Quý Việt Châu đến gần, cố ý hỏi: “Miệng vểnh cao như vậy, là còn muốn cho anh hôn sao?”
Thời Ngu đá anh: “Đồ lưu manh!”
Quý Việt Châu ôm cô vào trong lòng, còn cười tủm tỉm nói: “Ngu Ngu có còn muốn tiền thưởng thi đua xe hay không?”
Ánh mắt của Thời Ngu lập tức sáng ngời: “Chuyển đến đây rồi sao!”
“Không có, vừa rồi anh đã giúp em kêu Trợ lý Trương đi thúc giục bọn họ, cam đoan khiến cho em hài lòng.” Quý Việt Châu lập tức đem chuyện này ra kể công.
Thời Ngu vừa nghe thấy vậy thì nhìn anh thuận mắt hơn nhiều, chủ động thơm má anh một cái: “Hì hì, Ngài Quý anh thật tốt.”
Quý Việt Châu đã sớm quen với sự vui buồn thất thường của cô, cô mới hai mươi tuổi cũng chỉ là một cô bé mà thôi, cô vui buồn thất thường bởi vì sao đây?
Bởi vì luôn được anh chiều chuộng.
Hơn nữa nhìn thấy dáng vẻ cô thích tiền như vậy, Quý Việt Châu còn đang suy nghĩ xem lần sau đi xem đấu giá có nên mua cho cô hai sợi dậy chuyền nữa hay không.
Hai người ngồi nghỉ một lát, bây giờ Thời Ngu mới ý thức được cô vẫn còn mặc quần áo đua xe: “Đều tại anh, em còn chưa thay quần áo anh đã lôi em lên xe.”
Chiếc váy kia cô còn rất thích, bây giờ đều để lại ở lại phòng thay đồ của trường đua Vân Sơn rồi.
Quần áo đua xe trên người Thời Ngu là loại bó sát, chủ yếu là dáng người của cô quá đẹp, mặc cái gì cũng đẹp, cho nên Quý Việt Châu cũng không nhận ra rằng cô vẫn còn mặc cái này.
“Mua lại cho em.” Quý Việt Châu đành phải vội vàng dỗ dành cô.
“Muốn mua giống nhau cơ!”
—–––––-
Thời Ngu từ trên đùi anh nhảy xuống, vẫy tay rồi nhanh chóng chạy lên lầu thay quần áo.
Bây giờ đang là đầu mùa hè nên cũng không tính là quá nóng, nhưng Quý Việt Châu vội vàng đi tìm Thời Ngu nên cũng khá mệt mỏi, trên người mồ hôi dính cũng không thoải mái.
Vì vậy khi Thời Ngu lên lầu thay quần áo, Quý Việt Châu cũng lên lầu, vào phòng dành cho khách để tắm rửa.
Miễn là buổi tối hai người không đại chiến ba trăm hiệp thì lúc bình thường đều chia phòng tắm, Thời Ngu sẽ tắm ở trong phòng ngủ chính, còn Quý Việt Châu sẽ tắm trong phòng khách ở bên cạnh.
Bản thân Quý Việt Châu với tư cách là chủ nhân chân chính của biệt thự, hoàn toàn cũng không ý thức được việc này có vấn đề gì, thậm chí còn thấy thuận tiện, bây giờ trong phòng ngủ của khách vẫn còn có vài bộ quần áo của Quý Việt Châu.
Hai người sau khi tắm rửa xong thì đi xuống lầu, dì giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối hôm nay.
Lúc Quý Dung Dung mời Thời Ngu đi ra ngoài cũng đã là hai ba giờ chiều, lăn qua lăn lại đến bây giờ cũng sắp đến bảy giờ tối.
Món ăn mùa hè đều thanh mát, Thời Ngu cũng không kén chọn, chỉ cần ngon cô sẽ không từ chối.
Quý Việt Châu không có hứng thú ăn uống, hai người ngồi đối diện với nhau, anh tùy ý ăn vài miếng, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy dáng vẻ thỏa mãn hài lòng của Thời Ngu.
Trong khoảng thời gian này, chỉ cần anh không đi công tác thì hầu như anh đều ở biệt thự, phòng tổng thống khách sạn đã lâu rồi anh không đến.
Nhưng ở chung với nhau cũng đã hơn một tháng, hai người rất ít khi ăn cơm với nhau, buổi sáng Quý Việt Châu phải đúng giờ đi làm, thời gian Thời Ngu quay phim lại không ổn định, còn về buổi trưa thì cô đều không ở biệt thự.
Còn buổi tối phần lớn thời gian Quý Việt Châu đều phải ở công ty tăng ca, thỉnh thoảng còn phải đi xã giao, mà Thời Ngu bởi vì quay phim cũng không về biệt thự ăn cơm.
Hai người dành nhiều thời gian cho nhau nhất là ở trên giường.
Anh ấn tượng sâu sắc nhất là đêm thứ hai cô ở biệt thư này.
Đêm đó bọn họ lăn lộn một thời gian dài, cô bé tội nghiệp nói mình đói bụng, anh đành phải ôm cô xuống lầu ăn cháo.
Lần đó dường như cô ăn rất nghiêm túc.
Dưới ánh đèn vàng hai người đều yên lặng ăn cơm, không khí yên tĩnh lại ấm áp.
“Anh trai à, anh nhìn em làm cái gì?” Thời Ngu ngước mắt lên phát hiện anh đang nhìn chằm chằm vào cô mà ngẩn người, kỳ quái cau mày.
“Vì đẹp mắt.” Quý Việt Châu nhướng mày.
Thời Ngu nở nụ cười: “Ánh mắt tốt.” Về phần vì sao anh đột nhiên khen cô, Thời Ngu cũng không quan tâm.
Quý Việt Châu thích nhìn nhất là dáng vẻ đắc ý này của cô, không hề khiêm tốn, lại tự tin, khiến cho anh cảm thấy tràn đầy sức sống, giống như một mặt trời nhỏ vĩnh viễn không dập tắt.
Hai người tiếp tục ngồi ăn cơm, Thời Ngu có thể là ăn đã no rồi lại bắt đầu kể lại chuyện hôm này: “Chậc, hôm nay Tô Du hình như cảm thấy rất tự hào cái gì mà vô địch thế giới, kết quả ngay cả em cũng không thắng được…”
Quý Việt Châu phát hiện hình như cô rất thích chia sẻ những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống với anh, vốn là chuyện không có ý nghĩa với anh, nhưng do giọng nói ngọt ngào của cô ríu rít bên tai nên thú vị hơn nhiều.