Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 131

Nếu Tô Du nghe được cuộc đối thoại này, có lẽ tức giận đến phát nổ ngay tại chỗ.

“Anh khen em trước đi.” Thời Ngu nâng cằm lên, dáng vẻ hất hàm sai khiến.

Nhưng đôi mắt ướt ướt của cô và hốc mắt đỏ bừng, kết hợp với biểu cảm này chỉ làm cho cô ấy xinh đẹp và đáng yêu.

“Ngu Ngu thật tuyệt vời.” Quý Việt Châu còn có thể làm sao bây giờ, đương nhiên là nghe lời cô.

Bằng không cô bé này nháo lên, vừa khóc vừa giật tóc anh, cho dù tóc anh có dày đến đâu, cũng không chịu nổi tiêu hao như vậy.

Thời Ngu lại đắc ý cười: “Em còn đội mũ bảo hiểm, Quý Dung Dung không đội mũ bảo hiểm đã bị đụng phải.”

Quý Việt Châu không quan tâm Quý Dung Dung có bị đụng hay không, cho dù bị đụng, anh vẫn đến tìm Quý gia đòi lời giải thích.

May mắn là con chim hoàng yến nhà anh thông minh, lái xe còn biết đội mũ bảo hiểm, như vậy xem ra quả thật rất hiểu chuyện.

“Giỏi quá.”

Thời Ngu cười rạng rỡ, ngoan ngoãn vòng tay ôm cổ Quý Việt Châu, cúi đầu hôn lên môi anh một cái.

Không mang theo bất kỳ loại d*c v*ng nào, giống như một đứa trẻ.

Sau đó, cô nói với sự tự hào: “Em đã giành chiến thắng vô địch và nhận được năm triệu tiền thưởng, họ sẽ cho em đúng không?”

“Yên tâm đi, đến lúc đó không chỉ có năm triệu.” Quý Việt Châu đưa tay xoa đầu vuốt tóc cô.

Chỉ năm triệu mà muốn xin lỗi, không khỏi quá ít.

“Không phải anh bảo trợ lý Trương mỗi tháng đưa cho em năm triệu sao? Không đủ dùng à?” Quý Việt Châu không cảm thấy cô thích tiêu tiền cho lắm.

Hầu hết phần lớn thời gian cô ngoại trừ ở đoàn làm phim quay phim thì về nhà chính là ăn ăn ngủ ngủ, Quý Việt Châu hiếm khi nhìn cô đi dạo phố, quần áo và trang sức trong phòng thay đồ anh đều đưa đồ mới đến biệt thự mỗi tháng.

Quý Việt Châu vẫn cảm thấy cô thật sự rất dễ nuôi.

“Vậy thì không giống nhau.” Thời Ngu bĩu môi: “Anh cho em tiền là bởi vì anh thích em nên anh mới cho.”

Thời Ngu nói rất thản nhiên, cô hoàn toàn không cảm thấy tiền tiêu của Quý Việt Châu có cái gì không đúng.

Quý Việt Châu nghe vậy, trái tim khẽ động, nhưng trong nháy mắt lại biến thành cười nhạt, bọn họ chỉ là quan hệ tiền hàng mà thôi, lấy đâu ra thích?

Tuy nhiên, cô gái nhỏ nhất định là thích anh, cô còn nhỏ tuổi, tính tình nóng nảy và có chút ngây thơ, bản thân cô thích một người đối xử tốt với cô cũng là chuyện bình thường.

Mặc dù Quý Việt Châu cảm thấy anh không thể trao cho Thời Ngu tình yêu, nhưng với tư cách là một chủ nhân, anh sẵn sàng cưng chiều cô.

Thời Ngu không biết những ý nghĩ kỳ lạ này của anh, nếu biết nhất định lại mắng một câu đồ chó kỳ cục.

Cô lại tiếp tục nói: “Nhưng Quý Dung Dung và Lâm Lãng không thích em nhưng lại không thể không cho em tiền, loại cảm giác này rất sảng khoái, hơn nữa coi như là tiền em kiếm được đi.”

Thời Ngu cười tủm tỉm nói: “Đua xe một lần là có thể kiếm được năm triệu, kiếm tiền thế này thật dễ, hay là em dứt khoát bỏ nghề diễn viên mà trở thành một tay đua.”

Vừa nói xong, Thời Ngu đã bị Quý Việt Châu véo mặt một cái.

Anh tức giận nói: “Nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Cô đến đây đua xe một lần anh cũng đã đủ lo lắng rồi, nếu thật sự coi đây là nghề nghiệp, vậy e rằng anh không bao lâu nữa sẽ bị bệnh tim mất.

“Em nghĩ rằng mỗi lần đua xe là có thể kiếm được nhiều tiền như vậy sao?”

Lần này chẳng qua là bọn Lâm Lãng đuối lý trước, nói là tiền thưởng nhưng thật ra là bồi thường xin lỗi.

Quý Việt Châu vừa nói xong, liền bắt gặp ánh mắt cười của cô, trong nháy mắt anh hiểu được cô chỉ là cố ý nói như vậy mà thôi, cắn răng: “Ngu Ngu.”

Cô cái gì cũng hiểu được, nếu không khi đó cũng sẽ không cố ý nhắc tới chuyện đoạt được quán quân nên có phần thưởng.

“À, em đây.” Thời Ngu nghiêng đầu, dáng vẻ nhỏ nhắn đáng yêu.

Quý Việt Châu bất lực, anh sao lại có thể quên cô gái nhỏ này không bao giờ chịu thiệt chứ.

Thời Ngu học giọng điệu của anh nói chuyện, hất cằm lên, tự khoe: “Em sao lại đáng yêu xinh đẹp thông minh như vậy cơ chứ!”

Thời Ngu nói xong ngồi thẳng người lên, cô vốn là đang ngồi trên đùi Quý Việt Châu, sau khi ngồi thẳng lên còn cao hơn anh nửa cái đầu.

Cô ngồi ở tư thế này, hơi hơi nâng cằm, lông mi như quạt rũ xuống phía dưới, mắt híp lại, vẻ mặt uy nghiêm, giống như là một nữ thần bất khả xâm phạm.

“Vậy Ngài Quý có thích em hơn một chút không?”

Trong nháy mắt, tất cả máu thịt cùng cốt nhục của Quý Việt Châu đều sôi lên, kêu gào muốn có được cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn