Quý Việt Châu không phụ trách bất kỳ công việc gì của Diệu Tinh Entertainment, mỗi lần anh chỉ nghe báo cáo tài chính liên quan của công ty Diệu Tinh, anh cũng chỉ đưa ra quyết định về việc chuyển nhượng cổ phần và những thay đổi nhân sự lớn trong công ty.
Về phần phim truyền hình, phim điện ảnh, chương trình tạp kỹ, hay đạo diễn, người đại diện gì đó, Quý Việt Châu chưa bao giờ quan tâm, hai mươi mấy năm nay anh chưa từng xem bộ phim truyền hình nào cả.
Nhưng khi nhìn dáng vẻ đắc ý này của Thời Ngu, Quý Việt Châu vẫn nở nụ cười tươi: “Thật giỏi!”
Anh đã nghe hai lần Thời Ngu khoe khoang, cũng đoán kỹ năng diễn xuất của cô khá tốt.
“Đương nhiên rồi, nếu không làm sao đạo diễn Vương có con mắt tinh tường đó nhìn trúng em được?” Thời Ngu nói xong, dừng một chút: “À không đúng, còn có dung mạo của em…”
Quý Việt Châu vừa bất lực vừa buồn cười.
Vì vừa mới đi xã giao xong nên những cơn đau nhức ở ngực sau khi nghe lời nói lải nhải nhí nhảnh của cô đều tan biến hết.
Thời Ngu cũng mặc kệ Quý Việt Châu có thể nghe hiểu hay không, lại bắt đầu kể đến nhân vật mà cô đóng trong bộ truyện ngày hôm nay, nói xong còn tổng kết: “Loại phụ nữ xấu xa này sau khi diễn xong nhất định sẽ có rất nhiều người mắng em, nhưng mà cũng không sao, em thích nhất là dáng vẻ người khác vừa mắng em lại vừa bị nhan sắc của em mê hoặc.”
Dáng vẻ này của cô bây giờ không hề giống với dáng vẻ ngốc nghếch, nông cạn lần đầu anh mới gặp nữa!
Nếu là trước đây, Quý Việt Châu nhất định sẽ có loại cảm giác anh bị lừa, thứ anh cần là một người phụ nữ xinh đẹp, ngu ngốc dễ khống chế, an phận làm tấm chắn.
Thời Ngu bây giờ ngoại trừ xinh đẹp ra, khác hoàn toàn với lúc trước!
Nhưng…
Quý Việt Châu cảm thấy như vậy cũng tốt, Thời Ngu ở trong mắt anh cũng được coi như là đáng yêu, cho nên anh tạm thời không có kế hoạch thay đổi tình nhân nhỏ bé này.
Thời Ngu khẳng định rằng nhiều người sẽ thích cô ấy đóng vai một nữ phụ xấu xa, cô phân tích tâm lý của khán giả vô cùng hợp lý.
Nói một thời gian dài, Thời Ngu có lẽ cũng mệt mỏi, cô nằm sấp trên giường, vươn tay ra đủ đến đầu giường cầm lấy cốc nước, uống một ngụm nước cho dịu cổ họng.
Quý Việt Châu nhìn động tác cô ngẩng đầu nuốt từng ngụm nước, chiếc cổ thiên nga thon thả xinh đẹp khẽ nhấp nhô, làn da ửng đỏ sau khi tắm giống như là hiệu quả sau mỗi lần vận động nào đó.
Khi Thời Ngu uống xong ly nước đặt xuống bàn, đập vào mắt cô chính là ánh mắt người đàn ông trong điện thoại đang nhìn chằm chằm vào mình, giống như muốn nuốt trọn cả người cô vào bụng.
Thời Ngu sững sờ một chút mới nhận ra, sau đó cầm lấy điện thoại đưa phần camera cúi xuống một chút, cô biết anh thích nhất là cái gì: “Ngài Quý.”
Lúc này cô lại bắt đầu đứng đắn gọi anh là ngài Quý.
Giọng điệu mềm mại ngọt ngào, khiến người ta gần như muốn tan chảy.
“Ngài Quý, anh có nhớ em không?”
Quý Việt Châu chỉ cảm thấy cả người căng cứng, bàn tay cầm điện thoại cũng dùng sức rất lớn, gân xanh tĩnh mạch nổi lên hết.
“Thời Ngu.” Giọng nói của anh khàn khàn.
“Ngài Quý, anh gọi em là Ngu Ngu được không? Em thích anh gọi em như vậy.” Thời Ngu ngọt ngào làm nũng.
Vào thời điểm này Quý Việt Châu đương nhiên đồng ý dỗ dành cô: “Ngu Ngu.”
“Ngài Quý, anh có nhớ em không?” Thời Ngu lại hỏi một lần nữa.
Yết hầu Quý Việt Châu lăn lên lăn xuống, bàn tay còn lại mà không cầm điện thoại mau chóng nới lỏng cà vạt khiến anh đặc biệt khó thở.
Sau đó mới phát ra âm thanh trầm thấp: “Ừm.”
Sau đó Quý Việt Châu dùng đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm cô: “Ngu Ngu ngoan nào, để anh nhìn một chút.”
Ánh mắt kia của anh, đương nhiên là cô biết anh muốn xem chỗ nào.
Đồ lưu manh! Thời Ngu thầm chửi trong lòng.
Nhưng bàn tay lại ngoan ngoãn nghe lời, đem ống kính di chuyển xuống một chút, một tay còn lại kéo mép áo choàng tắm, chầm chậm kéo xuống phía dưới.
Quý Việt Châu như đang sắp từ trong màn hình lao ra, ăn tươi nuốt sống cô.
Nhưng đúng lúc này, Thời Ngu đột nhiên lại đem ống kính di chuyển lên mặt, cười ranh mãnh: “Đồ lưu manh, không cho anh xem!”
Nói xong lập tức cúp cuộc gọi video.
Thời Ngu chỉ cần nghĩ đến khoảnh khắc cô vừa tắt điện thoại di động, gương mặt xanh mét của tên chó này, liền vui vẻ không chịu nổi.
Cho nên rút ra được bài học cuộc sống, nếu nhàn chán quá thì có thể đi chọc tức đàn ông, cuộc sống chính là phải vui vẻ như vậy.
Ném điện thoại sang một bên, Thời Ngu cứ như vậy vui vẻ mà chìm vào ngủ.
Lần thứ hai Thời Ngu tỉnh lại là thời điểm cô bị người khác vớt từ trong chăn ra.