Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 141

Sắc mặt Quý Việt Châu càng thêm u ám, anh đi hai bước vòng qua bàn tới trước mặt Thời Ngu: “Xuống đây. ”

“Không xuống!” Thời Ngu chẳng những không xuống, còn nhấc chân đá vào đùi anh.

Dì giúp việc từ lúc hai người xảy ra tranh chấp đã lui vào phòng bếp, vì thế trong phòng ăn bây giờ chỉ có hai người giằng co, không ai nhường ai.

“Không xuống.” Thời Ngu tiếp tục đá anh.

Quý Việt Châu nắm lấy cổ chân cô đang đá anh, rồi kéo chân cô lại gần người mình.

Thời Ngu vốn là đứng một chân nên không vững lắm, bây giờ lại bị kéo như vậy, suýt chút nữa ngã xuống, ngay lúc này Quý Việt Châu mới dùng tay kia bóp eo cô, ôm cô lên.

Vì thế lúc này Thời Ngu đang trong tư thế ngồi trên cánh tay Quý Việt Châu, hai người khá gần nhau, Thời Ngu lại thuận tay giật tóc anh: “Thả em xuống. ”

“Anh nói không được là không được!” Quý Việt Châu giọng nói trầm thấp, có thể nhìn ra anh đang rất tức giận.

Thời Ngu trừng mắt với anh nhưng hốc mắt cô lại đỏ lên trước.

“Thời Ngu, khóc vĩnh viễn không thể giải quyết được vấn đề.” Trái tim Quý Việt Châu khẽ nhói đau, thấy cô khóc anh cũng có chút không đành lòng, nhưng vẫn phải nghiêm mặt, cố gắng nói ra những lời này.

Thời Ngu không nói gì, cứ nhìn chằm chằm anh yên lặng rơi lệ.

Quý Việt Châu thở dài một hơi, vẫn cố gắng giữ cho giọng điệu của mình bình tĩnh: “Nói với với hai câu em liền giẫm lên ghế, tí nữa em có phải còn muốn giẫm lên bàn hay không? ”

Nước mắt Thời Ngu chảy nhanh hơn, cô không gào khóc, chỉ là nước mắt từng giọt tự nhiên rơi xuống, chóp mũi và đuôi mắt đều đỏ bừng, sinh ra một loại cảm giác đau lòng khiến người ta thương tiếc.

Quý Việt Châu đau đầu.

“Ý anh không phải là không cho em đi, nhưng em có thể chọn mấy cái gần một chút, còn nếu muốn diễn phim truyền hình nào thì để anh bảo trợ lý sắp xếp cho em, có được không?”

Thời Ngu vẫn không nói gì, chớp mắt một cái, một giọt nước mắt to lại rơi xuống.

Trái tim Quý Việt Châu nhói đau, anh không chịu được nữa, cuối cùng vẫn lui một bước: “Được rồi, bây giờ chúng ta thương lượng có nên đi hay không, em đừng khóc nữa.”

Khóc đến nỗi trái tim anh như bị bóp nghẹt.

Ai nói nước mắt không giải quyết được vấn đề, không phải là giải quyết được rồi sao? Thời Ngu ở trong lòng âm thầm cười trộm.

Đối với cô khóc thật sự quá đơn giản, nhìn vào thiên phú diễn xuất của cô ở kiếp trước cũng rất rõ ràng, khi cô diễn xuất, cô có thể biểu hiện nhiều loại cảm xúc khác nhau.

Sự thật đã chứng minh, khóc rất có tác dụng đối với Quý Việt Châu.

Quý Việt Châu không biết Thời Ngu đang suy tính cái gì, anh đưa tay còn lại lên ôm chặt cô, tay lúc nãy túm chân cô thì đưa lên muốn lau nước mắt.

Thời Ngu vội vàng nghiêng đầu né tay anh: “Chạm vào chân rồi, bẩn.”

Quý Việt Châu nghe vậy thì dở khóc dở cười, lúc này cô vẫn còn nhớ đến việc này cơ à!

Nhưng cô chịu nói chuyện là một điều tốt: “Chân của em mà em vẫn còn ghét bỏ à?”

“Hừ!” Thời Ngu khịt mũi, cô tự lấy mu bàn tay mình lau nước mắt một cách thô bạo.

Quý Việt Châu nhìn động tác của cô lập tức cau mày, lo lắng cô lau vào mí mắt mỏng manh sẽ bị đau.

Thời Ngu lại đá anh, dựa vào vị trí ở trên cao nhìn xuống người anh, rồi chỉ vào anh: “Em đã nói anh là bạo quân anh còn không nhận, em chỉ là muốn đi làm anh cũng không cho em đi, còn nói em không nhận rõ thân phận của mình!”

“Thân phận của em thì sao? Có phải anh chính là khinh thường em, cảm thấy em làm diễn viên rất mất mặt, cảm thấy em tham gia chương trình thực tế rất xấu hổ, em nghe nói những gia đình thượng lưu như các anh đều xem thường người trong giới giải trí, thực ra anh cũng khinh thường đúng không? ”

Thời Ngu cố ý hiểu sai ý của anh, đem thân phận “tình nhân” mà anh nói ra đổi thành thân phận “diễn viên”.

Chuyện này sẽ đi đến đâu chứ! Quý Việt Châu cũng không nhớ ra vừa rồi tại sao trong lúc tức giận lại nói ra như vậy, tất cả việc bây giờ anh có thể làm là giải thích: “Là anh nói không lựa lời, anh không có ý đó.”

Đương nhiên, anh cũng có thể nói thẳng ra, rằng cô chỉ là tình nhân anh, anh tiêu tiền để nuôi, là hoàng yến nhỏ anh nuôi dưỡng, cô phải nghe lời anh.

Nhưng Quý Việt Châu lúc này không hiểu sao anh lại không dám nói ra, anh có linh cảm rằng chỉ cần anh nói ra lời này cô sẽ thật sự rời đi.

Hơn nữa anh không chịu nổi khi thấy cô bé nhà mình khóc, anh nuông chiều cô như vậy, ngoại trừ ở trên giường anh không muốn nhìn cô ở nơi khác.

Quý Việt Châu biết cô thích mình, nếu anh nói ra cô chẳng qua chỉ là một tình nhân mà thôi, vậy sẽ quá tổn thương lòng tự trọng của cô.

Tuy rằng Quý Việt Châu cảm thấy anh không thích cô, càng không yêu cô, nhưng anh cũng không muốn nhìn cô khóc.

“Vậy em có thể tham gia chương trình thực tế không? Anh vừa đồng ý rồi.” Thời Ngu nhìn chằm chằm anh hỏi.

“Anh nói là chúng ta có thể thương lượng.” Quý Việt Châu đành phải sửa lại.

Thời Ngu nhìn chằm chằm anh: “Vậy bây giờ thương lượng, kết quả thương lượng là gì? ”

Quý Việt Châu nhìn bộ dáng kiên trì của cô, hoàn toàn bất lực.

Còn có thể làm sao bây giờ, nếu nói không đồng ý cô không phải lại khóc lên sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn