Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 176

Duy trì mối quan hệ như bây giờ không tốt sao? Thích hay không, kết hôn hay không, có quan trọng như vậy sao?

“Anh Quý, anh rốt cuộc nghĩ cái gì, nói đi nói đi?” Bạch Lê Phong vẫn còn đang nói nhảm.

Bạch Lê Phong quan tâm nhiều như vậy chủ yếu là vì hắn cảm thấy Quý Việt Châu đối xử quá tốt với Thời Ngu, nếu không người bình thường làm sao có thể khiến anh phiền não như vậy?

Bạch Lê Phong cũng thật sự hy vọng bên cạnh Quý Việt Châu sớm có người đồng hành cùng anh trong tương lai.

Nhưng hắn càng hỏi, Quý Việt Châu càng chống cự, cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, giọng nói và vẻ mặt đều trở nên lạnh lùng: “Đừng hỏi nữa, cô ấy chỉ là một tình nhân của tôi mà thôi, chỉ là quan hệ tiền – hàng, không có chuyện thích hay không, chờ tôi chán rồi, sẽ để cho cô ấy rời đi.”

“Thật sao? Anh Quý có thể từ bỏ sao?” Bạch Lê Phong có chút không tin, nếu thật sự là quan hệ đơn giản như vậy, có thể khiến cho anh ưu sầu thành dáng vẻ này sao?

Bạch Lê Phong đã sớm phát hiện, từ giữa trưa cảm xúc Quý Việt Châu không ổn lắm, sau khi em gái nhỏ kia nhắc đến Thời Ngu, Quý Việt Châu lập tức bị chọc giận.

Hắn không cảm thấy anh sẽ dễ dàng vứt bỏ Thời Ngu.

Nhưng Quý Việt Châu lại bị giọng điệu nghi ngờ của Bạch Lê Phong như đổ thêm dầu vào lửa, giống như anh thật sự không thể rời khỏi Thời Ngu.

Quý Việt Châu giọng nói lạnh như băng, mặt âm u dọa người: “Chỉ là một tình nhân tùy thời có thể thay thế, có cái gì mà luyến tiếc. ”

“Còn về chuyện đối xử tốt với cô ấy, chỉ là chơi đùa cho vui mà thôi, tôi cũng có thể lấy về.”

Vừa dứt lời, Quý Việt Châu đi qua chỗ rẽ, bước chân đột nhiên dừng lại.

Thời Ngu đang dựa vào cánh cửa, cầm điện thoại di động nở nụ cười nhìn anh

Nụ cười kia dường như không khác gì lúc bình thường, nhưng Quý Việt Châu lại đột nhiên cảm thấy nỗi hoảng sợ vô tận ập đến.

Giống như anh vừa mất một thứ quan trọng gì đó.

Thời Ngu thật sự không phải cố ý đứng ở đây.

Sau khi nghe lời tỏ tình cảm động của Tô Nguyễn, cô vốn định đứng ở chỗ này chờ Quý Việt Châu đi qua, cho anh một bất ngờ.

Người đàn ông chó này biểu hiện cũng không tệ lắm, Thời Ngu cảm thấy cô có thể thưởng cho anh phần thưởng tình yêu, ví dụ như hôn anh.

Nhưng ai ngờ, Quý Việt Châu lại thảo luận về cô với người bên cạnh.

Chủ đề thay đổi từ vấn đề Quý Việt Châu có đối xử tốt với cô hay không, đến việc anh ấy có nên cưới cô hay không.

Câu trả lời của Quý Việt Châu nằm trong dự đoán của Thời Ngu, mặc dù cô đã huấn luyện tên chó này suốt thời gian qua, nhưng đó chỉ là cô muốn để tên đàn ông chó này trở nên hữu ích hơn. Còn về chuyện Quý Việt Châu có tình cảm với cô không, cô cũng không quan tâm.

Dù sao trong lòng Quý Việt Châu biết rõ cô là vì tiền, mà anh lại hưởng thụ sự yêu thích nhỏ từ cô, cả hai đều có mục đích không đơn thuần, tình cảm cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi.

Quý Việt Châu nói mối quan hệ “tiền: tình”, “chỉ là chơi đùa”, Thời Ngu cảm thấy điều này rất bình thường, còn thở phào nhẹ nhõm.

Bởi vì cô cảm thấy gần đây cô có chút xu hướng vượt quá giới hạn, ví dụ như hôm nay cô gửi video hôn lễ, còn có câu “Đám cưới nhà giàu thật thú vị”, nói không chừng trong mắt Quý Việt Châu đều là biểu hiện cô không hiểu chuyện.

May mắn thay, Quý Việt Châu dường như đầu óc vẫn còn tỉnh táo, khi anh nói như vậy cũng khiến Thời Ngu phát hiện ra mình đang sa vào đầm lầy, cô cũng thật may mắn vì đã tỉnh táo lại kịp thời, cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Trong đầu cô còn hình thành ra suy nghĩ “Ừm, tên đàn ông chó này vẫn khá đáng tin cậy nha!”.

Nhưng dù sao hai người bọn họ mỗi ngày đều biểu hiện ngoài mặt rất yêu nhau, Thời Ngu cảm thấy nếu để Quý Việt Châu đi đến đây rồi phát hiện cô đã nghe được những câu nói thẳng thắn kia, tình huống như vậy có chút khó xử.

Sau này sẽ không biểu diễn được ân ái tình cảm được nữa.

Nhưng hành lang này rất dài, vị trí của cô lại rất gần chỗ rẽ mà anh đi, Thời Ngu cho dù lúc này có xoay người cũng đi không kịp.

Cho nên cô suy nghĩ một chút quyết định đứng luôn ở chỗ này, lộ ra nụ cười nghề nghiệp giống như bình thường.

Quý Việt Châu dừng bước chân ở chỗ rẽ, ngơ ngác nhìn Thời Ngu, hai người nhìn nhau không nói gì.

Vị trí chỗ rẽ rất gần với cửa phòng, có lẽ cũng chỉ ba mét, cho nên Quý Việt Châu chỉ cần đi tầm bốn đến năm bước là có thể đưa tay chạm vào cô.

Nhưng bây giờ anh vẫn đứng im tại chỗ, không có bất kỳ động tác nào.

Anh thậm chí đã quên miệng anh vừa thốt ra những lời nói đau lòng, cả cơ thể đều cứng ngắc mím môi nhìn chằm chằm vẻ mặt Thời Ngu vẫn như bình thường không rời mắt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn