Thời Ngu an tâm thoải mái nhận lấy 110 triệu này, về sau cũng không để ý gì nữa.
Ngược lại, cô từ trong nhóm chị em plastic biết được tiểu thư của Quý gia Quý Dung Dung không biết tại sao lại bị cấm túc ở nhà, hơn nữa cô còn náo loạn nói không muốn gả có cậu cả nhà họ Lâm nữa.
Có lẽ là có ký ức ở kiếp trước, cuộc sống của cô và Lâm Lãng không được tốt lắm, Thời Ngu vẫn còn nhớ rõ rằng ở bữa tiệc đính hôn lần trước Quý Dung Dung rất hài lòng với Lâm Lãng.
Thời Ngu vẫn còn nhớ chuyện virus thế giới, 003 đã nói rằng chỉ cần cô tới gần Quý Dung Dung là nó có thể thu hồi ký ức kiếp trước của cô ta.
Nhưng hai ngày nay Quý Dung Dung cũng không liên lạc với Thời Ngu, lại nghe nói rằng cô bị nhốt ở Quý gia, Thời Ngô cũng không có khả năng vào được nhà cũ của Quý gia.
Virus thế giới chưa được diệt trừ, ai biết được sẽ xảy ra những chuyện gì quái lạ khác chứ.
[Người làm nhiệm vụ không cần lo lắng, virus thế giới của người trọng sinh thuộc loại virus dễ giải quyết nhất, cũng ảnh hưởng rất ít đến thế giới mới, không cần phải gấp gáp giải quyết] Hệ thống 003 tốt bụng giải thích cho cô.
Giống như hệ thống gà rừng trước đây mà Thời Ngu gặp phải, cũng là virus thế giới, nó sẽ dựa vào độ ưa thích của một nhân vật quan trọng trong cốt truyện để hấp thu năng lượng và vận may.
Nhưng người trọng sinh thì khác, có lẽ là kiếp trước đã nhận được một phần năng lượng nhỏ của thế giới, thế nên phần năng lượng này chính là thứ giúp duy trì ký ức sau khi trọng sinh.
Loại virus này sẽ không hấp thu năng lượng của thế giới mới, vì vậy chỉ cần tìm cơ hội để giải quyết nó, không giống như loại virus hệ thống nếu kéo dài nó sẽ hấp thụ càng nhiều năng lượng thế giới.
Sau khi 003 giải thích Thời Ngu lập tức hiểu, cô cũng không vội vàng gượng ép lấy lại trí nhớ kiếp trước của Quý Dung Dung.
Chủ yếu là bây giờ cục diện rất thú vị, có lẽ kiếp trước Quý Dung Dung đã nhìn thấy mối quan hệ mập mờ của Lâm Lãng và Tô Nguyễn, chuyện bây giờ cô cần làm là xem bọn họ xé nhau.
Trong nhóm chị em plastic con nói rằng Tô Nguyễn và Quý Dung Dung đã cãi nhau, kết hợp với chuyện Quý Dung Dung náo loạn muốn hủy hôn, mọi người đều suy đoán ra đủ loại tình huống khác nhau.
Bản thân Thời Ngu chỉ ngồi ăn dưa xem kịch, cô tạm thời cũng không phải quay phim cho lên mấy ngày nay rất rảnh rỗi.
Quý Việt Châu mỗi tối sau khi tan làm đều trở về đúng giờ để ở bên cô, cho mãi đến khi người đại diện Triệu Vinh gọi điện thoại đến thông báo cho cô rằng chương trình thực tế “Làm việc đi” sắp bắt đầu rồi, bây giờ Thời Ngu mới nhớ ra chuyện này.
“Anh ơi, em sắp phải ra ngoài quay một chương trình thực tế.” Trong lúc ăn cơm tối, Thời Ngu tiện nhắc đến chuyện này.
Quý Việt Châu gật đầu, nhìn vẻ mặt của cô cho rằng cô không muốn đi, lại hỏi: “Sao vậy, em không muốn đi à?”
“Không phải không phải.” Thời Ngu lắc đầu: “Chỉ là chương trình thực tế này phải quay hai phần, mà mỗi phần phải quay bảy ngày, trong bảy ngày này em không được gặp anh.”
Quý Việt Châu lúc này mới nhíu chặt mày: “Buổi tối cũng không về? ”
Anh cũng ít chú ý đến phim truyền hình và chương trình thực tế, cho nên còn tưởng rằng cô cũng sẽ giống như đi đóng phim, sáng đi tối về.
“Không về được, địa điểm quay phim là ở vùng nông thôn, cách khá xa thành phố Bắc Kinh, anh Triệu nói lái xe qua đó cũng phải mất bốn đến năm tiếng đồng hồ.”
“Làm việc đi!” Dù sao cũng là chương trình truyền hình thực tế về cuộc sống, hơn nữa còn là để cho các ngôi sao đi trải nghiệm cuộc sống làm việc ở nông thôn, đương nhiên không có khả năng quay ở thành phố Bắc Kinh, tổ chương trình từ mấy tháng trước đã sớm tìm được một vùng nông thôn gần thành phố Bắc Kinh, nhà cửa cũng đã xây dựng xong, đất cũng đã chuẩn bị xong.
“Không được đi.” Quý Việt Châu nuôi tình nhân, bảy ngày mà cô không ở nhà thì anh ăn cái gì?
Thời Ngu thấy anh không đồng ý thì trợn tròn hai mắt: “Nhưng em đã ký hợp đồng rồi. ”
“Một cái chương trình thực tế thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền?” Quý Việt Châu nghiêm mặt, nghĩ đến khoảng thời gian này anh vì muốn ở cùng cô mà từ chối hết tất cả bữa tiệc xã giao, ngay cả đi công tác anh cũng cố gắng sắp xếp để hôm sau trở về.
Còn cô thì sao, giờ đi quay mất tận bảy ngày?
Cô là chim hoàng yến anh nuôi, sao có thể không hiểu chuyện như vậy?
“Thời Ngu, đừng quên thân phận của em.”
Anh rất hiếm khi gọi hẳn cả tên đầy đủ của cô, hiển nhiên lần này anh rất nghiêm túc.
Quý Việt Châu cảm thấy gần đây có lẽ anh quá nuông chiều cô, vì vậy cô không nhận ra rõ thân phận của mình.
Tên chó c.h.ế.t tiệt, còn định chơi trò bá đạo tổng tài đúng không?
Thời Ngu đập mạnh đũa xuống bàn ăn: “Thân phận của em thì sao, anh thực sự coi mình là bạo quân sao? Em nói em sẽ đi!”
Quý Việt Châu tức giận đứng lên: “Thời Ngu…”
“Gọi em làm gì! Anh có cao hơn em không?” Thời Ngu cũng đứng lên, chân trần giẫm lên ghế, nhìn anh từ trên cao xuống.