“Tiểu Ngu à, anh rất hãnh diện về em.” Triệu Vinh không kìm nén được sự phấn khích nữa, lần này Thời Ngu được Trương Lâm Sinh lựa chọn, người đại diện như anh chưa phát huy được tác dụng gì, thậm chí ngay cả thử vai cũng là Triệu Lan Sơn đề cử.
Triệu Vinh ngẫm lại bản thân hắn lại không đưa cơ hội này cho Thời Ngu, mà lại cho một nữ diễn viên ảnh hậu dưới trướng hắn, nếu Triệu Lan Sơn không đề cử, có lẽ Thời Ngu sẽ phải bỏ lỡ?
“Anh có lỗi với em, suýt chút nữa thì đã làm chậm trễ sự nghiệp của em.”
Tâm trạng Triệu Vinh lên xuống thất thường.
Đầu tiên Thời Ngu nghe qua giọng nói của hắn rất phấn khích, lúc sau lại thấy áy náy, chỉ cảm thấy buồn cười: “Anh Triệu, anh đã giúp em rất nhiều.”
Hơn nữa Triệu Vinh cũng không phải người đại diện độc quyền của Thời Ngu, đương nhiên sẽ không phái hai nghệ sĩ dưới trướng mình một đoàn làm phim để cạnh tranh, hắn chọn một ảnh hậu là điều dễ hiểu.
Oa, đây thật sự là tổ tông nhỏ nhà hắn mà!
Triệu Vinh xúc động: “Sáng mai em đến công ty ký hợp đồng trước, chiều mai chúng ta sẽ xuất phát, địa điểm quay phim “Núi” là ở nơi khá hẻo lánh, tối nay em cố gắng thu dọn đồ đạc cho xong nhé? ”
“Vâng, em biết rồi.” Thời Ngu vừa đi vừa gọi điện thoại, trong thời gian Triệu Vinh lải nhải, cô cũng sắp đi tới chỗ trợ lý Trương vừa nói.
Cúp điện thoại, Thời Ngu liếc nhìn hoàn cảnh xung quanh, ở đây là một hành lang dài, rất yên tĩnh cũng không có người. Theo lời trợ lý Trương cô lập tức tìm được căn phòng của bọn họ, nhưng cửa không mở, cũng không có ai khác ở đây.
Thời Ngu cầm di động lên, chuẩn bị hỏi lại trợ lý Trương khi nào bọn họ tới đây, nhưng còn chưa đợi cô gọi điện thoại qua, bỗng nhiên nghe được một giọng nữ quen thuộc.
“Đàn anh Quý, chờ một chút.”
Là giọng nói của Tô Nguyễn, cách chỗ rẽ rất gần.
Đàn anh Quý, Tô Nguyễn, Thời Ngu không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra sự kết hợp của các nhân vật.
Động tác mở cửa của Thời Ngu đột nhiên dừng lại.
Bên kia hình như im lặng một chút, giọng nói của Trợ lý Trương xuất hiện: “Là cô Tô. ”
“Chuyện gì?” Quý Việt Châu lúc này mới mở miệng nói chuyện, giọng nói của anh rất lạnh lùng, giống như vẻ bề ngoài của anh, hơn nữa anh không quen Tô Nguyễn, nếu không phải trợ lý Trương nhắc nhở có lẽ anh cũng không biết đối phương là ai.
“Đàn anh Quý, em đã biết anh từ lâu, thật ra từ hồi còn học trung học em đã rất thích anh, cho nên khi đó anh bị thương, em mới muốn giúp anh.” Không thể không nói giọng nói của Tô Nguyễn quả thật rất dễ nghe, có sự mềm mại dịu dàng độc đáo của con gái, giọng điệu chân thành như vậy khó có thể không lay động lòng người.
Nhưng Quý Việt Châu không nói gì.
Thời Ngu đoán có lẽ bây giờ anh đang thấy phiền, là một tên chó không kiên nhẫn, truyền thuyết Kẹo dẻo Gấu bị vệ sĩ ném ra ngoài, cô vẫn còn nhớ như in.
Đáng tiếc hôm nay không mang theo vệ sĩ.
Tô Nguyễn dừng một chút, mới tiếp tục nói: “Sau đó anh đột nhiên biến mất, em rất buồn nhưng không ngờ lại gặp anh ở thành phố Bắc Kinh, em cảm thấy đây chính là duyên phận định mệnh.”
“Đàn anh Quý, em thật sự rất thích anh.”
Thử tưởng tượng, một cô gái xinh đẹp như hoa như ngọc, nói với bạn những lời chân thành như thế, cho dù trái tim sắt đá tới đâu, e rằng cũng sẽ không thể không mềm lòng.
Ít nhất, giọng điệu sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn.
Thế nhưng, giọng của Quý Việt Châu vẫn lạnh lùng như trước: “Tô tiểu thư, xin đừng gọi tôi là đàn anh Quý.”
Thời Ngu suýt chút nữa thì cười ra tiếng.
Đây đúng là tên chó mà!
Giọng của Tô Nguyễn ngừng lại, cô không ngờ mình liều ăn cả ngã về không tỏ tình với anh lại nhận được những lời này.
Cô cho rằng, Quý Việt Châu ít nhất sẽ nể tình, nói vài câu uyển chuyển rồi từ chối.
Đúng vậy, hôm nay Tô Nguyễn chủ động tới tìm Quý Việt Châu tỏ tình, đương nhiên biết anh không gục ngay lập tức.
Kế hoạch trước đây của Tô Nguyễn là mượn quan hệ của Quý Dung Dung để tiếp cận Quý Việt Châu, nhưng bây giờ cô và Quý Dung Dung đã cãi nhau, con đường này hoàn toàn bị chặt đứt.
Nghĩ hôm nay là thời gian hiếm hoi gặp Quý Việt Châu, Tô Nguyễn hạ quyết tâm đi theo con đường khác, cô muốn lợi dụng ân tình năm xưa với Quý Việt Châu, chủ động tỏ tình với anh.
Có ân tình thời trung học, Quý Việt Châu nhất định sẽ không trực tiếp từ chối cô, đến lúc đó cô lại lùi lại một bước, đề nghị bắt đầu từ bạn bè, Quý Việt Châu nhất định sẽ ấn tượng sâu sắc với cô, đến lúc đó cô có thể từng bước từng bước tiếp cận anh.