Thời Ngu không chú ý tới vẻ mặt cứng đờ của Quý Việt Châu, tiếp tục nói: “Đáng tiếc cô ta tỏ tình cảm động như vậy, ừm…, cũng không có gì đáng tiếc, dù sao những người đẹp thích anh thật sự quá nhiều…”
Đúng lúc này, Quý Việt Châu cắt ngang lời cô, cổ họng có chút nghẹn, khó khăn hỏi: “Khi đó em đã đến rồi sao?”
Giọng nói của anh trầm thấp đến dọa người, giống như cổ họng bị giấy nhám mài dũa đến mức đổ máu.
Lúc này, Thời Ngu mới ý thức được có điều gì đó không đúng, ngẩng đầu lên nhìn anh, phát hiện khuôn mặt anh u ám đến đáng sợ, còn có đôi mắt vốn thường ngày được mắt kính che đi cảm xúc, bây giờ lại giống như hai cơn lốc đáng sợ, đem mọi cảm xúc nuốt chửng.
Thời Ngu giật mình, không phải là vì sợ hãi, Quý Việt Châu từ trước đến nay chưa từng dọa được cô, chỉ là cô có chút hoang mang.
“Đúng vậy.” Thời Ngu chậm rãi gật đầu, thấy tâm trạng anh không tốt nên nhân tiện giải thích: “Lúc em đến đó đã nghe được giọng nói cô ta đang nói chuyện, cho nên em chỉ muốn nghe xem cô ta nói cái gì…”
Thời Ngu đột nhiên lộ ra vẻ kinh ngạc: “Khoan đã, anh sẽ không trách em nghe lén anh nói chuyện chứ?”
Quý Việt Châu không trả lời cô, mà tiếp tục hỏi: “Cho nên những lời đằng sau, em cũng đều nghe thấy?”
Những lời đằng sau? Đằng sau là cái nào?
Thời Ngu sững người một chút sau đó mới hiểu ra, anh muốn hỏi chuyện ‘chỉ là quan hệ tiền – hàng mà thôi’.
Cô thản nhiên gật đầu: “Nghe thấy rồi. ”
Quý Việt Châu nghe được câu trả lời khẳng định của cô, thân thể căng thẳng, cổ họng và quai hàm cắn chặt, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.
Nếu cô đã nghe được, vậy vì sao cô không khóc ầm ĩ, nhưng tại sao cô lại biểu hiện giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Quý Việt Châu không muốn nghiên cứu sâu nguyên nhân trong đó.
Anh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm, chỉ cần không cẩn thận sẽ rơi xuống, anh sẽ rơi vào vực sâu vô tận.
Thời Ngu lúc này dường như đã phát hiện ra vấn đề, cô cười: “Ngài Quý, anh sẽ không cảm thấy em bởi vì chuyện này mà tức giận chứ? ”
“Những lời anh nói đều là sự thật, chúng ta vốn chỉ là giao dịch tiền bạc mà thôi, em làm sao có thể tức giận chứ.” Thời Ngu nghiêng đầu, giọng điệu và thái độ đều thản nhiên: “Đúng rồi, em có chuyện muốn nói với anh.”
“Thời gian sắp tới em có một bộ phim phải quay gần nửa năm mới xong, hơn nữa địa điểm khá xa Bắc Kinh, cũng không tiện để trở về, nhớ lại lần trước bảy ngày anh cũng khó có thể chịu đựng được, em suy nghĩ một chút cảm thấy có lẽ hơn nửa năm anh không thể chấp nhận được.”
“Với lại em cũng cảm thấy loại quan hệ này của chúng ta hơn nửa năm không gặp mặt, cảm thấy rất có lỗi với anh, cho nên em nghĩ đi nghĩ lại, chúng ta vẫn nên kết thúc luôn mối quan hệ này?”
“Kết thúc?”
Quý Việt Châu chỉ cảm thấy hai tai ù ù, anh chỉ có thể nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn của cô không ngừng mở ra rồi khép vào.
Còn trái tim anh thì như bị thắt chặt, chỉ có thể nghe được thấy câu nói cuối cùng của cô.
Nghe thấy cô nhẹ nhàng nói kết thúc.
“Đúng vậy.” Thời Ngu gật gật đầu: “Sau khi chúng ta chấm dứt, anh lại có thể đi tìm những người khác, tuy rằng người xinh đẹp như em chỉ có một, nhưng người đẹp kém em một chút thì vẫn có, lấy gia thế và sự quyến rũ của Ngài Quý, chắc chắn sẽ có các cô gái tình nguyện theo anh.”
Nói đến đây, Thời Ngu không khỏi lại tự luyến một chút, dù sao vẻ đẹp của cô đúng là được trời ban cho, hì hì.
“Em bảo anh đi tìm người khác?” Gân xanh trên trán Quý Việt Châu nổi lên như muốn nổ tung, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.
“Ừm.” Thời Ngu gật đầu.
Mặc dù tên đàn ông chó này không tìm thế thân cho ánh trăng sáng như trong tiểu thuyết, nhưng anh thật sự đã bao nuôi một tình nhân.
Hơn nữa từ khi anh nếm được mùi vị thịt cô, mỗi lần l*m t*nh đều như muốn xé người cô ra thành từng mảnh, Thời Ngu cảm thấy sau khi mối quan hệ hai người bọn họ chấm dứt, anh đi tìm tình nhân khác cũng là rất bình thường.
Dù sao thì anh cũng “có năng lực”, điều này Thời Ngu đã tự mình chứng thực!
Đương nhiên thì những người đó có lẽ không dám hành hạ anh như cô.
Thời Ngu phải thừa nhận mỗi lần cô giật tóc của Quý Việt Châu, cố ý véo anh, giẫm anh, đá anh đều mang theo chút tâm lý trả thù, ai bảo anh là tìm tình nhân.
Nghĩ tới đây, Thời Ngu còn nói tha thiết thuyết phục anh: “Nếu có thể, vẫn là nên nghiêm túc yêu đương đi, dù sao chuyện bao nuôi tình nhân cũng không phải là chuyện vinh quang, dù sao thì dựa vào sức hấp dẫn anh, cũng rất nhiều người muốn chi tiền yêu đương với anh. ”
Ví dụ như fan cuồng, Kẹo dẻo Gấu.
Nghĩ đến việc tên chó mà cô đã huấn luyện một thời gian dài, từ bây giờ không sử dụng được nữa, trong lòng Thời Ngu cảm thấy có chút khó chịu, nhưng cũng chỉ là trong chốc lát, chút khó chịu đó đã biến mất.
Nghe được nhưng lời cô khuyên anh đi tìm người khác, Quý Việt Châu chỉ cảm thấy trong đầu rối như tơ vò, đột nhiên bị phá giải.
“Thời Ngu!”
Giọng nói của anh rất trầm thấp, mang theo sự tức giận chưa từng thấy.
“Sao vậy?” Thời Ngu bị gọi tên như vậy, trong lúc nhất thời còn có chút hoang mang, ánh mắt ướt át trong veo nhìn về phía anh.
Quý Việt Châu nhìn vào trong ánh mắt của cô, lồng ngực vẫn còn phập phồng, cố gắng chịu đựng, sau đó hạ giọng xuống nói chuyện với cô: “Đừng tức giận, chúng ta nói chuyện đã, anh nói những lời đó là anh không đúng, anh có thể xin lỗi em, em không cần cố ý nói ra những lời kết thúc này để chọc giận anh.”
“Em không có.” Thời Ngu lắc đầu, giọng điệu thản nhiên: “Ngài Quý, em biết anh nói thật.”