Dưới tán rừng âm u, ánh bình minh chỉ là vệt sáng lạc lõng xuyên qua kẽ lá, soi lên ba bóng người lặng lẽ len lỏi giữa lau sậy ướt sương. Ngọc Dao tựa vào thân cây, hơi thở mỏng manh, bàn tay vẫn siết lấy vạt áo dính máu. Tần Duệ Chi cúi thấp người, dùng nước suối rửa sạch vết thương cho nàng, từng động tác thận trọng mà dịu dàng. Tiêu Viễn đứng cách đó mấy bước, lưng thẳng như một thanh kiếm, ánh mắt không rời khỏi con đường phía trước.
Bầu không khí căng như dây đàn. Tiếng vó ngựa, tiếng binh lính truy đuổi vọng lại từng đợt, rải rác giữa màn sương sáng sớm. Tần Duệ Chi, vừa băng bó xong, ghé sát tai Ngọc Dao: “Qua khỏi đầm lầy phía trước là đến chỗ người của ta. Họ sẽ đưa chúng ta vượt khỏi vòng vây.”
Ngọc Dao nhắm mắt, cơn đau từ Khế Ước Tâm Ấn như lưỡi dao xoáy sâu vào lồng ngực. Nỗi đau ấy không chỉ của riêng nàng, mà còn vọng về từ nơi xa xôi – nơi có một người cũng đang vật lộn với oán giận, nghi ngờ và những vết thương khó gọi thành tên.
Tiếng bước chân vọng đến gần. Tiêu Viễn ra hiệu, cả ba lập tức men theo triền đá, luồn lách qua những rặng liễu rủ. Họ tiến về phía suối, nơi mặt nước phản chiếu sắc trời lẫn lộn giữa xanh lam và xám chì. Tần Duệ Chi lấy từ ống tay áo một ống tiêu, thổi lên khúc nhạc ngắn. Âm thanh vang vọng, chưa đầy nửa khắc đã có một bóng người xuất hiện từ phía sau đám lau, khẽ vẫy tay.
“Đi theo hắn,” Tần Duệ Chi nói, mắt nhìn thẳng vào Ngọc Dao.
Nàng ngập ngừng, nhưng chưa kịp lên tiếng đã bị Tiêu Viễn kéo nhẹ, cả hai nhanh chóng hòa vào bóng người lạ. Chỉ còn Tần Duệ Chi dừng lại, khẽ mỉm cười đầy ẩn ý: “Ta sẽ đánh lạc hướng truy binh. Dao nhi, nhất định phải sống.”
Bước chân họ chìm vào cỏ ướt, tiếng gió như thì thầm những bí mật chưa kịp phơi bày. Cảm xúc trong lòng Ngọc Dao dồn nén đến nghẹt thở – vừa là hi vọng mong manh, vừa là nỗi tuyệt vọng bủa vây.
***
Tại ngự thư phòng, không khí đặc quánh mùi mực và máu. Lục Dận ngồi bất động, đôi mắt đen sâu như vực xoáy, nhìn chằm chằm vào bản tấu đang mở. Trên bàn, vết máu còn loang chưa khô, nhưng hắn không màng đến. Cửa vừa mở, một thị vệ quỳ xuống, báo cáo dồn dập: “Bẩm bệ hạ, phía nam thành có dấu vết giao tranh. Có người thấy bóng áo trắng và hai kẻ lạ rời khỏi thành.”
Lục Dận lặng lẽ ngước mắt, nhìn về phía Tiêu Viễn đang cúi đầu trước mặt. Trong mắt hắn, cơn giận dữ và đau đớn giao tranh, Khế Ước Tâm Ấn trong ngực nóng rực như thiêu đốt lý trí. Hắn cất giọng lạnh lẽo: “Truyền lệnh, đóng mọi cửa thành, lục soát từng con phố, từng ngõ ngách. Ai bao che, tru di tam tộc.”
Tiêu Viễn đáp lời, ngữ điệu không một gợn sóng: “Thần xin đi đầu.”
Lục Dận nhìn xoáy vào mắt hắn: “Nếu gặp Tạ Ngọc Dao, ngươi có dám ra tay vì trẫm không?”
Tiêu Viễn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định: “Thần chỉ trung thành với bệ hạ. Nhưng thần tin, nếu nàng vô tội, thần sẽ dùng mạng mình để bảo vệ.”
Một khoảnh khắc lặng im kéo dài, Lục Dận phất tay cho lui. Khi bóng Tiêu Viễn khuất sau cửa, Lục Dận mới khẽ nghiêng đầu, để lộ vết máu thấm đỏ vạt áo. Đêm qua, hắn chưa từng chợp mắt. Mỗi cơn đau của Khế Ước như một lần cắt vào niềm tin, như một vết xước không thể lành.
Nỗi nghi ngờ trườn quanh tâm trí hắn, như rắn độc chực cắn trái tim vốn đã quá nhiều vết sẹo. Hắn muốn tin Ngọc Dao, nhưng bản thân lại không dám buông bỏ phòng bị. Một nửa trong hắn gào thét: “Nàng là quân cờ, là kẻ phản bội.” Nửa còn lại lại chỉ biết lặng lẽ khắc khoải, ôm lấy từng kỷ niệm mong manh về nàng.
***
Trong một ngõ nhỏ khuất lấp ngoài thành, Ngọc Dao ngồi dựa vào tấm chăn mỏng, ánh mắt trầm lặng. Tiêu Viễn ngồi cạnh, kiếm đặt trên đầu gối, dõi mắt ra ngoài. Nàng vừa gượng dậy đã thấy gương mặt Tần Duệ Chi xuất hiện ở cửa.
“Có tin mới,” y nói, giọng trầm thấp, hơi thở chưa hoàn toàn ổn định.
Ngọc Dao ngẩng lên, ánh mắt pha lẫn nôn nóng và bất an.
“Ta đã xác thực: Triệu Tần bắt tay Vương Khải Minh, mưu đồ tạo phản. Đêm qua, cung nhân của Triệu Tần đã mang tín vật tới hành dinh Vương gia. Vương Khải Minh đã điều động binh mã, chuẩn bị nổi loạn.”
Tiêu Viễn siết chặt kiếm: “Chúng mạnh đến đâu?”
Tần Duệ Chi đáp: “Ba vạn quân đóng ngoại thành, kho lương thực trong tay, lại mua chuộc không ít đại thần. Chỉ cần Lục Dận sơ sẩy, kinh thành sẽ chìm trong lửa máu.”
Ngọc Dao khép mi, lòng lạnh buốt. “Vậy ta thì sao? Lục Dận… có còn tin ta không?”
Tần Duệ Chi nhìn nàng, nỗi xót xa lặng lẽ hiện lên trong đáy mắt: “Hắn vẫn nghi ngờ. Khế Ước Tâm Ấn giày vò hắn, nhưng lý trí chưa chịu đầu hàng. Nếu không có bằng chứng, hắn sẽ không dám đặt cược giang sơn vào một lời thề yếu ớt.”
Ngọc Dao nhìn sang Tiêu Viễn, giọng đều đều: “Chúng ta phải làm gì?”
Tần Duệ Chi trả lời dứt khoát: “Chỉ có cách lấy chứng cứ thực sự – hoặc bắt sống một trong hai kẻ chủ mưu. Dao nhi, chỉ có nàng mới khiến Lục Dận không còn đường lùi.”
Nàng trầm ngâm, cuối cùng gật đầu: “Ta đồng ý. Nhưng nếu thất bại, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Tiêu Viễn nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh nhưng lẫn chút tán thưởng không giấu nổi.
Tần Duệ Chi nói tiếp: “Đêm nay, ta sẽ dẫn nàng vào đại điện, đối chất trước mặt Đế vương và triều thần. Thành bại tại đây.”
Ngọc Dao khẽ cười, nụ cười mỏng như sương: “Ta không sợ chết. Chỉ sợ bị chôn vùi trong oan khuất.”
***
Nội cung chìm trong lớp sương mờ nhạt. Triệu Tần ngồi trước gương, ngón tay vuốt nhẹ mái tóc, môi mím thành một đường cong lạnh lẽo. Một cung nữ lặng lẽ bước vào, dâng lên mảnh giấy nhỏ. Đọc xong, nàng cười nhạt: “Tạ Ngọc Dao vẫn chưa bị bắt? Không cần vội. Đêm nay, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Trong gương, ánh mắt nàng sắc như lưỡi dao, lộ rõ dã tâm không thể che giấu. Cầm chiếc áo gấm thêu rồng phượng khoác lên vai, nàng bước ra khỏi phòng, dáng vẻ đoan trang nhưng dưới đáy mắt chỉ còn sự quyết tuyệt lạnh lùng.
***
Hoàng hôn ngả bóng, sắc trời đỏ như máu. Trong gian phòng nhỏ, Ngọc Dao thay y phục đơn giản, tóc giấu kín trong mũ trùm. Tần Duệ Chi trao cho nàng gói thuốc nhỏ: “Thuốc giải độc, phòng bất trắc.”
Tiêu Viễn định theo sát, nhưng Tần Duệ Chi ngăn lại: “Ngươi giữ lối thoát. Nếu thất bại, đưa Ngọc Dao rời khỏi kinh thành.”
Tiêu Viễn im lặng, ánh mắt phức tạp. Lần đầu tiên, hắn giao số phận nàng vào tay người khác.Khi đêm buông xuống, ba người men theo lối nhỏ, lẫn vào dòng cung nhân hối hả chuẩn bị cho yến tiệc thọ Thái hậu – tấm bình phong che đậy cho *m m** đ** ch*nh. Ánh đèn lồng lung linh, bóng người lướt qua như những hồn ma trong đêm dài.
Trong đại điện, Triệu Tần ngồi ở vị trí mẫu nghi, gương mặt bình thản, ánh mắt lướt qua từng phi tần, từng đại thần với vẻ sắc lạnh. Lục Dận xuất hiện, dáng người uy nghi, sắc mặt âm trầm. Ánh mắt hắn dừng lại nơi Tần Duệ Chi, rồi quét xuống hàng khách quý.
Tiếng nhạc vang lên, yến tiệc bắt đầu. Nhưng dưới lớp vỏ hòa nhã, mọi ánh nhìn đều hàm chứa hiểm độc, lo lắng, toan tính. Rượu rót tràn ly, lời chúc tụng vang dội, nhưng không ai thực lòng vui vẻ.
Giữa lúc ấy, một bóng người khoác áo trắng, đầu trùm mũ, đột ngột xuất hiện giữa điện. Các cung nhân xôn xao, chưa kịp ngăn đã thấy người kia quỳ thẳng xuống trước ngai vàng.
“Tạ Ngọc Dao, có việc khẩn tấu.”
Cả đại điện rúng động. Lục Dận đứng bật dậy, đôi mắt lóe lên tia sắc lạnh. Triệu Tần nhíu mày, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại trở về vẻ điềm nhiên thường thấy.
“Ngươi là tội nhân, sao dám xuất hiện trước mặt bệ hạ?” Triệu Tần cười nhạt, giọng lạnh như băng.
Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực: “Nếu ta là tội nhân, xin bệ hạ tự tay kết liễu. Nếu ta vô tội, xin cho ta một cơ hội đối chất.”
Lục Dận siết chặt nắm tay, ánh mắt phức tạp. Hắn ra hiệu cho thị vệ lùi lại, giọng trầm khàn: “Ngươi có gì muốn nói?”
Ngọc Dao đứng lên, giọng rõ ràng: “Thần thiếp có chứng cứ – Triệu Tần câu kết với Vương Khải Minh, mưu đồ tạo phản. Đêm qua, cung nhân của Triệu Tần đã mang tín vật tới hành dinh Vương gia. Đây, chính là vòng ngọc chỉ Hoàng hậu mới có.”
Nàng rút từ tay áo ra chiếc vòng ngọc, hoa văn tinh xảo, ánh lên sắc ngọc lạnh lẽo.
Triệu Tần cười nhạt: “Một chiếc vòng ngọc có thể làm giả. Ngươi vu cáo cũng không ai ngăn được.”
Tần Duệ Chi đứng bật dậy: “Thần có thể làm chứng. Chính mắt thần thấy cung nhân của Triệu Tần tới hậu viên Vương gia trao đổi tín vật.”
Một đại thần khác cũng lên tiếng: “Thần cũng có chứng cứ, gần đây Vương Khải Minh điều động binh mã bất thường, nhiều lần truyền mật tín với ngoại bang.”
Không khí trong đại điện đặc lại, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Triệu Tần. Lục Dận hỏi, giọng lạnh lẽo: “Triệu Tần, ngươi còn gì để nói?”
Triệu Tần vẫn giữ vẻ bình thản: “Bệ hạ, chỉ dựa vào một vật làm chứng, ai chẳng có thể ngụy tạo? Nếu muốn định tội thần thiếp, xin hãy cho thần thiếp đối chất với người liên quan.”
Ngọc Dao tiến lên một bước, ánh mắt kiên quyết: “Nếu người trong cuộc tự mình khai ra thì sao?”
