“Ừm, anh quen với việc tự mình làm rồi.” Quý Việt Châu vô cùng phối hợp thừa nhận, nhưng trong lời nói của anh vẫn có thể nghe ra ý cười.
“Đáng ghét, trên TV không phải diễn như vậy.” Thời Ngu tức giận, còn đánh nhẹ anh một cái: “Đều tại anh, tại sao anh còn chưa ra ngoài lại thắt cà vạt ngay ngắn như vậy.”
Đây quả thực là gây sự vô lý.
“Điều này chứng tỏ phim truyền hình đã sai rồi.” Quý Việt Châu nghiêm túc nói.
Nhưng vẻ mặt buồn bực của cô quả thực rất đáng yêu, Quý Việt Châu cúi đầu thừa nhận: “Được rồi, đều là lỗi của anh, đều tại anh quá kỷ luật.”
Thời Ngu: …
“Em không quan tâm, hôm nay em nhất định phải thắt cái cà vạt này!”
Nói xong, tay Thời Ngu ngay lập tức kéo cà vạt của anh xuống, sau đó thắt lại một lần nữa.
Quý Việt Châu vẻ mặt cưng chiều bất lực nhìn cô làm loạn.
Chim hoàng yến nhỏ muốn tỏ lòng với chủ nhân, anh cũng nguyện ý chiều chuộng cô.
Sau khi cà vạt được thắt ngay ngắn, Thời Ngu mới vỗ bả vai anh, lại lui về phía sau hai bước, nhìn từ dưới lên trên, hài lòng gật đầu: “Rất đẹp trai! ”
Vẻ mặt đắc ý này của cô thật sự là quá đáng yêu, Quý Việt Châu cuối cùng cũng không khống chế được tay mình xoa đầu cô.
“Tạm biệt anh yêu, đừng làm lệch cà vạt đó nha.” Thời Ngu sợ rằng anh sẽ làm đầu tóc cô rối lên, vội vàng cầm tay anh kéo xuống, lùi lại hai bước vẫy vẫy tay.
Quý Việt Châu gật đầu: “Vậy anh đi đây.”
Sau đó anh xoay người rời đi.
Thời Ngu nhìn bóng lưng anh xa dần, khóe môi nhếch lên một nụ cười gian xảo, vừa rồi lúc cô thắt cà vạt đã cố ý dùng sức hơn một chút.
Tuy không thể siết c.h.ế.t anh nhưng cũng khiến anh khó chịu, tên chó khốn khiếp!
Tài xế của Quý Việt Châu đã đợi sẵn ở bên ngoài, sau khi anh lên xe trên khóe miệng vẫn đang nở nụ cười, trên tay còn lại cảm giác mềm mại trên đỉnh đầu cô gái nhỏ.
Nghĩ đến cảnh buổi sáng cô giống như cô vợ nhỏ ở nhà giúp anh thắt cà vạt, tiễn anh đi làm, trong lòng liền dâng lên cảm giác sung sướng khó tả.
Vợ nhỏ?
Quý Việt Châu bị suy nghĩ của chính anh làm giật mình, nụ cười trên khuôn mặt cũng thu lại.
Quý Việt Châu xoa xoa ngón tay, bỗng nhiên cảm thấy có chút khó thở.
Anh không thể không ho ra hai tiếng.
“Ông chủ, ông không sao chứ?” Tài xế nghiêm túc tận tâm hỏi.
“Không sao.” Quý Việt Châu nhỏ giọng trả lời, lúc này anh mới ý thức được, hình như là cà vạt của anh siết hơi chặt.
Quý Việt Châu lại nhớ đến dáng vẻ Thời Ngu nghiêm túc thắt cà vạt cho anh trước khi ra khỏi cửa, đột nhiên bật cười.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, tâm trạng phức tạp lúc nãy cũng tiêu tan.
