Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 178

“Ừm.” Quý Việt Châu miễn cưỡng mới duy trì tâm trí vững chắc, một tay khác cũng đưa xuống phía dưới nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón tay cái xoa mu bàn tay của cô, hỏi: “Hôm nay có mệt không? Có bị ai bắt nạt không?”

Có lẽ là xuất phát từ sự chột dạ ngay cả bản thân anh cũng không nhận ra, giọng điệu bây giờ của Quý Việt Châu đặc biệt dịu dàng.

“Không có, nhưng mà sáng nay em lại bắt nạt Quý Dung Dung.” Thời Ngu ngừng suy nghĩ, thay đổi thành thái độ ngày thường, mỉm cười lắc cánh tay anh.

Cô cười rộ lên thật sự rất đẹp, hôm nay mặc chiếc váy đen thiếu nữ, trên cổ là chiếc vòng kim cương mà Quý Việt Châu đã mua cho cô lần trước, kim cương lấp lánh phía trên đều không đẹp bằng đôi mắt sáng lấp lánh của cô.

Hôm nay thậm chí còn đẹp hơn.

Hơn nữa Quý Việt Châu thật sự không phát hiện trên mặt cô một tia dị thường, không có thương tâm, không có phẫn nộ.

Quý Việt Châu cảm thấy hình như anh đã được sống lại, anh nghĩ cô bé có lẽ vừa mới đi tới, cho nên chỉ nghe được nội dung phía sau, cũng không biết là đang nói về cô.

Quý tổng từ trước đến nay thông minh tuyệt đỉnh lại bình tĩnh tự kiềm chế, nhưng hôm nay lại phủ nhận bỏ qua một số chi tiết, cố gắng tin rằng Thời Ngu thật sự không nghe thấy những lời anh nói.

Vì thế Quý Việt Châu cũng nở nụ cười: “Không sao, nếu cô ta thật sự cảm thấy mình bị bắt nạt, thì đã đi mách với Quý Quang Viễn rồi.”

Sự thật chứng minh, Thời Ngu quả thật là một thiếu nữ thiên tài có thiên phú diễn xuất, xứng đáng với kiếp trước cô đã chiếm được từng chiếc cúp kia.

Ít nhất khi cô cười, Quý Việt Châu đã bị cô lừa gạt.

Thật ra Thời Ngu không nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ là cho rằng Quý Việt Châu muốn tạm thời duy trì loại biểu hiện này, cô lấy tiền của anh đương nhiên là phải làm việc.

Có lẽ đoạn thời gian trước đây cô đã quá nhập tâm vào vở kịch này, nhưng hôm nay nhận ra, cô cũng có thể nhanh chóng diễn kịch.

Thời Ngu cảm thấy mình đã trở lại con đường đúng đắn.

“Hì hì, Quý Dung Dung có lẽ không còn trẻ con tìm Quý Quang Viễn mách lẻo nữa đâu.” Thời Ngu cười ranh mãnh.

Bầu không khí giữa hai người trong nháy mắt trở nên rất hòa thuận, giống như mấy chục giây cứng ngắc vừa rồi khi mới gặp mặt hoàn toàn không tồn tại.

Bạch Lê Phong – người đã xem vở kịch được nửa ngày rốt cục cũng xen vào một câu: “Này này, hai người trò chuyện vui vẻ như vậy, chó độc thân như tôi ở bên cạnh rất dư thừa đấy, anh Quý, anh không thể giới thiệu em trước sao? ”

Quý Việt Châu thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng cũng không tệ, vì vậy nói với Thời Ngu: “Hắn tên là Bạch Lê Phong, em cứ gọi tên hắn là được, nếu hắn nói nhảm nhiều thì em cứ làm lơ là được.”

“Hừ, anh Quý anh không biết giới thiệu như thế nào à?” Bạch Lê Phong đứng bên cạnh vội vàng xen vào một câu: “Xin chào người đẹp, tôi tên là Bạch Lê Phong, cô có thể gọi tôi là Lê Phong, tôi là bạn tốt nhiều năm của anh Quý…”

Còn chưa nói xong, Quý Việt Châu đã kéo Thời Ngu đi vào trong phòng với vẻ mặt ghét bỏ.

Thời Ngu nghiêng đầu, ló đầu ra nhìn: “Xin chào, tôi là Thời Ngu, anh có thể gọi tôi là Tiểu Ngu.”

“Tiểu Ngư? Đúng là một cái tên dễ thương.” Bạch Lê Phong cũng vội vàng đi theo, trên mặt cười rạng rỡ, giống như một kẻ ngốc.

“Là chữ Ngu trong mỹ nhân.” Thời Ngu không thể không nhấn mạnh.

“Ồ, chữ đó có chút phức tạp.” Bạch Lê Phong suy nghĩ nửa ngày mới biết cách viết như thế nào.

Quý Việt Châu thấy hai người còn đang nói chuyện vui vẻ, sắc mặt tối sầm, quay đầu nhìn Bạch Lê Phong: “Nói ít thôi.”

Anh không dám quát hoàng yến nhỏ, chẳng lẽ còn không dám quát tên ngốc Bạch Lê Phong này sao?

Bạch Lê Phong rất thức thời, chạy vài bước lên trước mặt Thời Ngu bĩu môi: “Anh Quý hung dữ như vậy, làm sao mà cô chịu được vậy?”

Quý Việt Châu đen mặt muốn đuổi người đi, nhưng Thời Ngu lại cười tủm tỉm trả lời: “Nhưng Ngài Quý đối với tôi rất tốt, cũng không quát tôi, hihi.”

Quý Việt Châu nghe vậy lập tức thoải mái.

Anh chắc chắn Thời Ngu đã không nghe thấy những lời đó, nếu không cô đã sớm làm loạn lên rồi.

Không nghe được cũng tốt, nếu không cô nhất định sẽ bị tổn thương, đến lúc đó muốn dỗ dành cô cũng tốn không ít sức.

Mặc dù Quý Việt Châu cảm thấy những gì anh nói là sự thật, nhưng trong lòng anh Thời Ngu dù sao cũng chỉ là một cô bé thích anh, những lời đó thật quá phũ phàng và thực tế, anh không muốn để cho cô nghe được.

Quý Việt Châu nghĩ rằng cô không biết gì cả, trong khi Thời Ngu lại nghĩ rằng cả hai người biết rõ.

Rõ ràng là suy nghĩ hoàn toàn khác nhau, nhưng bây giờ họ đều thống nhất duy trì sự hài hòa vào thời điểm này.

Nghỉ ngơi trong phòng một lúc, thì có một người phục vụ đến thông báo tiệc tối sắp bắt đầu, vì vậy tất cả nhanh chóng chỉnh sửa lại trang phục xuống sảnh tham gia tiệc tối.

Quý Việt Châu dẫn theo Thời Ngu đi xuống, có không ít người bước đến chào hỏi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn