Tuy nhiên, chim hoàng yến nhỏ hiểu chuyện như vậy, anh không ngại cho cô một chút đặc quyền nhỏ.
Quý Việt Châu ấn nút màu xanh lá cây, trong điện thoại lập tức xuất hiện một gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.
Có lẽ là cô vừa tắm rửa xong, khuôn mặt có chút đỏ bừng, trên đầu quấn chiếc khăn, có vài sợi tóc ướt đẫm vẫn còn hơi nước dán ở hai bên mai.
Đôi mắt cô sáng ngời, giọng nói ngọt ngào lại kiêu ngạo: “Anh ơi, sao hôm nay anh không về nhà mà không nói cho em biết? ”
Được rồi, rõ ràng là giọng điệu ngang ngược, nhưng lời từ trong miệng cô nói ra lại không khiến cho anh có chút phản cảm nào.
Quý Việt Châu sững sờ.
Nhà?
Quý Việt Châu là chủ tịch của tập đoàn Khải Quang, ở thành phố Bắc Kinh anh đương nhiên là có rất nhiều bất động sản, nhưng trên thực tế, nơi anh ở nhiều nhất chính là khách sạn Lâm Phong.
Khách sạn Lâm Phong là khách sạn năm sao nằm ở trung tâm thành phố, hầu như Quý Việt Châu đều ở trong phòng tổng thống, mỗi ngày đều có người đặc biệt chăm sóc, ăn ở cũng do khách sạn cung cấp, hơn nữa lại rất gần nơi làm việc.
Đối với anh, ở trong khách sạn là sự lựa chọn tiện lợi nhất, còn về nhà? Quý Việt Châu chưa bao giờ có khái niệm này.
Mẹ Quý Việt Châu đã qua đời khi anh chỉ mới ba tuổi, Quý Quang Viễn đưa người phụ nữ đó và đứa con trai của họ là Quý Việt Lâm trở về Quý gia, lời mà Quý Việt Châu nghe được nhiều nhất trong miệng Quý Việt Lâm và Quý Dung Dung chính là ‘đây không phải là nhà của mày’.
Sau đó anh đi lạc, trở thành một đứa trẻ không nơi nương tựa phải ở trong cô nhi viện, khi đó Quý Việt Châu mới mười tuổi nhưng tính tình vô cùng bình tĩnh, anh nhớ rõ tất cả các phương pháp để trở về Quý gia, nhưng không có ai đến đón anh cả, anh cũng có thể tự mình trở về Bắc Kinh, nhưng Quý Việt Châu mười tuổi đã có thể cân nhắc ưu điểm và nhược điểm khi anh trở về.
Nếu bọn họ đã dám để cho anh “đi lạc”, có khi bấy giờ anh quay về bọn họ có thể dùng đến biện pháp càng độc ác hơn, đây không phải là chuyện mà một đứa trẻ mười tuổi có thể phản kháng, ứng phó được, cho nên Quý Việt Châu tình nguyện ở lại cô nhi viện dù có nhà để về.
Sau khi anh được đón về Quý gia, những lời nói tiếc nuối, hối hận giả tạo của mọi người không ảnh hưởng gì đến Quý Việt Châu, anh cũng có mục tiêu của mình, sẽ không coi Quý gia là nhà của mình.
Nhưng bây giờ một con chim hoàng yến nhỏ được anh nuôi dưỡng lại hỏi anh vì sao không về nhà, Quý Việt Châu lại chỉ cảm thấy buồn cười.
Nhưng anh chưa kịp chế giễu, Thời Ngu ở đầu dây bên kia đã không đợi được nữa, bĩu môi nói: “Anh ơi!”
Nhìn qua màn hình điện thoại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô hình như xị xuống, khác với dáng vẻ trang điểm vào ban ngày, dáng vẻ này rất phù hợp với độ tuổi của cô.
Cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới hai mươi tuổi mà thôi.
Quý Việt Châu vì thế lại suy nghĩ lại, tại sao anh không thể cho chim hoàng yến nhỏ một chút ảo tưởng chứ? Cô cũng chỉ là một cô bé thiếu tình yêu mà thôi.
Có lẽ vì bản tính trời sinh lạnh lùng, thiếu tình yêu thương từ bé, Quý Việt Châu không cảm nhận được sự ấm áp cũng không cảm nhận được sự lạnh lẽo, cho nên cho dù mọi người trong thành phố Bắc Kinh đều cảm thấy anh cực kỳ hận người Quý gia, có lẽ cả đời này cũng sẽ không có bất kỳ dao đ*ng t*nh cảm gì với ai khác.
Anh từng bước bày trận, cũng chỉ là cảm thấy, có lẽ anh nên làm như vậy.
Nhưng khi đối mặt với Thời Ngu, Quý Việt Châu lại có sự bao dung và kiên nhẫn khó có thể tưởng tượng được.
Có lẽ là bởi vì cô là tất cả tài sản của anh, là chim hoàng yến trong lồng thuộc về anh.
“Hôm nay quên mất.“Quý Việt Châu giải thích.
“Hừ, qua loa.” Thời Ngu lẩm bẩm như vậy, nằm thẳng tắp trên giường, tay cầm điện thoại di động: “Vậy sau này anh không về nhà phải nhớ nói cho em biết.”
Quý Việt Châu nói “Được”.
Thời Ngu cười hì hì, nhưng lại lập tức trừng mắt: “Em không nói đùa đâu, về sau nếu không nói với em trước, em sẽ tức giận.”
Cô vừa nói như vậy, Quý Việt Châu đã cảm thấy da đầu đau âm ỉ, trong lòng bất đắc dĩ nghĩ con chim hoàng yến kiêu ngạo như vậy, còn không phải là do anh dung túng mà ra sao?
Nhưng lúc này Quý Việt Châu lại không hoàn toàn nghĩ tới, nếu anh chỉ dung túng một con chim hoàng yến nhỏ, sao có thể bị cô bò lên đầu ngồi?
Sau khi việc này qua đi, Thời Ngu đã kể đến những chuyện hôm nay ở trường quay: “Hôm nay em đi thử vai, lúc em vừa diễn xong đạo diễn Vương liền khen em có tài năng, vì vậy đã trực tiếp quyết định ký hợp đồng với em.”
“Em nhanh chóng trả lời ‘tôi khẳng định sau này sẽ là ngôi sao sáng nhất, tương lai nhất định đoạt giải ảnh hậu, khoảng cách nổi tiếng không còn xa’.”
Khi cô khoe khoang không biết khiêm tốn là gì, vẻ mặt vui tươi bay bổng.
Quý Việt Châu không tìm hiểu gì về phim truyền hình hay diễn xuất, hoạt động kinh doanh chính của Khải Quang là Internet, Diệu Tinh Entertainment mặc dù là công ty con dưới trướng Khải Quang, nhưng đã có người chuyên nghiệp phụ trách.