Trà Xanh Õng Ẹo Trở Thành Thế Thân Của Ánh Trăng Sáng

Chương 130

Hoàng Yến nhỏ quá mức ngốc nghếch, Quý Việt Châu chỉ có thể giáo dục cô từng chút một.

“Lúc trước anh bảo em khi ra ngoài thì mang theo vệ sĩ, em cũng không mang theo, nếu như bọn họ bắt nạt em, em trực tiếp để cho vệ sĩ ném người ra ngoài, cần gì phải đối đầu với những người này?”

Thời Ngu nghe thấy như vậy, cô nhịn không được mà cười, bởi vì cô nghĩ đến chuyện Kẹo dẻo Gấu xinh đẹp ngực to eo thon chân dài bị vệ sĩ của Quý Việt Châu đè bẹp ném ra ngoài.

“Vệ sĩ của anh thật dễ sử dụng.”

Quý Việt Châu nhìn cô cười, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh.

Hoàng yến mà anh nuôi dưỡng, được nuôi bằng lồng quý giá bằng vàng, được trang trí bằng những viên đá quý và những bộ quần áo tinh xảo nhất, nhưng người ngoài cứ muốn làm tổn thương hoàng yến của anh.

Quý Việt Châu sao có thể không tức giận?

Anh nhớ tới bản thân mình đã vội vã từ công ty chạy tới, lúc trên đường vẫn luôn suy nghĩ nếu như Thời Ngu thật sự xảy ra chuyện, anh nên làm thế nào để Quý gia phải trả giá cho những việc mình đã làm, nhưng cứ như vậy, Quý Việt Châu cũng không bình tĩnh lại được.

Quý Việt Châu chưa từng mất khống chế như vậy, từ trước đến nay anh luôn là người bình tĩnh tự kiềm chế, khi còn nhỏ mất đi mẹ, người khác cảm thấy anh sẽ khổ sở, thật ra anh không hề có.

Người bên ngoài dùng ánh mắt thương hại nhìn anh, nói anh đáng thương, nhưng Quý Việt Châu ngồi tại chỗ, ánh mắt trống rỗng, không lấy một tia bi thương.

Tất cả những chuyện xảy ra với anh sau này cũng không thể mang đến cho anh chút gợn sóng nào, anh không tức giận cũng không oán hận, càng không có vui vẻ và hạnh phúc.

Nhưng ở trên người Thời Ngu, Quý Việt Châu đã cảm thụ được quá nhiều thứ, hoàng yến nhỏ có lẽ là người thú vị nhất anh từng gặp, là một món đồ chơi anh rất thích, cho nên khi nghĩ đến sẽ vĩnh viễn mất đi niềm vui duy nhất trên thế giới này, Quý Việt Châu không có cách nào bình tĩnh được.

“Còn cười được, sao em lại không ngoan như vậy?” Quý Việt Châu hai tay nắm chặt eo cô, nhỏ giọng cảnh cáo: “Nếu lại không ngoan như vậy, anh sẽ nhốt em ở biệt thự, chỗ nào em cũng không được đi nữa.”

Tên c.h.ế.t tiệt này, không chỉ bắt cô đóng vai thế thân của ánh trăng sáng, còn muốn chơi trò giam cầm tăng k*ch th*ch tình ái đúng không?

Đồ chó biết cách tìm thú vui, chẳng tránh anh lại là nhân vật phản diện.

Thời Ngu đương nhiên sẽ không bị anh dọa sợ, không chỉ không bị dọa sợ, cô còn có thể cào anh một cái, nhìn chằm chằm vào ánh mắt Quý Việt Châu không nói lời nào, hốc mắt cô bắt đầu đỏ lên, trong mắt hồ ly xinh đẹp tràn ngập nước mắt.

Quý Việt Châu không ngờ được rằng cô sẽ khóc.

Những giọt nước mắt nóng bỏng trong suốt như pha lê trượt khỏi khóe mắt, nhỏ giọt xuống mu bàn tay của anh, dường như ngay cả trái tim anh cũng bị bỏng.

Quý Việt Châu vừa bất lực vừa đau lòng: “Sao lại khóc, anh còn chưa nói gì mà?”

“Không nói gì?” Thời Ngu bĩu môi: “Em thấy anh nói rất nhiều, còn nói muốn nhốt em lại!”

“Em bị em gái anh nhằm vào, kết quả anh không giáo huấn cô ta mà lại giáo huấn em, bây giờ còn muốn nhốt em lại, anh chính là tên bạo chúa!”

Thời Ngu một bên chất vấn, một bên nhân cơ hội giật tóc anh.

Đồ chó, còn muốn play trò chơi giam cầm!

Trong giới tư nhân rất nhiều người sợ Quý Việt Châu, đặt cho anh đủ các loại danh tiếng kh*ng b*.

Nhưng chỉ có Thời Ngu, dám ở trước mặt anh mở miệng sắp xếp anh là bạo chúa đồng thời còn có thể làm loạn trên đầu anh.

Quý Việt Châu không tức giận, chỉ cảm thấy buồn cười, kéo bàn tay còn đang nắm tóc của cô xuống, đặt ở giữa hai người: “Nếu anh là bạo chúa, thì cái hành vi này của em không biết bị chặt đầu bao nhiêu lần rồi.”

Trong tay Thời Thủ vẫn còn hai sợi tóc đen, chứng cứ sáng ngời bày ra ngay trước mặt, và bị anh kéo xuống chém đầu trong giây tiếp theo.

Nhưng Thời Ngu chỉ khịt mũi một tiếng, liền ném tóc xuống đất, cô ngừng khóc, ánh mắt vừa khóc vẫn còn ươn ướt, giọng nói ấm ức lại mang theo chút ngọt ngào dính dính: “Em không biết, em rõ ràng bị người ta bắt nạt, anh còn mắng em, anh chính là bạo chúa.”

“Anh là đang lo lắng cho em.” Quý Việt Châu thở dài, luôn cảm thấy mình đang mang theo một đứa nhỏ.

Anh chưa từng nuôi con nhỏ, nhưng nghe nhân viên trong công ty phàn nàn qua, đứa nhỏ không nghe lời, không nói đạo lý, không phải chính là dáng vẻ này của Thời Ngu sao?

Thấy thái độ mềm mỏng của anh, Thời Ngu sẽ không cảm thấy đuối lý, cô am hiểu nhất chính là nhìn sắc mặt người khác sau đó thuận tiện leo lên đầu người ta ngồi.

“Anh còn không khen em, em thắng Tô Du, nghe nói hắn ta còn là quán quân quốc tế gì đó, khẳng định là hàng đểu!

“Ừm, hắn là hàng đểu.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn