“Nhưng Quý Việt Châu thì không được, ngay cả Quý gia cũng không có cách làm gì được anh ta.”
Nhưng Tô Nguyễn không chú ý tới những nội dung khác mà Tô Du nói, chỉ nghe được anh nói, thì ra bọn họ đều biết thủ đoạn cô dùng để đuổi Tô Trân đi.
Cả người cô rét run, cũng không cảm thấy đây là sự cưng chiều của bọn họ đối với mình, chỉ cảm thấy mình giống như một tên hề nhảy nhót.
Thì ra bọn họ đều biết, chẳng trách mẹ lén gửi tiền cho Tô Trân, chẳng trách… Nói cho cùng, bọn họ thật ra vẫn là coi cô là người ngoài mà thôi!
Nhưng rõ ràng cô mới là tiểu thư của Tô gia, Tô Trân chỉ là hàng giả gà chiếm tổ phượng hoàng mà thôi.
Điều mà Tô Nguyễn không ngờ tới chính là gia đình thật sự rất yêu cô nên mới đuổi Tô Trân đi, người mà bọn họ đã nuôi nấng hơn hai mươi năm. Tiền đưa cho Tô Trân cũng chỉ là một phần nhỏ đối với người nhà giàu, nhưng bọn họ cho Tô Nguyễn lại là cổ phần của Tô gia.
Tô Trân người mà Tô Nguyễn luôn nghĩ cô ta được mọi người cưng chiều lại không có cổ phần trong này.
Tô Nguyễn không nghĩ tới những chuyện này, cô chỉ nghĩ là người Tô gia đối với cô cũng không phải thật lòng, cho nên cô phải luôn bò lên trên, cho nên bắt được Quý Việt Châu là con đường tốt nhất.
Khuôn mặt Thời Ngu giống cô là sự thật, Quý Việt Châu còn nợ cô một ân tình cũng là sự thật.
“Nguyễn Nguyễn ngoan, nghe lời có được không?” Tô Du không biết suy nghĩ lộn xộn của Tô Nguyễn bây giờ, chỉ là nhìn thấy cô vẫn không nói gì, ôm cô vào trong ngực nhỏ giọng an ủi.
Tô Nguyễn lấy lại tinh thần, lau nước mắt, ngoan ngoãn nói: “Anh Hai, em biết sai rồi.”
“Không sao, chuyện hôm nay, anh sẽ tự mình nói với anh cả, đến lúc đó anh sẽ gánh vác hết tất cả.” Tô Du nhớ tới chuyện vừa nãy thua Thời Ngu, cau mày trong lòng có chút cáu kỉnh.
Nhưng điều khiến hắn ta phiền não hơn chính là chuyện của Quý Việt Châu. Vừa rồi khi Quý Việt Châu dẫn Thời Ngu rời đi, anh ta mới chỉ bắt Lâm Lãng xin lỗi, nhưng nếu Tô gia thật sự ngồi yên mặc kệ, chỉ sợ cũng sẽ bị liên lụy.
Còn có chuyện của Tô Nguyễn và Lâm Lãng, vừa rồi hắn đã cảnh cáo Lâm Lãng, người đó được mọi người tung hô là chính nhân quân tử, hẳn là về sau sẽ không liên hệ với Tô Nguyễn nữa.
Tô Du an ủi em gái một chút, sau đó mới nói: “Anh đi thay quần áo, sau đó chúng ta về nhà, có được không?”
“Vâng ạ.” Tô Nguyễn ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi Tô Du đi rồi, cũng chỉ còn lại Tô Nguyễn và Lục Tuyệt Lăng, sắc mặt cô tái nhợt, cơ thể như sắp gục xuống, rơm rớm nước mắt: “A Lăng, anh có cảm thấy em rất xấu xa hay không.”
Lục Tuyệt Lăng lau nước mắt cho cô, lắc đầu: “Không xấu, Nguyễn Nguyễn thế nào cũng là người giỏi nhất.”
Tô Nguyễn là mặt trời của anh, làm sao mặt trời của anh có thể sai được?
Lục Tuyệt Lăng cam nguyện làm kỵ sĩ của cô, mãi phục từng quỳ gối dưới cô.
Người khác đều nói anh ta là chó điên, vậy anh ta cũng chỉ là chó điên của Tô Nguyễn.
Tô Nguyễn lúc này mới nở nụ cười: “A Lăng thật tốt.” Nói xong cô nhào vào trong ngực đối phương.
Đáng tiếc, Lục Tuyệt Lăng chỉ là một ca sĩ, ngay cả Tô gia cũng không thể so sánh được, chứ đừng nói anh ta còn chỉ là một đứa con riêng không được cưng chiều của Lục gia.
Nhưng mà Lục Tuyệt Lăng là một thanh đao dùng tốt là đủ rồi.
Tô Nguyễn vẫn không hiểu hôm nay đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng là dưới sự dẫn dắt của cô, Quý Dung Dung và Lâm Lâm đã chuẩn bị giáo huấn Thời Ngu một trận.
Thế nhưng, đầu tiên là chuyện tình nhân nông thôn Thời Ngu kia lại thực sự đã đua xe thắng Tô Du, tiếp theo là Quý Việt Châu lại vì một tình nhân mà đến núi Vân Sơn chống lưng cho cô.
Cuối cùng Quý Dung Dung không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ là bị xe đụng một cái, lại giống như là phát điên, đem tất cả mọi chuyện đều nói ra hết.
Quý Dung Dung là tiểu thư hào môn tốt nhất mà Tô Nguyễn có thể tiếp xúc, cho nên Tô Nguyễn mới vì cô mà cắt đứt quan hệ với Lâm Lãng.
Không ngờ rằng Quý Dung Dung vẫn biết chuyện này, rốt cuộc tại sao cô lại biết được? Tô Nguyễn nghĩ như thế nào cũng sẽ không nghĩ tới, Quý Dung Dung thật ra là trọng sinh trở về.
*
Ở bên kia, Thời Ngu đã sớm lên xe, cô cũng không biết sau khi cô rời đi, hội chị em của nữ chính nhìn như rất kiên cố nhưng bây giờ đã xé rách mặt nhau.
Cô bây giờ vẫn đang bị người đàn ông chó nào đó đè vào trong ngực ngấu nghiến hôn.
Mãi lúc sau cô cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, mới dùng sức đẩy người ra, hai bàn tay nhỏ bé trắng nõn tủi thân che miệng mình lại: “Đừng hôn nữa, hôn đau quá, không muốn hôn nữa.”
Quý Việt Châu nhéo eo cô, ôm cô ngồi lên đùi, ánh mắt lạnh lùng uy nghiêm nhìn cô: “Đau sao? Nếu như xe đâm vào lan can, thậm chí lao xuống dốc, xe sẽ bị c.h.ế.t máy, bị đập nát khi đó em ngồi trong xe sẽ đau đến mức nào?”
Anh miêu tả xong, Thời Ngu còn chưa bị dọa sợ, chính anh lại bị chính mình lời nói của mình khiến anh càng tức giận hơn: “Em không biết Quý Dung Dung là
người cay nghiệt hả, vì sao cô ta hẹn mà em còn tới? Có chuyện gì không biết đi tìm anh sao?”