Cố gắng tìm ra một số cảm xúc khác nhau từ trên khuôn mặt của cô.
Mà ở phía sau Quý Việt Châu, Bạch Lê Phong và Trợ lý Trương đuổi theo, Bạch Lê Phong thấy anh đột nhiên dừng lại có chút kỳ quái, đi lên hai bước: “Anh Quý anh dừng ở đây làm cái gì, nhìn thấy cái gì sao…?”
Chưa nói hết lời, Bạch Lê Phong quay đầu nhìn về phía trước đã thấy cô gái nhỏ nhắn xinh đẹp mặc váy đen đứng trước cửa.
Từ nãy đến giờ trợ lý Trương vẫn im lặng cũng nhìn thấy cô, nghĩ đến mấy câu vừa rồi ông chủ nhà mình nói, trong đầu trợ lý Trương tràn ngập suy nghĩ “Xong rồi, xong rồi”.
Nhưng thấy ông chủ không nói lời nào, Trợ lý Trương thấy bầu không khí có gì đó không ổn, không thể mãi đứng ở đây như vậy được, lấy hết can đảm chủ động bước lên: “Thời tiểu thư, cô tới rồi à?”
“Ừm, vừa rồi lúc cậu gọi điện thoại cho tôi đúng lúc tôi đang ra ngoài, mà phòng nghỉ của tôi cũng khá gần đây nên đi cũng nhanh.” Vẻ mặt Thời Ngu vẫn như thường cười lắc lắc di động: “Tôi đang định gọi điện thoại cho cậu, xem mọi người đi đến đâu rồi.”
Bất kể giọng nói hay thái độ, cô vẫn giống như lúc bình thường.
Vị tổ tông nhỏ này nhìn qua cũng không có gì khác thường, Trợ lý Trương thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy bầu không khí thoải mái hơn một chút: “Để cô chờ lâu rồi, tôi lập tức mở cửa.”
Nói xong Trợ lý Trương vội vàng chạy đến bên cạnh Thời Ngu, lấy ra thẻ phòng vừa rồi nhận lấy từ trong tay nhân viên phục vụ mở cửa.
Thời Ngu cầm điện thoại di động, lúc này mới cười tủm tỉm nghiêng đầu nhìn về phía Quý Việt Châu: “Ngài Quý, sao anh không qua đây?”
Cô nói chuyện với anh, Quý Việt Châu giống như mới được bật công tắc, mím môi sải bước đi tới trước mặt cô.
Thời Ngu duỗi cánh tay ôm lấy cánh tay anh, giống như không có chuyện gì xảy ra, cái gì cũng không nghe thấy: “Ngài Quý, một ngày không gặp em, anh có nhớ em không?”
Quý Việt Châu không nói gì, cụp mắt nhìn cô, cố gắng tìm kiếm biểu hiện khác thường trên khuôn mặt cô.
Nhưng không có, vẻ mặt của Thời Ngu vẫn rất tự nhiên, như thể cô thực sự không nghe thấy những gì anh đã nói.
Cách nhau ba mét, cô nhất định đã nghe được câu nói “chỉ chơi mà thôi”.
Không đúng, cô thích gây chuyện nhất, cũng to gan, nếu không chiều theo ý cô, cô có thể véo anh. Nếu cô đã nghe được thì có lẽ lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn không vui, chất vấn anh những lời vừa rồi là có ý gì, có lẽ còn có thể rơi hai giọt nước mắt, vừa một bên hôn anh vừa một bên nói thích anh.
Sau đó Quý Việt Châu sẽ giải thích, thật ra lời vừa rồi anh nói không có ý đó…Và sau đó thì sao? Chẳng lẽ anh sẽ giải thích không phải anh chỉ chơi đùa cô mà thật sự muốn kết hôn với cô?
Trong lúc nhất thời, đầu óc Quý Việt Châu có chút rối loạn, những suy nghĩ các suy nghĩ liên tục xuất hiện trong não anh mà không thể khống chế được.
Nhưng điều duy nhất anh có thể chắc chắn đó là thái độ bây giờ của Thời Ngu không nên như vậy.
Quý Việt Châu cảm thấy ngực mình giống như có một hố đen khổng lồ đang nuốt chửng mất một thứ gì đó.
Anh chưa bao giờ cảm thấy hoảng loạn như vậy, anh cũng không biết bản thân anh đang sợ hãi.
Trợ lý Trương đã mở cửa phòng, Thời Ngu không đợi Quý Việt Châu trả lời, trong lòng đang suy đoán anh có phải muốn xé rách lớp “ân ái tình cảm” của hai người luôn hay không.
Dù sao câu “Chơi đùa mà thôi” vừa rồi của anh thật sự là quá thẳng thắn.
Thật sự Thời Ngu không quan tâm chút nào, cô cũng đã tiết kiệm được rất nhiều tiền, tiếp theo cô phải quay bộ phim “Núi” của đạo diễn Trương Lâm Sinh, sau khi bộ phim này kết thúc, những bộ phim mà cô đầu tư cũng sẽ bắt đầu mang đến lợi nhuận, giấc mơ dưỡng lão đã còn không xa.
Hơn nữa khi Thời Ngu xem lại tin nhắn nói chuyện Wechat với Quý Việt Châu, cô nhận thức được rằng cô đã bắt đầu có thói quen ỷ lại vào anh, cô lập tức có ý muốn sớm rời đi.
Cô đánh giá quá cao bản thân, thói quen hình thành là hai chiều, cô đã quen với chuyện tên đàn ông chó này chiều chuộng, sau này nhất định sẽ hình thành thói quen ỷ lại vào anh.
Thời Ngu thật sự không muốn có bất kỳ vướng mắc tình cảm nào với Quý Việt Châu.
Lúc đi đến đây, cô vốn nghĩ kéo dài đến khi bộ phim”Núi” kết thúc rồi sẽ chấm dứt mối quan hệ này với Quý Việt Châu.
Không ngờ tới khi đi đến đây lại nghe được những lời này của Quý Việt Châu, có lẽ sớm đá văng tên chó này cũng không phải là không được, đây là thời cơ tốt.
Thời Ngu nghĩ như vậy lập tức hành động, cô ngẩng đầu nhìn Quý Việt Châu với ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ, thậm chí còn buông lỏng bàn tay đang nắm cánh tay của mình.
Quý Việt Châu nhận thấy vậy, lập tức hoảng hốt, theo bản năng nắm chặt lấy tay cô, cuối cùng cũng mở miệng: “Chiều nay anh rất bận rộn.”
Anh là đang giải thích vì sao nửa ngày không trả lời tin tức của cô, Quý Việt Châu cũng không biết lúc này vì sao anh lại nhớ tới giải thích chuyện này.
“À, thì ra là như vậy.” Thời Ngu lại nở nụ cười, cô cho rằng cô và Quý Việt Châu ở chung một thời gian cũng dài vẫn rất vui vẻ, cho dù có định kết thúc mối quan hệ này, cũng không cần náo loạn đến mức quá khó coi.
Cho nên nếu Quý Việt Châu bây giờ vẫn còn muốn duy trì biểu hiện ân ái tình cảm, Thời Ngu cũng rất vui vẻ phối hợp, dù sao cô cũng là diễn viên, diễn xuất cũng coi như là nghề nghiệp của cô.