Trẫm Không Yêu Ngươi

Chương 22: Đêm Chính Biến

Bóng tối phủ kín Vọng Nguyệt lâu, ánh sáng hiếm hoi từ những chiếc đèn lồng lay động trong gió lạnh, đổ dài những vệt sáng lẻ loi trên nền đá xám. Tạ Ngọc Dao dừng lại dưới bậc thềm, phong thư thấm máu vẫn ẩm trong tay. Tiêu Viễn lặng lẽ sát bên, ánh mắt sắc như kiếm, từng cử động đều cảnh giác tới cực điểm.

Nàng ngước nhìn lên tầng cao, nơi cửa sổ chỉ khép hờ, bóng người áo đen ngồi bất động như một vết mực giữa ánh trăng nhợt nhạt. Không khí phảng phất mùi thuốc nồng nặc, ẩm lạnh bám lấy từng kẽ áo. Ngọc Dao hít sâu, lòng bàn tay khẽ siết, những cảm xúc phức tạp chảy ngược trong huyết mạch.

Cầu thang gỗ kẽo kẹt dưới chân nàng. Mỗi bước đều chất chứa cả sự sống chết của một đêm, cả ký ức đau đớn lẫn quyết tâm không thể lùi. Tiêu Viễn giữ khoảng cách phía sau, đôi mắt không rời từng góc tối, ngón tay luôn đặt hờ lên chuôi kiếm.

Trên tầng hai, ánh trăng rọi nghiêng lên gương mặt Tạ Thục Nghi. Tóc bà đã điểm bạc, nét mặt khắc nghiệt, đôi mắt sâu hoắm ánh lên vẻ lạnh lùng và bất cần. “Cuối cùng cũng tới.” Giọng bà khàn đặc, lạnh như băng rơi vào nước.

Ngọc Dao không vòng vo: “Chính người gửi thư?”

Tạ Thục Nghi gật đầu, cánh môi nhếch lên một nụ cười nhạt. “Nếu không, e rằng ngươi đã chết giữa hỗn loạn ngoài kia rồi. Đêm nay, chỉ có máu và lựa chọn.”

Tiêu Viễn trầm giọng: “Nếu ngươi dám hại chủ tử, đừng trách ta tàn nhẫn.”

Bà không liếc hắn lấy một cái, chỉ chăm chú nhìn Ngọc Dao, như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng bị của nàng. “Tiêu Viễn, ngươi chỉ là một con cờ, ta không có hứng dây dưa.”

Ngọc Dao tiến lên, ánh mắt bình thản nhưng từng nét mặt đều toát lên cảnh giác. “Người muốn gì?”

Tạ Thục Nghi phẩy tay, một chiếc hộp gỗ nho nhỏ rơi xuống bàn. Trên nắp hộp, hoa mai được khắc tinh tế bằng lưỡi dao sắc lạnh. “Thiên Vân tán. Chỉ một hơi thở, có thể hạ gục từ hoàng đế đến thân vương.”

Ngọc Dao nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh. “Người muốn ta dùng nó làm gì?”

“Ngươi là máu thịt cuối cùng của Tạ gia. Nếu không cùng ta, ta thà tự tay kết liễu ngươi, để Tạ gia không vướng nhục nhã.” Giọng bà khô khốc, không chút tình thân.

Tiêu Viễn bước lên trước, kiếm rút hờ khỏi vỏ: “Ngươi không được động vào nàng!”

Tạ Thục Nghi không chớp mắt, chỉ lạnh lùng ra hiệu cho Ngọc Dao: “Dao nhi, ngươi từng thề sẽ rửa sạch oan khuất cho nhà họ Tạ. Nay là cơ hội. Chỉ cần ngươi hợp tác, ta sẽ giúp ngươi lật đổ Lục Dận, lấy lại tất cả.”

Ngọc Dao im lặng, lòng như có gió lạnh quét qua. Nàng nhìn vào đáy mắt cô cô, nơi không còn bóng dáng của người thân, chỉ còn lại tham vọng cháy rực. “Nếu ta từ chối?”

“Ngươi sẽ chết, cùng với kẻ ngươi yêu nhất.” Âm thanh như một nhát dao lạnh lẽo xé vào đêm tối.

Ngoài xa, tiếng vó ngựa, binh khí chạm nhau dội về từng đợt, lửa đỏ bập bùng nhuộm rực chân trời. Tiêu Viễn bồn chồn, ánh mắt khẩn thiết: “Cô nương, bệ hạ đã phó thác mạng sống cho người. Xin đừng tự đẩy mình vào đường cùng!”

Ngọc Dao dịu giọng, nhẹ nhìn sang hắn: “Ta biết mình phải làm gì.”

Nàng quay lại, đối diện ánh mắt khắc nghiệt của Tạ Thục Nghi: “Nếu thật sự muốn phục hưng Tạ gia, sao lại chọn đường giết chóc? Máu của người thân là thứ không thể rửa sạch.”

Tạ Thục Nghi cười nhạt, giọng khàn khàn mang theo nỗi chua chát: “Thắng làm vua, thua làm giặc. Chỉ cần ngươi đi cùng ta, mọi thứ đều có thể làm lại.”

Tiêu Viễn bất ngờ lao tới, kiếm kề sát cổ Tạ Thục Nghi: “Nếu còn là người, hãy để chủ tử tự quyết.”

Chỉ một động tác nhẹ, bà điểm huyệt hắn, Tiêu Viễn khuỵu xuống, mắt trừng trừng bất lực. Tạ Thục Nghi quay lại, ánh mắt đanh lại: “Dao nhi, thời gian không còn nhiều. Nếu ngươi trao độc cho Vương Khải Minh, mọi thứ sẽ kết thúc trong đêm nay.”

Ngọc Dao cúi xuống nhặt chiếc hộp, nắp mở hé, bột độc trắng như tuyết. “Người chắc chắn Khải Minh sẽ tin?”

“Chỉ cần ngươi ra mặt, hắn sẽ không nghi ngờ.” Bà đáp không do dự.

“Còn Triệu Tần?” Ngọc Dao hỏi tiếp.

“Bà ta đã là cá trong lưới.” Giọng bà đầy tự tin, khóe môi nhếch nhẹ.

Tiếng chân dồn dập vang lên dưới lầu, một bóng áo trắng xuất hiện giữa làn khói lửa – Tần Duệ Chi, áo dính máu, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt sáng bừng quyết liệt. “Ngọc Dao, nàng không thể tin ai cả. Ai cũng muốn lợi dụng nàng thôi!”

Tạ Thục Nghi lạnh lùng: “Tần công tử, ngươi không có quyền can dự.”

Duệ Chi chỉ nhìn Ngọc Dao, giọng khẩn thiết: “Nếu phải lựa chọn giữa một người nàng yêu và bình an của vạn dân, nàng chọn ai?”

Ngọc Dao sững lại. Trong khoảnh khắc, hình bóng thân nhân đã khuất và oán hận dồn nén suốt bao năm như tràn về. Đôi mắt nàng ngân ngấn nước nhưng vẫn giữ chặt bình tĩnh.

Tạ Thục Nghi thúc giục: “Nhanh! Quân phản loạn sắp tới!”

Bên ngoài, tiếng hét, tiếng binh khí va chạm, mùi máu và khói hòa vào nhau dày đặc. Ánh trăng bị mây che, bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi lối đi.

Ngọc Dao mở hộp, ngón tay run nhẹ nhưng ánh mắt lại sáng rực kiên định. “Ta sẽ tự kết thúc đêm nay, không để ai dắt mũi.”

Tạ Thục Nghi nhíu mày: “Ngươi định làm gì?”

“Cứ tin ta, cô cô.” Nàng khép hộp, giấu vào tay áo, quay sang Duệ Chi: “Chàng dám cùng ta vào trung tâm cơn bão không?”

Duệ Chi không chút do dự: “Chỉ cần nàng không rời tay, ta sẽ theo tới cùng.”

Tiêu Viễn được giải huyệt, đứng dậy, ánh mắt tràn đầy lo lắng lẫn kính phục. “Cô nương, xin hãy cẩn trọng.”

Ngọc Dao buộc lại tóc, cài trâm ngọc, đôi mắt dừng lại trên từng người một lúc lâu. “Ta sẽ không để ai hy sinh vì mình.”

Ba người lao ra khỏi lâu, hòa vào dòng người hỗn loạn, mỗi bước chân như giẫm lên ranh giới sinh tử.

***

Điện Tuyên Chính rực lửa, khói đen cuộn lên cao, binh khí va vào nhau loảng xoảng, máu vấy đầy bậc thềm đá lạnh. Lục Dận khoác chiến bào, dáng người sừng sững giữa vòng vây cấm quân, ánh mắt lạnh tanh không để lộ một tia cảm xúc.

Vết thương trên vai hắn vẫn rỉ máu, áo choàng sẫm màu loang lổ vết đỏ. Đối diện là Vương Khải Minh, thân hình vạm vỡ, áo giáp lấm máu, ánh mắt đỏ rực như thú dữ dồn vào đường cùng.

“Hoàng huynh, ngươi đã thua.” Lục Dận nói, giọng trầm lạnh không chút xao động.

Khải Minh bật cười khan, môi nứt toác: “Ta đã chuẩn bị cho ngày này cả đời. Ngươi nghĩ có thể dập tắt dã tâm của ta dễ dàng sao?”

Hắn rút từ thắt lưng ra một lọ độc màu xanh lục, chất lỏng sóng sánh dưới ánh đèn. “Chỉ một chén này, ngươi sẽ chẳng còn là hoàng đế.”

Lục Dận nhếch môi, mắt sâu như vực thẳm: “Ngươi chỉ biết dùng thủ đoạn hèn hạ, chẳng bao giờ hiểu được lòng người.”

Khải Minh siết chặt lọ độc, cười điên dại: “Lòng người đổi trắng thay đen chỉ trong một sát na. Ta chỉ cần quyền lực!”Cửa điện bật mở. Ngọc Dao xuất hiện, áo choàng sẫm màu, đôi mắt sáng rực, theo sau là Duệ Chi và Tiêu Viễn. Khải Minh thoáng sững sờ, ánh mắt nghi hoặc.

“Ngọc Dao? Ngươi tới làm gì?”

Nàng tiến lên, giọng điềm tĩnh: “Mang cho ngươi thứ ngươi muốn.”

Nắp hộp bật mở, lớp bột trắng hiện ra, mùi hương lạnh lẽo lan tỏa.

Khải Minh cười lớn: “Tốt! Đưa đây!”

Lục Dận dõi theo, ánh mắt tối lại, những cảm xúc phức tạp lướt qua đáy mắt. “Ngươi định phản trẫm?”

Ngọc Dao không đáp, chỉ nhìn hắn sâu thẳm. Một cơn đau nhói quặn lên từ Khế Ước Tâm Ấn, như vết dao cắt vào tim.

Duệ Chi đứng bên, ánh mắt đầy đau đớn lẫn bất lực.

Khải Minh giật lấy hộp độc, đưa lên trước mặt, cẩn thận quan sát. “Ngươi thật sự quyết tâm đi theo ta?”

Ngọc Dao mỉm cười, nụ cười lạnh nhạt: “Chỉ có kẻ mạnh mới có quyền chọn lựa. Nếu ngươi muốn làm vua, chứng minh đi.”

Khải Minh phá lên cười, đổ bột độc vào chén rượu, pha cùng chất lỏng xanh lục. “Kẻ đầu tiên nếm thử, phải là Lục Dận!”

Hắn lao tới, kiếm kề cổ Lục Dận, ép hắn uống chén độc.

Lục Dận không nao núng, ánh mắt như băng lạnh: “Muốn lấy mạng trẫm, ngươi phải trả giá.”

Tiêu Viễn lặng lẽ dịch chuyển, mắt giao tiếp với Ngọc Dao. Nàng gật đầu khẽ, rồi bất ngờ rút cây kim bạc giấu trong tay áo, phi thẳng vào cổ tay Khải Minh.

Hắn gầm lên, chén độc rơi xuống đất, chất lỏng văng tung tóe. Tiêu Viễn chớp thời cơ, xông lên, kiếm vung ngang, Khải Minh lùi lại, máu phun ra từ cổ tay.

Duệ Chi ôm lấy Ngọc Dao, kéo nàng tránh xa vùng nguy hiểm.

Lục Dận nhặt kiếm, ánh mắt lạnh như sắt: “Khải Minh, ngươi đã hết đường lui.”

Khải Minh rít lên, lao vào như mãnh thú. Lục Dận xoay người, kiếm loang loáng dưới ánh lửa, máu bắn tung tóe. Khải Minh ngã xuống, mắt trợn trừng, máu trào ra khóe môi.

Tiếng hò reo vang dội ngoài cửa, quân cứu viện đã tới. Tiêu Viễn lập tức chạy ra báo hiệu, cấm quân ào vào, dập tắt tàn quân phản loạn.