Dù sao thì anh với cô cũng chỉ là mối quan hệ tiền: hàng, mặc kệ cô đang giả vờ hay là thật thì ít nhất cũng chứng minh cô thật sự rất cần mình.
Bây giờ cô gái nhỏ đã dần dần học được nghĩa vụ l*m t*nh nhân, đối với Quý Việt Châu mà nói cũng là chuyện tốt không phải sao?
Ít nhất bây giờ anh sẵn sàng cung cấp mọi thứ cho cô gái nhỏ trước khi anh chán cô.
Nghĩ như vậy, khóe miệng Quý Việt Châu lại nhếch lên tạo thành một nụ cười.
Nhưng lần sau anh nhất định phải dạy cô cách thắt cà vạt không quá chặt.
Khó thở muốn c.h.ế.t.
*
Thời Ngu ở bên này cũng nhanh chóng ăn xong bữa sáng.
Tài xế và Trương Hiểu cùng nhau đến biệt thự đón cô.
Hôm qua khi đưa Thời Ngu về, Trương Hiểu đã nhìn thấy cả căn biệt thự này rồi, nhưng hôm nay nhìn lại vẫn thấy ngưỡng mộ.
Đây có phải là nơi những người giàu có sống không?
Đặc biệt là khi Thời Ngu – đang mặc một chiếc váy màu đỏ, Trương Hiểu và Thời Ngu ánh mắt giao nhau.
Thực ra Trương Hiểu cũng mơ hồ biết rằng đằng sau Thời Ngu có một boss lớn, nhưng có lẽ là cô bị tiêu chuẩn kép nên không hề cảm thấy khinh thường mà còn coi đó là điều hiển nhiên.
Trong suy nghĩ của Trương Hiểu, một người đẹp tuyệt thế như Thời Ngu nên được người ta cung cấp ở một nơi tinh xảo hoa mỹ, khoác lên mình những bộ trang sức quần áo đẹp nhất.
Nếu cô có tiền, cô cũng muốn bao nuôi người đẹp này!
“Chị đến rồi?” Thời Ngu thấy trợ lý nhà mình ngẩn người, buồn cười nghiêng đầu hỏi cô.
“Ừm, chào buổi sáng Tiểu Ngu.” Trương Hiểu hoàn hồn, vội vàng chạy đến trước mặt cô.
Rõ ràng lúc đầu cô ấy trông trưởng thành và ổn định nhưng bây giờ hoạt bát, rất phù hợp với khuôn mặt tròn nhỏ của cô ấy.
“Sáng sớm chị đã ăn gì chưa?” Thời Ngu hỏi.
“Ăn rồi.” Trương Hiểu vội vàng gật đầu không ngừng, sau đó lại giải thích: “Anh Triệu nói hôm nay anh Tề có có chút việc, cho nên để chị đi cùng với em đến đoàn làm phim. ”
Anh Tề đó chính là nghệ sĩ Tề Tư Niên dưới trướng Triệu Vinh, đầu năm nay vừa đạt giải ảnh đế.
Các nghệ sĩ dưới trướng Triệu Vinh bây giờ hầu như đều đã trưởng thành, về cơ bản không cần hắn đi theo ở bên cạnh nhắc nhở chăm sóc nữa, bây giờ hắn phụ trách việc phối hợp tài nguyên là chính.
Cũng vì thế mà ngày hôm qua Triệu Vinh mới có thời gian đi cùng Thời Ngu, nhưng mà nghệ sĩ dưới trướng thỉnh thoảng cũng có chuyện mà hắn bắt buộc phải làm, Triệu Vinh cũng không thể ở mãi bên này.
Cũng may hợp đồng của Thời Ngu đã ký xong, hôm nay chỉ là đi thử trang điểm, trang phục cũng không cần người đại diện đi theo.
Việc này tối hôm qua Triệu Vinh đã nhắn tin thông báo cho Thời Ngu, cho nên cô cũng không quá để ý, gật đầu: “Nếu đã như vậy chúng ta đến đoàn làm phim trước đi. ”