Biên tập: Poem
Nhận được lời mời hợp tác quảng cáo đầu tiên, khoảnh khắc nhìn thấy tin nhắn riêng, Thương Tuyết Hà suýt chút nữa đã nhảy dựng lên.
"Trời đất ơi, trời đất ơi!" Cô trợn tròn mắt, hoàn toàn không dám tin vào sự thật, cẩn thận xác nhận lại từng chữ trên màn hình.
"Gì thế?" Mọi người trong văn phòng bị cô làm cho giật mình.
"Có người hỏi chúng ta có nhận hợp tác không này! Quảng cáo đồ ăn vặt cho họ!"
Lời vừa dứt, tất cả lập tức vây quanh bàn làm việc của cô để xem tận mắt nội dung trò chuyện trên màn hình.
"Em biết hãng đồ ăn vặt này! Dạo này họ thuê rất nhiều KOL lớn nhỏ quảng cáo, đang hot lắm đấy!"
Kha Chính Dương vẻ mặt không thể tin nổi: "Trời ạ, lượng fan của chúng ta thế này mà cũng có người tìm đến quảng cáo sao?"
"Thế này là không ít rồi được chưa?" Thương Tuyết Hà bất mãn trước lời nói nản chí của Kha Chính Dương, "Tính toán chi li thì tổng cộng các nền tảng của chúng ta đã hơn mười vạn fan rồi, chỉ là riêng nền tảng này mới có sáu vạn thôi. Chị thấy mấy blogger có một vạn fan đã nhận quảng cáo ầm ầm, sao chúng ta lại không thể?"
"Đúng thế!" An Nguyệt vỗ vai Kha Chính Dương, "Đừng có nói mấy lời làm mất nhuệ khí như vậy!"
"Nhưng mà..." Điền Duyệt Hân nhỏ giọng, "Việc có nhận quảng cáo hay không chúng ta đâu có quyền quyết định. Mục đích ban đầu của tài khoản này là ưu tiên tích lũy nhân khí nhanh chóng, quảng bá thương hiệu công ty chỉ là phụ. Giờ nhận quảng cáo ngoài ngành thế này, liệu sếp Tư có đồng ý không?"
Vừa nhắc đến đây, sự phấn khích của mọi người giảm xuống thấy rõ.
"Tất nhiên là được." Tư Dao đang ngồi trên ghế làm việc khẽ xoay người, nhìn bốn người đối diện, khóe môi hơi nhếch lên: "Các bạn nhận được lời mời hợp tác sớm hơn tôi dự tính đấy."
Bốn người đang định đập tay ăn mừng thì Tư Dao đã dội ngay một gáo nước lạnh: "Đừng vội mừng quá sớm, đã nghĩ ra cách lồng ghép sản phẩm chưa?"
"... Dạ chưa, bên A cũng không đưa ra yêu cầu gì đặc biệt, bảo chúng em viết đề cương video rồi gửi họ xác nhận..."
"Theo tôi được biết, khả năng chốt đơn của đơn hàng hợp tác đầu tiên sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc sau này có nhãn hàng nào tìm đến nữa hay không. Các cô cậu phải trân trọng 'người đầu tiên ăn cua' này.".
"Rõ ạ..."
"Đừng có ủ rũ thế." Tư Dao mỉm cười, "Mục tiêu đầu tiên của nhóm các cô cậu đã hoàn thành, tôi đã nói là sẽ không để các cô cậu chịu thiệt. Vừa hay tháng này hiệu suất của bộ phận rất tốt, có một bất ngờ dành cho các cô cậu đây."
"!!!" Mắt Thương Tuyết Hà sáng rực, hai tay chống lên mặt bàn hưng phấn hỏi: "Bất ngờ gì thế sếp!"
"Nửa tiếng nữa tới văn phòng họp bộ phận, lúc đó các cô cậu sẽ biết."
Cả nhóm quay về văn phòng, bắt đầu đoán già đoán non về món quà bất ngờ.
Kha Chính Dương xoa xoa tay, cười hì hì: "Có phải là phát tiền thưởng không nhỉ? Phí quảng cáo này cũng khá đấy, chia trung bình mỗi người cũng được vài trăm đến một nghìn tệ chứ bộ."
"Nghĩ nhiều quá rồi, phí quảng cáo phụ thuộc vào chất lượng video của chúng ta." Điền Duyệt Hân dội gáo nước lạnh vào anh chàng, "Bên A chẳng phải đã nói mức phí dao động từ khoảng nào đến khoảng nào rồi sao. Nếu em vừa vào đã đập thẳng quảng cáo thô thiển vào mặt fan thì người ta cũng chẳng ngốc mà trả nhiều tiền thế đâu."
