Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 175

Sau khi điều tra về cuộc sống Quý Việt Châu, Tô Nguyễn suy đoán rằng quãng thời gian học trung học có lẽ là thời gian đen tối nhất của anh, khi đó cô đã giúp đỡ anh, ít nhất là ánh sáng khác biệt trong cuộc đời anh.

Mặc dù Tô Nguyễn không nghĩ rằng danh xưng”ánh trăng sáng” mà Quý Dung Dung nói đáng tin cậy, nhưng quả thật cô cảm thấy có một phần là hợp lý.

Trong thời gian đen tối nhất của Quý Việt Châu, cô rất có thể là người sâu sắc nhất trong trí nhớ của anh.

Cho nên kế hoạch bàn đầu của cô xảy ra vấn đề, mà người như Quý Việt Châu sao có thể chủ động với liên lạc với cô? Khi đó lẽ ra cô không nên rụt rè, một mực chờ anh chủ động liên lạc, rõ ràng cô đến trước một bước, nếu sớm chủ động liên lạc với Quý Việt Châu, làm sao còn đến phiên Thời Ngu xen vào?

Tô Nguyễn càng nghĩ lại càng cảm thấy hối hận, bởi vậy hôm nay mới dặn dò nhân viên phục vụ quan sát cửa, chờ Quý Việt Châu đến lập tức thông báo cho cô, cô kịp thời ngăn người lại, rồi tỏ tình.

Nhưng Tô Nguyễn không ngờ rằng Quý Việt Châu lại lạnh lùng như vậy, đã lệch khác xa kịch bản cô nghĩ.

Anh chỉ nói “Đừng gọi anh là đàn anh Quý”, người này là một khúc gỗ sao?

“Đàn anh Quý, em…” Tô Nguyễn còn muốn nói tiếp.

Giọng điệu Quý Việt Châu lại càng trở nên không kiên nhẫn: “Tô tiểu thư, xin tự trọng.”

“Tự trọng? Em chỉ tỏ tình với anh, em không tự trọng ở chỗ nào? “Tô Nguyễn bị hai chữ này k*ch th*ch, sắc mặt tái nhợt, cơ thể như muốn đổ bởi vì kích động: “Là bởi vì Thời Ngu sao? Bởi vì Thời Ngu cho nên anh từ chối em? ”

Quý Việt Châu không vui cau mày, chuyện này thì liên quan gì đến Thời Ngu, cho dù không có Thời Ngu bên cạnh, anh cũng sẽ không bao giờ lựa chọn cô.

Thời Ngu – người đột nhiên bị nhắc tới, bĩu môi bất lực, chỉ có thể trách cô lớn lên quá xinh đẹp, ai cũng coi cô là kẻ địch.

Quý Việt Châu không nói gì, nhưng Tô Nguyễn lại coi sự im lặng của anh như ngầm đồng ý, giọng điệu càng thêm kích động: “Em quen biết anh trước Thời Ngu, cô ta còn cam chịu l*m t*nh nhân của anh, cô ta chính là một người phụ nữ ham hư vinh, anh lại vì một người như thế từ chối em!”

“Tô tiểu thư, Thời Ngu là người như thế nào không cần cô đánh giá, bất kể như thế nào tôi đều sẽ không chọn cô, cô chỉ cần biết điều này là được, từ bây giờ xin cô tránh xa tôi một chút.” Quý Việt Châu nói rất tàn nhẫn: “Nếu không tôi không ngại kêu người đuổi cô ra ngoài đâu.”

Nếu bị đuổi ra ngoài nhất định sẽ rất mất mặt.

Tô Nguyễn cứng đờ, một tay lau nước mắt, một tay xách váy bỏ chạy.

Trước khi đi, ngay cả một câu cũng không nói nên lời.

Bạch Lê Phong nhìn thấy vở kịch hay này, nhịn không được cảm thán: “Anh Quý thật có phúc nha, em gái nhỏ này cũng rất xinh đẹp mà? Anh lại khiến cho người ra khóc mất rồi.”

Quý Việt Châu không nói gì.

Bạch Lê Phong tiếp tục luyên thuyên: “À, Thời Ngu mà em gái nhỏ này vừa nhắc là chị dâu của em sao? ”

“Tôi đã nói rồi, đừng có gọi chị dâu.” Trong giọng Quý Việt Châu có chút tức giận.

Cũng không biết là bởi vì vừa rồi Tô Nguyễn nhắc tới Thời Ngu, hay là bởi vì Thời Ngu từ trưa vẫn chưa liên lạc với anh, chỉ liên lạc với Trợ lý Trương.

“Được rồi được rồi, em không gọi nữa.” Bạch Lê Phong bất lực xua tay: “Em chỉ cảm thấy anh đối xử với cô ấy rất tốt, còn tưởng rằng tảng đá như anh cuối cùng cũng bị người ta cảm hóa, nói không chừng một ngày nào đó sẽ kết hôn. ”

Tại sao phải kết hôn?

Quý Việt Châu cảm thấy bực dọc trong người, anh vừa đi vừa hỏi: “Tôi đối xử với cô ấy rất tốt sao?”

“Đương nhiên là tốt rồi, lần trước anh còn đấu giá tặng cho cô ấy một chiếc chuyền kim cương hơn trăm triệu, em thấy lúc anh cầm điện thoại di động trả lời tin nhắn của cô ấy cũng rất dịu dàng, còn vì cô ấy mà từ chối em gái nhỏ vừa rồi, hai người đã bên nhau nửa năm, anh vẫn chưa chán cô ấy, không phải chứng tỏ rất tốt sao?”

Bạch Lê Phong nói không ngừng, có lẽ là bởi vì thấy Quý Việt Châu không hiểu nên mới ra những suy nghĩ của mình.

Nhưng không ngờ Quý Việt Châu càng ngày càng cau chặt mày.

Có lẽ vì anh đối xử với cô quá tốt, cho nên mới khiến cô ảo tưởng kết hôn với anh.

Bạch Lê Phong không nhận được câu trả lời của Quý Việt Châu, nhưng có thể thông qua biểu cảm nhìn ra suy nghĩ của anh, tiếp tục hỏi: “Cho nên anh thật sự không thích cô ấy chút nào sao? Anh có muốn cưới cô ấy không?”

Quý Việt Châu bị câu hỏi của hắn làm cho có chút khó chịu, cả buổi chiều Thời Ngu cũng không liên lạc với anh, chẳng lẽ cô muốn kết hôn đến mức đó sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn