“Có thể đi.”
Thời Ngu lập tức cười, chủ động vòng hai tay lên ôm cổ anh, cúi người hôn anh: “Ngài Quý, anh thật tốt. ”
Thực ra thì Thời Ngu không nhất thiết phải tham gia chương trình thực tế này, cô thích diễn xuất hơn, nhưng chương trình này là chương trình đầu tiên khi cô đến Thế giới này nhận.
Bình thường cô hay lười biếng, nhưng khi làm việc sẽ rất nghiêm túc, nếu đã nhận thì Thời Ngu sẽ thực hiện nghiêm túc.
Đương nhiên, nếu như tên chó này học cách nói chuyện tốt hơn, thì Thời Ngu cũng không phải không có khả năng cùng anh thương lượng rồi từ chối chương trình thực tế này, nhưng ai bảo anh mở miệng ra một cái chính là “Không được đi”.
Là một người đẹp nặng 100 cân thì cô có 99 cân xương chống đối, đương nhiên không thể nghe theo lời người khác ra lệnh.
Hơn nữa tên chó này mở mồm ra chính là “nhận rõ thân phận của em”, Thời Ngu càng không có khả năng thỏa hiệp, cô huấn luyện tên chó này hơn một tháng, sao có thể dung túng cho tên chó này kiêu ngạo trước mặt cô như vậy.
Có đôi khi không nhất thiết phải dùng vũ lực, đối với Thời Ngu mà nói, nước mắt cũng là vũ khí huấn luyện chó.
Trong lòng Thời Ngu thì vẫn đang còn nghĩ như vậy, ngoài mặt thì vẫn còn đang làm nũng với Quý Việt Châu, thân mật cọ tới cọ lui trên mặt anh.
Quý Việt Châu nhìn thấy dáng vẻ này của cô thì thở dài trong lòng.
Ít nhất thì cô bé nhà anh vẫn rất dính người, cô thích anh, chỉ cần điểm này đã có thể khiến Quý Việt Châu cực kỳ thỏa mãn.
Sau đó anh lại bắt đầu hối hận vì sao anh lại đột nhiên làm ầm ĩ lên, cuối cùng cô vẫn tham gia chương trình thực tế, còn khiến cô khóc một hồi.
Ánh mắt Thời Ngu vừa khóc xong nên vẫn long lanh nước, nhìn chằm chằm anh: “Anh ơi, có phải anh không lỡ xa em nên mới không cho em đi đúng không? ”
Anh là chủ nhân, cô là chim hoàng yến không thể rời khỏi anh mới đúng.
“Ừm.”
Quý Việt Châu vẫn gật đầu, coi như là dỗ dành cô.
“Vậy anh ơi, anh cảm thấy biến chương trình thực tế biến thành livestream thì thế nào?” Thời Ngu lại ghé sát lại cười tủm tỉm hỏi.
“Biến thành livestream?” Quý Việt Châu nhướng mày.
“Đúng vậy.” Thời Ngu dùng sức gật đầu: “Như vậy anh mỗi giờ mỗi phút đều có thể nhìn thấy em đang làm cái gì.”
Thực ra là do Thời Ngu nhớ tới chuyện nguyên chủ bị cắt xén bớt thời lượng quay, cô cũng không thể chờ sau khi xảy ra chuyện mới giải quyết, thay vì đó không bằng sớm phòng ngừa phát sinh chuyện.
Livestream, như vậy cho dù nữ chính muốn dựa theo cốt truyện gốc thì livestream cũng có thể thấy rõ ràng.
Thời Ngu đương nhiên cũng có thể tự mình đầu tư, nhưng đó là tiền cô kiếm để giữ lại dưỡng già, nếu không quá cần thiết cô không muốn lãng phí, nhưng không phải là có một tên đàn ông chó giàu có đang đứng ở trước mặt sao?
Lại nói đến ánh trăng trắng của tên chó trước mặt, cũng chính là nữ chính Tô Nguyễn cũng sẽ tham gia chương trình này, Thời Ngu nhớ tới lần trước ở núi Vân Sơn, Quý Việt Châu không hề để ý tới Tô Nguyễn, vậy nên cô rất nghi ngờ tính chân thực của cốt truyện tiểu thuyết.
Nhưng mặc kệ Tô Nguyễn có phải là ánh trăng trắng của anh hay không, mà người đàn ông chó này đã tìm tình nhân thì cũng không phải thứ gì tốt rồi.
Quý Việt Châu nhìn dáng vẻ lanh trí của cô, lập tức biết cô đã sớm có ý nghĩ này, nhớ lại dáng vẻ vừa rồi cô náo loạn, anh cũng đã biết nguyên nhân.
Anh nheo mắt, mang theo vài phần cảm giác áp bách, nhỏ giọng hỏi: “Ngu Ngu, có phải em đã sớm nghĩ như vậy hay không?”
Thời Ngu đương nhiên không sợ anh, còn cố ý cúi đầu hôn lên mặt anh mấy cái, ý đồ lừa gạt để qua cửa ải.
Hiển nhiên, Thời Ngu đã thành công, bởi vì Quý Việt Châu không muốn so đo việc này nữa, chỉ muốn kéo cô lên giường dạy dỗ.
*
Bởi vì một ý tưởng của Thời Ngu, “Làm việc đi!” đã bị trì hoãn lại nửa tháng, từ ghi hình chuyển sang chương trình phát sóng trực tiếp, thiết lập nhiệm vụ cũng cần cải tiến, còn phải chuẩn bị các loại thiết bị phát sóng trực tiếp, nhân viên theo dõi vân vân, đều cần phải tụ họp lại.
Nhưng bản thân đạo diễn rất sẵn lòng, không cần phải nói bởi vì tiền công quá cao, ngân sách của chương trình của họ đều được tăng gấp đôi.