"Cho nên," An Nguyệt vỗ mạnh lên vai Thương Tuyết Hà, nói đầy tâm huyết: "Trông cậy cả vào em để chúng ta 'nằm không cũng thắng' đấy, nhà sản xuất đại tài ạ."
Thương Tuyết Hà vẻ mặt không còn gì luyến tiếc: "Đời tôi sao mà khổ thế này."
Nửa tiếng sau, mấy người canh đúng giờ đến phòng làm việc họp, các đồng nghiệp bên trong đã lần lượt đứng vào vị trí, tạo thành một hình bán nguyệt.
Họ ở trong văn phòng nhỏ giống như cách biệt với thế giới, đã quá lâu không họp đại hội, vị trí thường đứng trước kia giờ đã có chủ mới.
Mấy người nhìn nhau, cuối cùng rất ăn ý đứng vào một góc bên cạnh.
Sếp Tư đến muộn một chút, vẫn là phong thái chỉ bàn việc công ấy. Một lát sau, Trần Hải cũng tới.
Thương Tuyết Hà quan sát, trận thế này xem ra khá lớn, ngay cả vị quản lý "vung tay quá trán" vốn lâu nay không lộ diện cũng đến rồi.
Trần Hải vẫn theo thói quen lải nhải mấy lời sáo rỗng, đại loại là dạo này bộ phận phát triển tốt, cần tiếp tục cố gắng. Thương Tuyết Hà nghe đến phát chán, nấp trong góc lén ngáp ngắn ngáp dài.
"Tiếp theo, bộ phận chúng ta sẽ có một số thay đổi về nhân sự cũng như sắp xếp lịch trình, để sếp Tư nói với mọi người." Trần Hải luyên thuyên xong, cuối cùng cũng nhường lại vị trí chủ trì.
Nghe đến thay đổi nhân sự, những người đang buồn ngủ bên dưới lập tức tỉnh táo hẳn. Nghĩ đến hai đồng nghiệp bị sa thải mấy hôm trước vì thái độ làm việc tiêu cực, ai nấy đều lo sợ người tiếp theo sẽ là mình.
"Trước tiên, chúc mừng tiểu đội mới thành lập cách đây không lâu đã thuận lợi hoàn thành mục tiêu đầu tiên, hiện tại tổng lượng fan toàn mạng đã vượt mười vạn, đây là một khởi đầu rất tuyệt vời." Tư Dao vừa nói, ánh mắt vừa dừng lại trên bốn người ở góc phòng, những người khác cũng dõi theo tầm mắt của nàng.
Bốn người trong góc tức khắc cảm nhận được hàng chục đôi mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình.
Rõ ràng đều là đồng nghiệp quen biết, nhưng bị soi xét bởi nhiều ánh mắt như vậy, họ vẫn cảm thấy áp lực vô cùng.
"Tiếp theo tôi xin thông báo về thay đổi nhân sự. Qua thời gian quan sát vừa rồi, tôi và Giám đốc Trần nhận thấy Thương Tuyết Hà hoàn toàn đủ năng lực đảm nhận vị trí trưởng nhóm. Hy vọng tân trưởng nhóm có thể dẫn dắt các thành viên đạt được thành tích lớn hơn nữa."
Hả?
Thương Tuyết Hà ngơ ngác.
Cô còn chẳng biết mình đã làm gì mà tự nhiên lại được thăng chức? Tư Dao cũng không hề đánh tiếng trước với cô. Cô bị đồng nghiệp đẩy ra giữa phòng, đứng cạnh Tư Dao mà đầu óc vẫn còn trên mây.
"Tôi tin rằng hầu hết các bạn ngồi đây đều từng lướt video ngắn trên điện thoại. Đừng nghĩ ngành video ngắn còn xa vời với các bạn, biết đâu một ngày nào đó công ty sẽ rẽ hướng sang con đường khác và những người tiếp cận gần nhất sẽ là những người đầu tiên được hưởng lợi." Tư Dao lướt mắt nhìn mọi người, giọng điệu bình thản như thể chỉ thuận miệng nói ra, rồi dừng lại một chút: "Bây giờ, mời tân trưởng nhóm chia sẻ kinh nghiệm."
Thương Tuyết Hà vẫn chưa hoàn hồn sau cái "bất ngờ" thăng chức đột ngột, cô cũng chẳng biết cụ thể mình đã nói những gì, mãi đến khi An Nguyệt siết chặt tay cô nói lời chúc mừng, cô mới sực tỉnh.