Nàng chỉ về phía cung nhân trẻ tuổi đang run rẩy dưới hàng ghế. Tần Duệ Chi ra hiệu, thị vệ kéo người ấy lên. Cung nhân quỳ xuống, giọng run rẩy: “Nô tì bị ép phải mang vòng ngọc đến Vương gia. Người ra lệnh là Hoàng hậu nương nương.”
Đại điện vỡ òa tiếng xì xào. Lục Dận nhắm mắt, bàn tay siết đến rớm máu. Cơn đau của Khế Ước Tâm Ấn trào dâng, nhưng lần này, không còn là nghi ngờ, mà là sự tỉnh ngộ lạnh lẽo.
Triệu Tần bật cười, tiếng cười sắc lạnh vang vọng khắp điện: “Hay thật! Các ngươi đã chuẩn bị kịch bản chu đáo như vậy, ta còn gì để nói?”
Nàng nhìn xoáy vào Lục Dận, ánh mắt sắc như lưỡi dao: “Bệ hạ từng nói, không ai có thể lay chuyển ngài. Vậy mà hôm nay, ngài lại để một nữ tử họ Tạ dắt mũi, để một phi tử thất sủng khiến giang sơn Đại Lương nghiêng ngả. Ngài có còn xứng đáng không?”
Lục Dận lạnh lùng: “Kẻ phản quốc, dù là ai, đều không thể dung tha.”
Triệu Tần cười nhạt: “Được, ta thua. Nhưng các ngươi cũng đừng mong yên ổn.”
Nàng rút ra trâm bạc, định tự vẫn. Tiêu Viễn lao tới, chặn kịp, khóa tay nàng lại.
Tần Duệ Chi dõng dạc: “Bắt giữ Triệu Tần, phong tỏa cung thành. Truy bắt Vương Khải Minh, không để sót một ai!”
Thị vệ ào ra, tiếng lệnh dồn dập. Yến tiệc tan thành hỗn loạn, từng nhóm thị vệ tỏa đi khắp nơi, lệnh truy bắt lập tức được truyền ra ngoài thành.
Ngọc Dao lùi lại một bước, sắc mặt nhợt nhạt. Khế Ước Tâm Ấn vẫn không buông tha, nỗi đau trong ngực chưa từng nguôi ngoai. Dù Lục Dận đã bắt đầu tin nàng, giữa hai người vẫn còn một vực sâu chưa thể vượt qua.
Tần Duệ Chi đến bên, ánh mắt dịu dàng: “Nàng đã làm được.”
Ngọc Dao khẽ lắc đầu: “Chỉ mới bắt đầu. Vương Khải Minh vẫn ngoài vòng kiểm soát, Tạ Thục Nghi chưa lộ diện. Lòng tin của Lục Dận, e rằng vẫn còn xa xăm.”
Tần Duệ Chi trầm ngâm, nỗi đau âm thầm hiện lên trong mắt.
Trong đại điện, Lục Dận đứng bất động giữa hỗn loạn. Hắn nhìn Ngọc Dao, ánh mắt pha lẫn nhẹ nhõm và nỗi sợ hãi không tên. Hắn biết, nàng vừa cứu lấy cả giang sơn này. Nhưng hắn cũng biết, giữa hai người, Khế Ước Tâm Ấn vẫn là xiềng xích chưa thể tháo gỡ.
Bên ngoài, tiếng trống dồn dập vang lên. Một thị vệ hộc tốc chạy vào, quỳ xuống: “Bệ hạ! Vương Khải Minh đã dẫn binh nổi loạn ở cổng thành phía nam! Quân phản loạn đã áp sát nội cung!”
Lục Dận siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt tối lại như vực thẳm. Hắn nhìn Ngọc Dao, không giấu nổi sự bất an.
Ngọc Dao gật đầu, ánh mắt kiên định: “Ta sẽ ở lại. Dù chết, cũng không lùi bước.”
Tiếng trống dồn dập không ngớt, báo hiệu trận chiến cuối cùng đã bắt đầu.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lục Dận và Ngọc Dao gặp nhau – giữa nghi ngờ, đau đớn và một tia hy vọng mong manh.
Bình minh chưa tới, nhưng trong màn đêm, đã thấp thoáng ánh sáng. Sự thật vừa lộ diện, vận mệnh mọi người lại một lần nữa treo trên lưỡi dao.