Tô Nguyễn lúc ấy đứng về phía Quý Dung Dung, Trợ lý Trương nhớ tới suy đoán trước đó của mình, thế nên đầu óc của cậu mới nhắc đến cô trước mặt Quý Việt Châu.
Trợ lý Trương nhìn Quý Việt Châu vẫn chưa nhớ ra, lại bổ sung thêm: “Tô tiểu thư chính là người con gái của Tô gia, năm ngoái vừa mới tìm được về, ở trong giới đã nổi danh một thời gian, lúc ấy rất nhiều nhà lo lắng chuyện tương tự cũng xảy ra với nhà mình nên họ đều mang theo con cái của mình đi giám định quan hệ huyết thống.”
Quý Việt Châu cuối cùng cũng nhớ ra đoạn chuyện cũ này từ trong góc nhỏ của ký ức.
Thời trung học Quý Việt Châu vẫn còn chưa về Quý gia, anh luôn là học sinh ưu tú của trường, thế nên có khá nhiều người nhìn không ưa, nhất là mấy cậu thanh niên xấu trong thị trấn nhỏ đó.
Vì thế, Quý Việt Châu thường xuyên bị người ta chặn đánh trong hẻm nhỏ, từ đó anh cũng học được rất nhiều kỹ xảo đánh nhau.
Lúc bắt đầu đánh nhau, Quý Việt Châu không thuần thục lắm, anh dựa vào ý chí không sợ c.h.ế.t, có lần sau khi anh đánh người khác chạy hết, thì cơ thể anh cũng không chịu đựng được nữa, liền dựa vào tường trong hẻm nhỏ đó ngồi xuống nghỉ ngơi.
Sau đó có một cô gái nhỏ tuổi chạy đến, nhất định phải hỏi anh có muốn giúp đỡ gì không, sau khi Quý Việt Châu từ chối, người nọ còn chạy đến hiệu thuốc mua thuốc cho anh rồi mới đi.
Quý Việt Châu không tiếp nhận sự giúp đỡ này, đợi đến khi nghỉ ngơi đủ rồi anh để thuốc lại chỗ đó, còn về cô gái kia ngay cả mặt anh cũng không nhìn rõ.
Lần trước Tô Nguyễn ngăn cản anh rồi nói về chuyện này, Quý Việt Châu ngoài mặt thì gật đầu, nhưng bên trong anh đang suy nghĩ, ai vậy?
Sau đó Trợ lý Trương điều tra rõ ràng chuyện này cho anh biết, Quý Việt Châu mới nhớ tới hồi trung học quả thật đã xảy ra chuyện như vậy, anh cũng không có cảm giác gì với việc đó.
Nhưng dựa theo suy nghĩ của người bình thường, anh có nên cảm tạ cô ta hay không? Quý Việt Châu không có được tình cảm như người thường, ngay cả hận anh cũng không có, trả thù Quý gia cũng bởi vì anh cảm thấy theo lẽ thường nên làm như vậy.
Đó là lý do tại sao Quý Việt Châu mới bảo Trợ lý Trương chuyển lời cho đối phương, nếu có khó khăn thì có thể tìm anh giúp đỡ.
Nhưng hơn nửa năm trôi qua, cô ta cũng chưa từng tìm tới cửa, Quý Việt Châu cũng không coi trọng, bây giờ Trợ lý Trương nhắc nhở như vậy anh mới có thể nhớ tới một gương mặt nhạt nhẽo bình thường.
“Cô ta cũng ở đó?” Quý Việt Châu cau mày suy nghĩ một hồi lâu, nhưng anh thật sự không nhớ tới cô ta có trong đám người kia.
Trợ lý Trương lau mồ hôi lạnh: “Tô tiểu thư hình như là bạn thân của tiểu thư Quý Dung Dung, anh hai của Tô tiểu thư chính là người đua xe với Thời tiểu thư, ba của hai người họ là Tô Tiến.”
“Cùng với Ngu Ngu thi đua xe?” Quý Việt Châu nghe được vấn đề mấu chốt, khuôn mặt nhanh chóng đen xì.
“Vâng.”
“Hừ.” Quý Việt Châu cười lạnh một tiếng: “Vẫn dựa theo quy tắc.”
Sau đó không đợi trợ lý Trương tiếp tục hỏi, anh nói tiếp: “Cái cô Tô kia, hỏi cô ta có một cơ hội giúp đỡ, có muốn dùng trong chuyện lần này hay không.”
“Vậy nếu cô ấy nói muốn thì sao?” Trợ lý Trương cúi đầu xin một đáp án.
Quý Việt Châu không biết nhìn đâu, nhếch khóe miệng, giọng nói lạnh như băng: “Vậy thì chúc mừng cô ta, một cơ hội không đủ, được rồi cậu đi đi.”
Nghĩa là mặc kệ Tô Nguyễn có sử dụng lần giúp đỡ này hay không thì cũng không đủ để anh buông tha cho Tô gia, chuyện bồi thường cho Thời Ngu thì nhất định vẫn phải đủ.
Mười năm trước, một người phụ nữ đã giúp đỡ một việc không tính là khó mà trong khi anh đã từ chối rồi, làm sao có thể so sánh được với hoàng yến nhỏ mà Quý Việt Châu vô cùng yêu thích đây?
Trợ lý Trương bây giờ cũng đã hiểu ra, xem ra ông chủ nhà cậu thật sự không có ý gì với vị Tô tiểu thư này.
Nghĩ đến sự thăm dò vừa rồi của mình, Trợ lý Trương vội vàng bảo tài xế lái xe rời đi, mà Quý Việt Châu vẫn đang đứng tại chỗ, cụp mắt nhìn xuống chiếc giày của mình đã bị giẫm một cái, bây giờ anh mới cảm thấy nhói đau.
Cô gái nhỏ này dùng lực cũng thật mạnh, không một chút thương tiếc nào mà giẫm lên.
Quý Việt Châu không khỏi nhớ tới yến tiệc lần trước đó cô đã giẫm lên giày Quý Việt Lâm, không hiểu sao anh lại cảm thấy may mắn, bởi vì hôm nay cô đi giày đế bằng chứ không phải giày cao gót.
Nghĩ đến dáng vẻ tức giận của cô khi chạy vào, Quý Việt Châu sờ mũi, nhịn cơn đau đi về biệt thự.
Thời Ngu khoanh tay ngồi trên ghế sô pha, một lúc lâu sau vẫn không thấy anh vào, còn đang tự hỏi có phải vừa rồi chân kia của cô giẫm quá mạnh hay không? Dù sao cô cũng dùng hết toàn bộ sức lực.
Không đúng, tên đàn ông chó đó có bị giẫm tàn phế cũng là đáng đời.
Vừa mới nghĩ như vậy, Thời Ngu ngước mắt lên lập tức nhìn thấy Quý Việt Châu đang đi về phía mình, cô bĩu môi, hừ một tiếng.