"Việc cuối cùng là về hoạt động teambuilding của bộ phận. Tuần sau là kỳ nghỉ lễ ngắn ngày, mọi người hãy để trống thời gian cuối tuần này, chúng ta sẽ đi teambuilding."
"A..." Nghe đến teambuilding, những người bên dưới không hề lộ vẻ vui mừng, ngược lại còn kêu khổ thấu trời.
Họ vẫn chưa quên có lần công ty đi teambuilding, bị kéo đi huấn luyện dã ngoại với đủ loại chế độ phạt, mấy ngày trời mệt như chó, khổ không thấu đâu cho hết.
Lập tức có người giơ tay: "Em có thể không đi không ạ... Nhà em có việc bận..."
Tư Dao nhìn thấu tâm tư nhỏ nhen của họ, nhanh chóng nói: "Chúng ta đi leo núi, tắm suối nước nóng, đánh mạt chược và ăn BBQ. Chắc chắn không đi chứ?"
"Đi! Em đi! Trời có sập em cũng đi! Dù chồng có chạy theo người khác em cũng không thèm ngoảnh đầu lại đâu!"
Nói xong những việc cần nói thì tan họp, sau khi xác nhận tham gia với quản lý, bốn người quay về văn phòng của mình.
Trên đường đi, Điền Duyệt Hân còn nói: "Chị ơi, chúc mừng chị nhé! Giờ chị đã là trưởng nhóm của tụi em rồi."
"Ừ, ừ... cảm ơn em." Thương Tuyết Hà có chút lơ đãng, nhìn An Nguyệt đang đi phía trước, trong lòng cảm thấy không yên.
An Nguyệt không về thẳng văn phòng mà đi thẳng vào nhà vệ sinh, cô suy nghĩ một chút rồi đi theo.
"An Nguyệt." Vừa bước vào phòng vệ sinh, cô đã gọi giật lại.
An Nguyệt quay người: "Sao thế?" Vẻ mặt không có gì bất thường.
Thương Tuyết Hà nhíu mày, không biết nên nói gì, nhưng cô cảm thấy mình nhất định phải nói gì đó. Cô mấp máy môi: "Chuyện trưởng nhóm, mình thực sự không biết trước."
Nhóm tổng cộng có bốn người, ngoại trừ hai thực tập sinh kia thì chỉ có hai người họ là thâm niên nhất, cũng là ứng cử viên cạnh tranh chức trưởng nhóm.
An Nguyệt vào công ty sớm hơn cô, việc thăng chức đột ngột này khiến cô lo lắng đối phương sẽ cảm thấy bất mãn, nhưng lại không biết làm sao để tháo gỡ nút thắt trong lòng An Nguyệt.
"Cái vẻ mặt này của cậu..." An Nguyệt khựng lại, rồi bật cười: "Không lẽ cậu nghĩ mình vì cậu làm trưởng nhóm mà giận cậu đấy chứ?"
Thương Tuyết Hà không biết trả lời sao, cô đúng là đã nghĩ như vậy, nếu đổi lại là cô, cô cũng sẽ thấy không cam lòng.
"Ai hợp làm việc gì, không hợp làm việc gì, lãnh đạo nhìn rõ hơn chúng ta." An Nguyệt nói, "Cậu biết đấy, khối lượng công việc của mình ít hơn cậu nhiều, rất nhiều nội dung video đều do cậu nghĩ ra, cậu làm trưởng nhóm là chuyện bình thường."
"Mình lười động não không có nghĩa là mình thực sự không hiểu gì. Mình biết bản thân nặng nhẹ bao nhiêu, cậu hợp với vị trí này hơn mình."
Trong mắt An Nguyệt không hề có chút giả tạo nào, Thương Tuyết Hà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Có điều," An Nguyệt cười hì hì: "Thăng chức rồi thì phải mời tụi mình đi ăn nhé, mình muốn ăn món gì đắt đắt một chút."
"Không vấn đề gì!" Thương Tuyết Hà đồng ý cực kỳ sảng khoái, "Muốn ăn gì cứ việc gọi thoải mái!"
Nói thì hay lắm, nhưng đến lúc chuẩn bị gọi món, Thương Tuyết Hà nhìn danh sách dài dằng dặc các món ăn cùng mức giá hiện trên màn hình mà không khỏi xót xa trong lòng.
