Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 132

Câu trả lời của Quý Việt Châu chính là dùng bàn tay to lấy giữ chặt lấy gáy cô, hôn mãnh liệt hết lần này tới lần khác.

Ngay cả khi Thời Ngu giật tóc anh cũng vô dụng, đến nỗi sau khi xuống xe cô lập tức cúi mặt, không thèm để ý đến anh nữa.

“Sao vậy Ngu Ngu?” Quý Việt Châu đứng bên cạnh xe, cúi người mỉm cười cố ý trêu chọc cô.

“Đồ xấu xa!” Thời Ngu hừ một tiếng, quay đầu trừng mắt với anh một cái, sau đó không chút suy nghĩ lập tức dùng sức giẫm lên mu bàn chân anh.

Quý Việt Châu chưa kịp phản ứng, cô đã nhanh như chớp chạy về biệt thự.

Quý Việt Châu vẻ mặt bình tĩnh nhìn bóng lưng cô dần khuất, sau đó mới quay đầu nhìn về phía trợ lý Trương đang ngồi trong xe, cậu cúi đầu không dám nhìn ra bên ngoài: “Hôm nay tôi sẽ không đến công ty, toàn bộ cuộc họp sắp xếp hết vào ngày mai đi.”

“Vâng, Quý tổng.” Trợ lý Trương mặt vô cảm, giả vờ như không biết vừa rồi ông chủ dịu dàng dỗ dành con chim hoàng yến nhỏ của anh như thế nào, còn lúc ở trên xe, trước sau có vách ngăn, cậu cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Nhưng tóm lại cậu có thể tưởng tượng được, ông chủ của mình rất cưng chiều vị Thời tiểu thư này.

Quý Việt Châu lại nhớ tới cái gì nói: “Còn nữa, vừa rồi Ngu Ngu ở trên núi đua xe thắng quán quân, mấy người kia không phải đồng ý muốn thưởng cho Ngu Ngu sao? Cậu gọi điện thoại thúc giục, không chỉ có Lâm gia, còn có Quý gia và Tô gia.”

Trợ lý Trương gật đầu, giả vờ như không nghe thấy một tiếng “Ngu Ngu” ngọt lịm từ trong miệng ông chủ, trong đầu cậu lại hiện ra một gương mặt thanh lệ như đóa hoa huệ, do dự nói: “Đúng rồi Quý tổng, hôm nay vị Tô tiểu thư kia cũng ở đây.”

“Tô tiểu thư gì?” Quý Việt Châu nhíu mày, hồi tưởng lại Tô tiểu thư trong miệng Trợ lý Trương, thật sự là không nhớ nổi.

Lúc ở trên núi Vân Sơn, Thời Ngu thật sự là quá chói mắt, lúc đó anh chỉ muốn ôm cô vào lòng mà hôn, lúc sau thì anh giải quyết vấn đề cũng nhắm vào cặp vợ chồng chưa cưới chủ mưu là Lâm Lãng và Quý Dung Dung.

Còn những người khác, Quý Việt Châu quả đúng là nhớ rõ còn có người khác ở đó, nhưng anh chỉ đoán những người đó cũng xuất thân từ gia đình hào môn như nhà họ Lâm, cụ thể thì không rõ lắm.

Chuyện này cũng không thể trách Quý Việt Châu, anh từ nhỏ bị nhốt trong biệt thự, sau khi đi lạc cũng không tiếp xúc với giới thượng lưu của Bắc Kinh, lúc trở về Quý gia anh cũng chỉ muốn học thêm nhiều kiến thức, hai năm sau thì anh đã ra nước ngoài.

Khi Quý Việt Châu trở về lần nữa, những đối tác mà anh tiếp xúc đều là ba mẹ, những người lớn tuổi trong những gia đình thượng lưu này.

Vì vậy, từ nhỏ đến lớn Quý Việt Châu về cơ bản chưa bao giờ chơi với những cậu chủ tiểu thư cùng trang lứa này, càng không biết những cậu chủ giới thượng lưu này có những ai.

Nếu như nói ra tên ba mẹ bọn họ, Quý Việt Châu nói không chừng còn có thể quen biết.

Trợ lý Trương không ngờ tới Quý Việt Châu ngay cả Tô tiểu thư là ai cũng không nhớ được, luôn cảm giác cậu hình như đã hiểu lầm, nhưng lời đã nói ra, Trợ lý Trương cũng chỉ có thể kiên trì giải thích: “Chính là nửa năm trước, cô ấy tìm được ngài, nói là hai người quen biết nhau ở thời trung học, còn đã giúp đỡ ngài.”

Lúc đó Tô Nguyễn và bọn họ gặp nhau, cô ta chủ động tiến lên, suýt chút nữa đã bị vệ sĩ đuổi đi, nhưng cô ta kịp thời nói chuyện ở trường trung học Quý Việt Châu, Quý Việt Châu dừng bước, nghiêm túc nhìn cô một cái mới gật đầu tỏ vẻ quen biết.

Nhưng bởi vì khi đó Quý Việt Châu đang gấp gáp đi đến cuộc họp tiếp theo, hai người cũng không nói gì, sau đó Trợ lý Trương với tư cách làm cấp dưới, tận tình đi điều tra chuyện thời học trung học của Tô Nguyễn, cũng chính là thời trung học của ông chủ.

Xác thực hai người đã từng quen biết, Trợ lý Trương cũng đem chuyện này thông báo cho Quý Việt Châu.

Tay Quý Việt Châu vẫn đang lật xem văn kiện dừng lại một chút mới nói để Tô Nguyễn nếu có việc gì có thể tìm anh, Trợ lý Trương cũng liên lạc với Tô Nguyễn để chuyển lời.

Trợ lý Trương đã đi theo Quý Việt Châu nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa từng thấy anh trả lời bất kỳ một người phụ nữ nào, bây giờ anh lại cho Tô Nguyễn một lời hứa hẹn giúp đỡ, cậu còn tưởng rằng Quý Việt Châu ít nhiều có chút ý với cô.

Hơn nửa năm trôi qua, bên phía Tô Nguyễn cũng không chủ động liên lạc đến, Trợ lý Trương gần như đã quên mất chuyện này, cho đến hôm nay ở núi Vân Sơn nhìn thấy cô gái yên tĩnh đứng bên cạnh mới nhớ tới chuyện này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn