Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, lập tức nhìn thấy khuôn mặt đen xì của Quý Việt Châu cùng bàn tay đang làm loạn với anh trên ngực mình.
“Anh, anh…?” Giọng nói chưa tỉnh ngủ hẳn của cô có chút khàn khàn.
Quý Việt Châu không hề trả lời câu hỏi của cô, mà tiếp tục làm loạn trên người cô.
Thời Ngu ghét nhất là bị người khác quấy rầy khi ngủ, vì vậy đá anh một cái, sau đó đã bị Quý Việt Châu túm lấy cổ chân.
Người đàn ông chó vẻ mặt tràn đầy d*c v*ng cần giải tỏa, trực tiếp nắm cổ chân cô gác lên cổ anh.
Thời Ngu cũng không dễ dàng bị anh điều khiển như vậy, vì vậy dùng tay cào một phát trên lưng anh.
Quý Việt Châu “hít” một tiếng, nhưng động tác của anh không hề dừng lại.
Hai người chiến đấu kịch liệt, một trận đấu rất khốc liệt đã xảy ra, sau một thời gian dài cuối cùng hai người cũng ôm nhau nằm trên giường.
Thời Ngu tuyên bố chiến thắng với một nắm tóc đang được nắm chặt trên tay.
Quý Việt Châu tức giận nhìn cô, giọng điệu bất lực: “Sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ bị em làm cho trọc đầu.”
Thời Ngu thầm nghĩ chính là muốn anh hói đầu đó!
“Ngày mai em còn phải đi thử trang phục.” Thời Ngu nằm trong ngực anh, đưa tay muốn nhéo thịt anh để trút giận.
Quý Việt Châu thấp giọng cười cười: “Nếu em cứ tiếp tục chạm vào anh, anh sẽ không thể cam đoan ngày mai em còn có thể đi bình thường.”
Thời Ngu lập tức thức thời rút bàn tay đang làm loạn về.
Quên đi, hôm nay không so đo với tên chó này.
Ngược lại Quý Việt Châu chú ý tới động tác của cô, đưa tay ôm chặt người hơn: “Được rồi, ngủ đi.”
Vòng tay rộng lớn khiến người khác có cảm giác an toàn, Thời Ngu vốn là bị cưỡng ép từ trong chăn vớt ra, lúc này cơn buồn ngủ ập đến, chậm rãi nhắm mắt lại.
Trước khi ngủ, cô mới nhớ ra, buổi tối người này từ trung tâm thành phố trở về biệt thự, chỉ vì muốn ngủ một giấc với cô?
Quả nhiên là đồ lưu manh!
Nhìn khuôn mặt ngủ yên tĩnh của Thời Ngu, Quý Việt Châu cũng dần dâng lên cơn buồn ngủ.
Thật ra, khoảng thời gian anh ở trong cô nhi viện, anh khó chịu nhất không phải là đồ ăn bình thường ở đó, mà là phải ngủ cùng phòng với người khác, cho nên anh ở cô nhi viện hai năm, dựa vào năng lực của mình ra ngoài thuê một căn phòng để ở.
Trước khi gặp Thời Ngu, Quý Việt Châu chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ cùng người khác ngủ chung một giường.
Nhưng trong lòng ôm một cô gái cơ thể mềm mại thật sự rất thoải mái, nhất là làn da nhẵn nhụi mềm mại của cô.
Mịn màng và thơm.
Có lẽ anh thật sự giống như cô gái nhỏ đang ngủ trong lòng anh mắng, anh chính là một tên lưu manh?
Quý tổng ngày càng b**n th** bắt đầu nhìn nhận lại bản thân.
Sau khi tự suy xét nội tâm, anh ôm eo Thời Ngu ngủ thiếp đi.
Bởi vì phải đi chụp tạo hình, nên buổi sáng Thời Ngu đã đặt báo thức dậy từ rất sớm.
Khi tỉnh lại, bên cạnh vẫn không có người như cũ, Thời Ngu theo thói quen s* s**ng phần đệm bên cạnh đã không còn hơi ấm.
Đến khi cô nhìn vào điện thoại di động, mới 7 giờ sáng.
Còn chưa kịp ngồi dậy, Quý Việt Châu đã trở về, trên người anh mặc một bộ đồ thể thao, đầu đầy mồ hôi.
“Chào buổi sáng, anh trai.” Thời Ngu chào buổi sáng với anh bằng giọng điệu mềm mại.
Quý Việt Châu vốn đang định đi vào phòng tắm thì dừng bước, đi đến bên giường nhìn cô: “Sao nay dậy sớm thế? “Anh nhớ lúc trước mỗi lần khi anh đi làm, cô vẫn còn đang say giấc.
“Rõ ràng là anh dậy sớm.” Thời Ngu nhỏ giọng lầm bầm.
Đêm qua lăn lộn đến gần rạng sáng, tên chó này còn có thể đi tập thể dục buổi sáng, đây là loại kỷ luật gì vậy.
Nhưng mà cô ngẫm lại nhìn cơ bụng tám múi của anh, Thời Ngu cảm thấy —— đàn ông vẫn nên có kỷ luật!
“Không phải em nói hôm nay muốn đến đoàn làm phim sớm sao? Đứng dậy đi.” Quý Việt Châu vươn tay ra muốn lôi người cô ra khỏi chăn.
Thấy bàn tay to lớn của Quý Việt Châu vươn tới, cơ thể vội vàng rụt vào trong ổ chăn, trên tay tên đàn ông chó này toàn mồ hôi, còn dám chạm vào cô?
Nhưng sự ghét bỏ của cô không lộ ra ngoài, cô chỉ rụt vào trong ổ chăn lộ ra một đôi mắt sáng lấp lánh: “Em muốn nằm thêm một lát nữa. ”
Quý Việt Châu không chú ý tới động tác nhỏ của cô, chỉ cảm thấy cô làm nũng như vậy cũng rất đáng yêu, cũng không cưỡng ép: “Được rồi. ”
Trên người anh cũng đầy mồ hôi khi dính vào người khiến anh không thoải mái lắm, nói hai câu với Thời Ngu rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Thời Ngu đợi anh đi rồi mới chui ra khỏi chăn, cười hì hì đi sang phòng ngủ của khách ở bên cạnh tắm rửa.
Lúc cô quay lại phòng thay đồ trong phòng ngủ để lấy quần áo, Quý Việt Châu đã tắm rửa xong đi xuống lầu rồi.
Thời Ngu nhàn nhã chọn chiếc váy mình thích mặc vào hôm nay rồi đi xuống lầu, đã nhìn thấy Quý Việt Châu ngồi ở trước bàn ăn sáng.
Anh rất ăn nhanh, đã đặt dao dĩa xuống và chuẩn bị rời đi.
Thời Ngu vội vàng gọi anh lại: “Anh ơi, chờ một chút.”
Sau đó, cô chạy vài bước đến trước mặt anh rồi ngẩng đầu cố gắng thắt cà vạt cho anh.
Kết quả khi cô vừa đưa bàn tay lên thì phát hiện ra rằng cà vạt của anh đã được thắt ngay ngắn gọn gàng, hoàn toàn không có chút lệch nào để cô chỉnh sửa nghịch ngợm.
Tay Thời Ngu cứng đờ giữa không trung.
Quý Việt Châu thấy buồn cười trước hành động của cô, khẽ cười một tiếng.
Thời Ngu nghe thấy tiếng cười của anh liền khó chịu, ngước mắt lên trừng anh, kỳ cục nói: “Ngài Quý, anh như vậy là quá kỷ luật.”