Đối tượng mời khách không chỉ giới hạn trong nhóm làm việc, lúc tan l*m t*nh cờ gặp Giai Giai và Lệ Quyên nên cô cũng gọi đi cùng luôn.
Nhà hàng này bình quân đầu người cũng hơn một trăm tệ, mà tổng cộng có tới sáu người...
Thương Tuyết Hà liếc nhìn số dư trong WeChat, chỉ còn hơn một trăm, thẻ ngân hàng liên kết thì mấy hôm trước vừa hay lại đem đi mua chứng chỉ tiền gửi hết rồi, tính tới tính lui số tiền có thể chi dùng lúc này chỉ còn hơn năm trăm tệ.
Khổ nỗi hôm nay cô lại không mang ví theo, chẳng thể quẹt các loại thẻ khác, cô không khỏi rơi vào trầm tư.
Suy nghĩ hai giây, cô gửi tin nhắn cầu cứu Tư Dao.
[Thương Tuyết Hà]: Giang hồ cứu cấp! QAQ
[Thương Tuyết Hà]: Em quên mang ví rồi, chị mang ví qua đây giúp em được không? QAQ
Cô vẫn chưa quên lúc sắp tan làm, bạn gái có hỏi cô ăn gì, cô còn vênh váo bảo là đi ăn tiệm với đồng nghiệp. Vì sợ nàng đi cùng mọi người sẽ ăn uống không tự nhiên nên cô đã bỏ mặc người ta ở lại.
Ngay sau đó, Tư Dao gửi lại cho cô đúng hai chữ.
[Tư Dao]: Hì hì.
[Tư Dao]: Ở lại đó mà rửa bát đi.
Dù cách một màn hình, cô vẫn có thể hình dung ra vẻ mặt giễu cợt trên khuôn mặt xinh đẹp của Tư Dao.
Xong đời rồi.
Tim Thương Tuyết Hà thắt lại một nhịp, đáng lẽ cô phải hiểu sớm hơn mới phải, đắc tội với ai cũng không được đắc tội với bạn gái, đúng là phong thủy luân chuyển quá nhanh.
Mặc kệ vậy, tranh thủ lúc vừa gọi món xong thời gian còn dư dả, cô gửi định vị nhà hàng qua, chỗ này cách nhà không xa lắm, lái xe tới chắc chỉ mất mười mấy phút.
Chỉ là sau đó Tư Dao không hề phản hồi lại.
Không lẽ phải rửa bát thật sao?
"Cậu nhìn gì thế?" Giai Giai thấy cô cứ dán mắt vào điện thoại liền hỏi: "Đang nhắn tin với bạn trai à?"
Lệ Quyên lập tức tiếp lời: "Tuyết Hà thoát kiếp độc thân từ bao giờ mà mình không biết nhỉ?!"
"Mình cũng chẳng biết nữa~ Chưa thấy nhân vật này bao giờ luôn." An Nguyệt thản nhiên nói: "Mình nghi đây là đối tượng kiểu 'con mèo của Schrodinger' lắm."
Kha Chính Dương vội hỏi: "Anh rể có đẹp trai không chị?!"
Điền Duyệt Hân cũng hùa theo: "Với con mắt của chị em, không đẹp trai chắc chắn chị ấy không thèm đâu."
Người ta bảo ba người đàn bà thành một cái chợ, bốn người phụ nữ thì chẳng khác nào một bầy vịt.
Khóe môi Thương Tuyết Hà giật giật, người khác nói thì thôi đi, Điền Duyệt Hân rõ ràng biết nội tình mà còn diễn sâu gớm.
"Hê! Xem mình thấy ai kìa!" An Nguyệt bỗng kinh hô một tiếng, cả bọn liền nhìn theo hướng mắt cô ấy.
Vừa liếc mắt đã thấy Tư Dao đang từ cửa nhà hàng đi vào.
Thương Tuyết Hà vội vàng nháy mắt ra hiệu, nhưng đối phương cứ như không thấy, "vô tình" đi ngang qua, rồi lại "vô tình" bắt gặp người quen.
Điền Duyệt Hân tỏ ra cực kỳ tích cực: "Phó giám đốc Tư cũng tới đây ăn cơm ạ?"
Tư Dao gật đầu: "Thật trùng hợp."
Bầu không khí hơi trầm, An Nguyệt bèn lên tiếng: "Sếp Tư đi một mình ạ? Hay là ngồi chung bàn với bọn em cho vui."
"Được thôi."
"..." Cô ấy không ngờ sếp Tư lại đồng ý nhanh đến vậy, đành quay sang nhìn Thương Tuyết Hà để trưng cầu ý kiến của "chủ xị".
