải Minh kinh ngạc, lùi lại: “Ngươi...”

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng sắc lạnh: “Ta không phải quân cờ của ai. Muốn lấy mạng ta, hãy tự mình ra tay.”

Khải Minh gầm lên, vung kiếm xông tới. Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng hô: “Bệ hạ giá lâm!”

Lục Dận xuất hiện, áo bào đẫm máu, kiếm trong tay còn nhỏ máu tươi. Hắn tiến thẳng tới, ánh mắt lạnh băng: “Khải Minh, ngươi dám phản loạn, tội không thể dung thứ.”Khải Minh cười lớn, vung kiếm nghênh chiến: “Bệ hạ, ngài yếu đuối rồi! Một nữ tử cũng không bảo vệ nổi, còn tư cách gì giữ thiên hạ?”

Hai người lao vào nhau, kiếm khí tung bay, tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp điện. Ngọc Dao lùi lại, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng Lục Dận.

Khế Ước Tâm Ấn lại phát tác, cơn đau quặn thắt cả thân thể. Nàng cắn chặt môi, máu rỉ ra, nhưng vẫn gắng đứng vững, ý chí càng thêm sắc bén.

Trong lúc giao tranh, một bóng người lặng lẽ xuất hiện nơi góc tối. Tạ Thục Nghi, mái tóc điểm bạc, ánh mắt lạnh lùng, quan sát trận chiến với vẻ khó dò.

“Dao nhi, con đã lớn rồi. Nhưng con có dám đối mặt với sự thật không?” Giọng bà vang lên, nhẹ như gió thoảng.

Ngọc Dao quay phắt lại, ánh mắt cảnh giác: “Cô cô, chính người đã hãm hại nhà họ Tạ?”

Thục Nghi mỉm cười, trong nụ cười là nỗi cay đắng u uẩn: “Chỉ có kẻ yếu mới mong chờ công lý. Kẻ mạnh phải tự mình giành lấy.”

Ngọc Dao run lên, nước mắt dâng đầy mi: “Vậy những người vô tội thì sao? Chẳng lẽ ai cũng phải chịu tội thay cho dã tâm của kẻ khác?”

Thục Nghi nhìn nàng, ánh mắt lạnh lẽo: “Nếu con không đủ mạnh, con cũng chỉ là quân cờ của người khác.”

Ngọc Dao lùi lại một bước, rồi lại đứng thẳng, giọng vang vọng giữa gió lạnh: “Nếu phải làm quân cờ, ta thà làm quân cờ của chính mình. Dù phải đối đầu cả thiên hạ, ta cũng phải tìm ra chân tướng, đòi lại công bằng cho người đã khuất. Dù là ai, dù phải trả giá bằng mạng sống, ta cũng không lùi bước!”

Bên ngoài, tiếng trống dồn dập như thúc giục số phận. Lục Dận và Vương Khải Minh vẫn quần thảo, máu văng tung tóe trên nền đá.

Tiêu Viễn dẫn thân binh xông vào, hô lớn: “Bệ hạ, đường lui đã bị chặn! Chúng ta bị bao vây rồi!”

Lục Dận gầm lên, vung kiếm đẩy bật Khải Minh, nhưng lại bị đâm trúng vai, máu đỏ loang áo. Hắn nghiến răng, vẫn đứng vững như tượng đồng.

Ngọc Dao lao tới, đỡ lấy thân hình chao đảo của Lục Dận. Khế Ước Tâm Ấn đau nhức, nàng suýt ngã quỵ, nhưng vẫn cố gắng giữ hắn đứng thẳng.

“Ngươi điên rồi sao?” Hắn gầm khẽ, giọng khàn đặc.

Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, kiên định: “Nếu bệ hạ chết, ta cũng không sống. Nếu bệ hạ sống, ta sẽ tự tìm ra chân tướng, không cần ai thương hại, không cần ai tha thứ.”

Lục Dận bật cười, tiếng cười vang vọng giữa đêm lạnh: “Ngươi thật sự muốn đối đầu với cả thiên hạ?”

Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt sáng như sao: “Chỉ cần còn một hơi thở, ta sẽ không lùi bước. Không ai có thể thao túng số phận của ta nữa.”

Gió lạnh quất qua, mang theo tiếng binh khí và mùi máu tanh nồng.

Khải Minh lảo đảo lùi lại, ánh mắt tràn đầy căm hận. “Các ngươi cứ ôm nhau mà chết đi!” Hắn rút ra một ống độc màu tím, ném mạnh xuống đất. Khói độc bốc lên, gian điện tràn ngập mùi hắc ám.

Ngọc Dao lập tức lấy thuốc giải, rắc lên mũi Lục Dận và mình. Tiêu Viễn dẫn binh xông vào, dồn Khải Minh về phía cửa sổ.

Khải Minh biết không còn đường lui, liều mạng lao ra ngoài, bóng dáng mất hút giữa đêm đen.

Lục Dận nhìn Ngọc Dao, ánh mắt phức tạp. “Ngươi không sợ chết?”

Nàng cười nhạt: “Ta chỉ sợ sống mà không biết vì ai, vì điều gì.”

Hắn nắm lấy tay nàng, bàn tay lạnh như băng: “Nếu trẫm cho ngươi một cơ hội, ngươi có đồng ý cùng trẫm đối mặt chân tướng?”

Ngọc Dao nhìn hắn, đôi mắt ánh lên ý chí sắt đá: “Nếu bệ hạ có thể thật lòng tin ta, dù là địa ngục, ta cũng không lùi bước.”

Bên ngoài, tiếng trống bỗng im bặt. Tiếng vó ngựa xa dần, thay vào đó là tiếng hô hoán: “Quân cứu viện tới!”

Không khí trong điện đông cứng lại. Ánh mắt Lục Dận và Ngọc Dao giao nhau, giữa hai người là một lời thề không lời trước gió lạnh đêm nay.

Phía xa, bóng người thấp thoáng, không rõ là cứu binh hay tử thần. Đêm chưa tàn, màn sương vẫn giăng, chân tướng còn khuất sau lớp màn máu và nước mắt.

Nhưng trong khoảnh khắc này, giữa ranh giới sinh tử, Ngọc Dao đã chọn xong con đường của mình. Dù phía trước là vực sâu, nàng cũng sẽ không quay đầu.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng thành. Gió lạnh rít qua cửa điện, cuốn tung mọi thứ chưa kịp định hình. Tiêu Viễn lao tới, quỳ xuống: “Bệ hạ, cổng thành phía tây bị phá! Quân phản loạn đã mở đường máu, có kẻ trà trộn vào nội cung!”

Lục Dận siết chặt tay Ngọc Dao, giọng trầm lạnh: “Từ giờ phút này, bất kể là ai, chỉ cần dám động đến ngươi, trẫm sẽ khiến kẻ đó trả giá.”

Ngoài điện, bóng đen lướt qua cửa sổ. Một mũi tên xé gió lao thẳng về phía Ngọc Dao.

Lục Dận vung kiếm chém gãy mũi tên, máu từ vết thương trên vai hắn trào ra, nhuộm đỏ vạt áo.

Ngọc Dao lao tới đỡ lấy hắn, ánh mắt lần đầu yếu đuối: “Bệ hạ, đừng chết...”

Lục Dận nắm chặt tay nàng, ánh mắt như khắc sâu vào tâm can: “Ngươi đã thề, trẫm cũng thề. Chỉ cần còn sống, trẫm sẽ cùng ngươi tìm ra chân tướng.”

Tiếng binh khí lại vang lên dữ dội ngoài cửa. Một cơn gió lạnh thốc vào đại điện, cuốn theo mùi máu, khói và nước mắt.

Ngọc Dao đứng giữa tâm bão, ánh mắt không còn do dự. Nàng hiểu, chỉ có tự mình bước qua đêm dài này, mới chạm tới ánh sáng phía chân trời.

Sau lưng, tiếng bước chân lạ vang lên. Một bóng người nhỏ thó xuất hiện nơi ngưỡng cửa, run rẩy đưa ra một phong thư thấm máu: “Ngọc Dao... có người gửi cho ngươi.”

Nàng nhận lấy, đôi tay run lên khi đọc dòng chữ nguệch ngoạc: “Nếu muốn biết chân tướng, hãy tới Vọng Nguyệt lâu trước khi trăng tàn. Kẻ thù thực sự vẫn còn ẩn trong bóng tối.”

Bên ngoài, tiếng trống lại vang lên, báo hiệu trận chiến chưa hồi kết.

Gió lạnh vẫn thổi, cuốn theo lời thề của hai kẻ đứng giữa ranh giới sống chết – lời thề sẽ tự mình vạch trần mọi dối trá, dù có phải chống lại cả thiên hạ.