Ngọc Dao khuỵu xuống, bàn tay run rẩy. Duệ Chi đỡ nàng dậy, thì thầm: “Mọi chuyện đã qua.”

Nhưng chưa kịp thở phào, một bóng áo trắng lao vào cửa điện. Triệu Tần hiện thân, sắc mặt lạnh như băng, phía sau là Lục Tố Linh cùng đoàn thị vệ.

“Các ngươi tưởng như vậy là kết thúc?” Triệu Tần mỉm cười, ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng người.

Lục Dận chống kiếm, giọng trầm lạnh: “Ngươi còn gì muốn nói?”

Triệu Tần rút ra một lọ nhỏ, chất lỏng đỏ sẫm bên trong. “Một giọt thôi, hoàng tộc sẽ tuyệt diệt.”

Lục Tố Linh tái mặt, run rẩy lùi lại. “Nương nương, xin người nghĩ lại!”

Triệu Tần không thèm nhìn nàng, ánh mắt rực lên điên cuồng. “Các ngươi cướp mất tất cả của ta. Ta muốn các ngươi nếm mùi mất mát!”

Ngọc Dao lao tới, hất văng lọ độc. Chất lỏng văng vào tay nàng, bỏng rát như lửa. Nàng nghiến răng, không kêu một tiếng.

Triệu Tần gào lên, lao vào tấn công. Duệ Chi và Tiêu Viễn lập tức giữ chặt bà lại.

Lục Dận tiến tới, ánh mắt lạnh lẽo: “Triệu Tần, ngươi đã thua.”

Bà vùng vẫy, ánh mắt ngập tràn thù hận: “Các ngươi mãi mãi không được yên ổn! Ta nguyền rủa các ngươi đời đời không hạnh phúc!”

Bà bị kéo đi, tiếng hét vang vọng trong đêm.

***

Bên ngoài, lửa đã lụi, máu chưa kịp khô. Cấm quân kiểm soát nội cung, tàn quân phản loạn bị bắt giữ. Nhưng trong mắt Ngọc Dao, tất cả vẫn như một giấc mộng nặng trĩu.

Lục Dận tiến lại, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng. “Ngươi đã cứu trẫm.”

Ngọc Dao rút tay, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên định: “Ta chỉ làm điều mình tin là đúng. Không cần cảm ơn.”

Duệ Chi đứng bên, ánh mắt u uẩn: “Tạ Thục Nghi đâu?”

Tiêu Viễn đáp: “Bà ấy đã trốn giữa lúc hỗn loạn, không rõ tung tích.”

Ngọc Dao nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi xuống mu bàn tay bỏng rát. “Đêm nay, mọi thứ đều đã đổi thay. Kẻ sống sót, phải tự trả lời cho lựa chọn của mình.”

Lục Dận cúi xuống, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng. “Chỉ cần ngươi còn ở đây, trẫm sẽ không để ai làm tổn thương ngươi.”

Ngọc Dao nhìn hắn, trong mắt là nỗi u hoài không thể xóa nhòa. “Nếu một ngày, người phải chọn giữa giang sơn và ta, người sẽ chọn gì?”

Lục Dận không đáp, chỉ siết chặt tay nàng. Ngoài kia, ánh trăng dần hé từ sau mây, soi lên gương mặt cả hai nhợt nhạt, mệt mỏi nhưng không gục ngã.

Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang từ phía đông cung. Ánh lửa bùng lên rực rỡ, hắt bóng lên tường thành cao ngất. Trên đó, Tạ Thục Nghi hiện thân, áo choàng đen phấp phới, tay cầm lọ độc cuối cùng, ánh mắt như hóa dại.

“Ngọc Dao! Nếu không thể cứu Tạ gia, ta sẽ cùng các ngươi chết chung!”

Tiếng la thất thanh vang lên. Bóng người lao về phía bà, ánh sáng chớp lên giữa khói lửa. Đêm chính biến chưa kết thúc, lựa chọn sinh tử vẫn treo lơ lửng trên đầu từng người.

Gió đêm cuốn theo tiếng gào thét, mang theo mùi máu, nước mắt và những lời thề chưa trọn vẹn. Ánh trăng nhợt nhạt đổ xuống hai bàn tay trắng ngần của Ngọc Dao – một bên thấm máu, một bên bỏng rát vì độc dược.

Đứng giữa ranh giới mong manh của sống chết, nàng hiểu, chỉ một bước nữa thôi, tất cả sẽ đổi thay vĩnh viễn.