Mặc dù biết Thời Ngu có lẽ không nghe được những lời đó, nhưng xuất phát từ áy náy, anh muốn bù đắp cho cô, nên lần này Quý Việt Châu giới thiệu Thời Ngu cho những người khác.
Đương nhiên cũng khiến cho người ngạc nhiên.
Thời Ngu hoàn toàn không nhận ra có vấn đề gì, cứ ngồi bên cạnh anh như một bình hoa xinh đẹp, gật đầu mỉm cười chào hỏi với mọi người.
Cô vốn định trốn sang bên cạnh ăn chút gì đó, nhưng Quý Việt Châu không cho cô cơ hội.
Bởi vậy sau ngày hôm nay, tin đồn Quý Việt Châu cực kỳ cưng chiều vị tình nhân đã lan truyền ra bên ngoài.
Thời Ngu đứng bên cạnh Quý Việt Châu, luôn có cảm giác đi đến đâu cũng có thể thu hút được sự chú ý của người khác, cô cũng không quan tâm những thứ này, từ trong những ánh mắt này, cô còn gặp không ít người quen, ví dụ như Quý Dung Dung cùng ông chồng mới của cô là Lâm Lãng, ví dụ như Lâm Lâm, ví dụ như Tô Nguyễn.
Và… Lisa?
Lisa chính là người thành công nhất trong nhóm chị em plastic, lúc trước cũng chính là cô kể chuyện bên cạnh Quý Việt Châu có người tình nhân vào trong nhóm, và cả chuyện thế thân ánh trăng sáng Tô Nguyễn.
Lúc trước, cô cũng uống trà chiều với hội chị em, hôm đó Lisa cũng đến.
Vì vậy, bây giờ Lisa nhìn Thời Ngu với vẻ mặt kỳ lạ.
Thời Ngu ban đầu định giấu diếm trong nhóm cũng chỉ vì muốn vui vẻ, ngày ngày lặn xuống hóng hớt chuyện các chị em nhựa kể, có bị phát hiện cũng không làm sao cả.
Cô còn cười tủm tỉm vẫy tay với Lisa.
Lisa cũng mỉm cười, chỉ là Thời Ngu bây giờ đang trong tâm điểm của đám đông, Lisa và cậu chủ nhỏ nhà giàu mới nổi kia chỉ có chút tiền, ở trong giới thượng lưu này cũng chỉ là tầng dưới cùng, bản thân Lisa cũng không tiện tiến lên.
Ở bên này, Thời Ngu đi theo Quý Việt Châu xã giao xong, càng về sau càng thấy nhàm chán, Quý Việt Châu nhận thấy cô có chút không tập trung, hỏi cô: “Em có mệt không?”
Thời Ngu gật đầu: “Có chút.”
“Vậy chúng ta về trước.”
“Trở về ngay bây giờ sao?” Thời Ngu có chút ngạc nhiên, bởi vì bữa tối chỉ vừa mới bắt đầu, thậm chí người của Quý gia và Lâm gia cũng chưa đi lên phát biểu mở tiệc.
Thời Ngu còn nghe nói đằng sau bữa tiệc còn có nhảy khiêu vũ gì nữa mà.
Quý Việt Châu đến lộ diện cũng chỉ là nể tình ông cụ Quý, anh hôm nay thậm chí còn không đến chào hỏi ông cụ Quý.
Anh xuất hiện ở trong bữa tiệc tối tổng cộng cũng chưa quá một giờ, như thể chỉ để nói với ông cụ Quý rằng anh đã đến mà thôi.
Nhưng khi nghe Thời Ngu hỏi như vậy, Quý Việt Châu suy nghĩ một chút cảm thấy nên tôn trọng ý kiến của cô, vì thế lại hỏi một lần nữa: “Vậy em có muốn trở về không? ”
Thời Ngu luôn cảm thấy thái độ của tên đàn ông chó này có chút kỳ lạ, cô còn chưa sử dụng thủ đoạn làm nũng, sao anh lại chủ động săn sóc ân cần như vậy?
Nhưng Thời Ngu thật sự không có hứng thú với bữa tối và buổi tiệc khiêu vũ, vì vậy cô chỉ đành gật đầu: “Muốn. ”
Sau đó, Quý Việt Châu đưa cô ra khỏi sảnh đang tổ chức yến tiệc, cũng không đợi trợ lý Trương và Bạch Lê Phong, hai người trực tiếp ngồi lên xe, kéo vách ngăn ghế sau xuống.
Khi chỉ còn hai người trong không gian kín, bầu không khí có chút yên tĩnh.
Thời Ngu nghĩ đến những chuyện đêm nay, lại trầm ngâm suy nghĩ nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của hai người vẫn đang nắm lấy nhau.
Khi đó bởi vì có Trợ lý Trương và Bạch Lê Phong ở đấy nên Quý Việt Châu muốn biểu diễn ân ái thì Thời Ngu còn cảm thấy có thể hiểu được, đương nhiên cô sẽ cố gắng phối hợp, nhưng bây giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, cũng đến lúc nên nói rõ ràng.
Quý Việt Châu thì nghiêng đầu ngắm nghía trang phục hôm nay của cô gái nhỏ nhà mình, bởi vì lúc anh nói xong những lời gây tổn thương đó thì nhìn thấy Thời Ngu, anh không hiểu sao lúc đó lại cảm thấy hoảng sợ, cho nên chưa kịp nhìn ngắm cô.
Bây giờ anh mới nhìn rõ, cô quyến rũ và đáng yêu nhiều hơn so với video cô gửi vào lúc sáng.
Đáng yêu đến nỗi Quý Việt Châu muốn ôm cô vào lòng hôn tới hôn lui.
Còn những lời tổn thương kia, Quý Việt Châu quyết tâm về sau tuyệt đối sẽ không nói ra nữa, may mắn thay lần này Thời Ngu không nghe được, nếu như cô bé nghe được, nhất định sẽ rất buồn.
Anh theo bản năng không muốn cô buồn.
Quý Việt Châu nhớ lại tâm trạng bất an khi nhìn thấy Thời Ngu ở ngã rẽ, đến bây giờ anh vẫn còn sợ hãi.
Luôn cảm thấy những lời đó nói ra khỏi miệng, cô sẽ càng ngày càng rời xa mình.
May mắn thay, cô không nghe thấy lời anh nói.
May mắn thay, cô …
Thời Ngu đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt còn nở nụ cười: “Đúng rồi Ngài Quý, hôm nay cảm ơn anh đã dạy dỗ Tô Nguyễn, em cảm thấy rất vui.”
Khóe miệng Quý Việt Châu đột nhiên cứng đờ.
Thời Ngu cảm thấy rằng mặc dù đã đến lúc phải nói lời kết thúc, nhưng hai người cũng đã có một khoảng thời gian vui vẻ bên nhau, vì vậy trước khi đề nghị kết thúc mối quan hệ, cô cảm thấy vẫn nên nói điều gì đó để làm bầu không khí vui vẻ hơn.
Hơn nữa, việc Quý Việt Châu từ chối Tô Nguyễn khiến Thời Ngu rất vui vẻ, từ điểm này cô thấy tên đàn ông chó đáng được khen ngợi.