Dù sao người ta cũng là đến để tiếp tế tiền nong cho mình, thấy mọi người cũng không có vẻ gì là không bằng lòng, Thương Tuyết Hà vội nhích ra một chỗ, nịnh nọt ra mặt: "Mời sếp Tư ngồi ghế trên ạ."
Tư Dao khẽ vuốt nếp váy, nghiêng người ngồi vào vị trí phía trong, sát cạnh Thương Tuyết Hà.
Sau giờ làm, Tư Dao đã thay một bộ đồ thường nhật, trút bỏ khí chất "người lạ chớ gần", mặc váy trông đặc biệt ngọt ngào, cộng thêm nụ cười trên môi có vẻ tâm trạng đang rất tốt, mọi người mới đánh bạo trêu chọc nàng.
"Sếp Tư, sao chị lại đi ăn một mình thế, không tìm ai đi cùng ạ?"
"Tôi bị cho leo cây nên mới phải đi một mình."
Thương Tuyết Hà: ?
"Vẫn có người dám cho sếp Tư của chúng ta leo cây cơ à, có phải là bạn trai không chị?"
"Cũng có thể coi là vậy."
Thương Tuyết Hà: ?
"Chẳng trách dạo này tâm trạng sếp Tư tốt thế, hóa ra là hoa đào nở rộ rồi." An Nguyệt bắt đầu trỗi dậy linh hồn hóng hớt: "Bạn trai của sếp Tư chắc chắn là cực kỳ đẹp trai!"
Đẹp trai? Tư Dao ngẫm nghĩ một chút, hình như từ này không hợp để mô tả cô bạn gái nhỏ của mình lắm, thế là nàng nói: "Không đẹp trai."
Điền Duyệt Hân cũng bồi thêm một mồi lửa: "Oa, ngoại hình không đẹp trai mà vẫn lọt vào mắt xanh của sếp Tư, vậy chắc chắn tính cách phải cực kỳ tốt rồi."
Tính cách? Tư Dao làm sao quên được cái bộ dạng đắc ý bỏ mặc mình để đi ăn riêng của ai đó một tiếng trước.
"Rất keo kiệt, đi ăn cũng chẳng thèm rủ tôi."
Thương Tuyết Hà: ?
Cô ngồi không yên nữa rồi, ở dưới gầm bàn khẽ véo ngón tay Tư Dao, ra hiệu cho nàng đừng có nói lung tung, cô keo kiệt hồi nào chứ? Là có nguyên nhân cả mà!
"Lại còn không chịu thua, chơi game bị hành là có thể đuổi theo đối thủ đánh tới cùng, kết quả là dâng tận mười mấy mạng." Tư Dao dừng lại một chút: "Trình thì còi mà nghiện thì nặng."
Thương Tuyết Hà: ?
Này! Chị không giữ thể diện cho em chút nào à!
"Ha ha ha nghe có vẻ trẻ con quá nhỉ..."
"Ừm, cô ấy..." Tư Dao định nói tiếp thì bỗng khựng lại.
Nàng quay đầu lại thấy Thương Tuyết Hà đang cười giả lả với mình, khóe miệng sắp kéo tận mang tai, nhưng bàn tay dưới bàn đã đặt lên đùi nàng, trong mắt lóe lên những tia nhìn đầy "nguy hiểm".
Bàn tay kia còn có ý định tiến sâu hơn lên phía trên.
Tư Dao nắm chặt lấy bàn tay đó, bề ngoài vẫn thản nhiên tiếp tục: "Thỉnh thoảng sẽ biểu hiện hơi trẻ con một chút."
Nói xong, quả nhiên bàn tay kia bắt đầu cựa quậy, như muốn bày tỏ sự bất mãn mà thoát khỏi sự khống chế của nàng. Tư Dao nhìn thẳng vào mắt Thương Tuyết Hà, bồi thêm một câu: "Dù là vậy, thì đó cũng chính là điểm thu hút tôi, tôi rất thích."
Bàn tay kia bỗng chốc ngoan ngoãn hẳn, chủ nhân của nó đã cúi đầu uống trà, nhìn kỹ thì vành tai đã đỏ ửng lên rồi.
Ngoan không chịu nổi.
Điền Duyệt Hân: ? Mình vừa được ăn cơm chó đấy à?
Tác giả có lời muốn nói:
Ăn cơm (x)
Liếc mắt đưa tình (√)
Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người dành cho mình, mình sẽ tiếp tục cố gắng!